Sunday, July 16, 2017

TRÍ NHỚ CỦA SÓC


Vương Ngọc Minh

Khỏa thân. Tranh Đinh Cường

cô đơn không đến vào ban ngày
tôi đã ngủ vùi
tối qua
em cũng không nói gì

tôi thức dậy
đầu nặng trĩu (bối rối!)

“đừng nhìn xa vời em ơi
xin em hãy mơ thực gần/ xin em hãy xem ngày vui là đây*”
thực ngu ngốc
khi bảo đàn bà như thế
bởi họ chả bao giờ nghe (đừng có nói là làm theo!)

tôi biết ra trí nhớ loài sóc
đọng- chỉ khoảnh khắc
tìm không ra chỗ giấu thực phẩm
chú sóc tìm tôi/ khóc sướt mướt

em rũ xuống tợ cọng bún
tôi đổ ly café ra cốc
cốt để hơi thơ tự do tan vào bầu trời
em than quạnh quẽ quá và 

gỡ lọn tóc vướng khóe môi
kêu sao cay mắt thế
tôi ngó

thấy ngay ngã tư đèn xanh sáng lên
em khoát tay bảo hiện thời đã không còn anh phản chiếu trong gương
nữa rồi

tôi vẫn ngồi bên cửa sổ- hừm
nghiêm túc đi
chả biết chốn xa vắng
chốn nào

tàng cây maple ngoài cửa sổ
lá xanh xum xuê
có hai con quạ vừa đậu xuống đứng im
giữ khoảng cách chỗ em với bóng đèn vàng
trên đầu giường

cho vững
tôi cầm cây gãi lưng vói
chọt
chọt 
chụp bóng đèn/ rơi
đánh “xoảng!”

VƯƠNG NGỌC MINH

*lời ca khúc của Nhật Ngân.

1 comment:

  1. Bài viết rất ý nghĩa, cám ơn bạn đã chia sẻ
    click xem thêm trung tâm gia sư bình dương

    ReplyDelete