Monday, December 5, 2016

TRANH TRƯƠNG VŨ



CÔ QUẠNH
Sơn dầu trên bố , 24”.30
Trương Vũ thực hiện năm 2013.

BỔN LAI DIỆN MỤC


Đỗ Hồng Ngọc

Nguyễn Quang Chơn. Đinh Cường vẽ

Nguyễn Quang Chơn ở Đà Nẵng là một họa sĩ, nhà thơ và một doanh nhân trẻ, tuổi mới ” hườm hườm”. Ngoài công việc tất bật, anh thường chui vào studio vẽ và nhậu lai rai. Nhậu để vẽ và vẽ để nhậu. Anh nói từ ngày học phương pháp thở bụng của “sư thầy” ĐHN (anh hay chọc gọi sư thầy ĐHN!) thì anh khỏe hẳn ra, bơi ngoài biển cả giờ không biết mệt, nhưng sao bụng cứ ngày to ra (!?). Minh Tâm, hiền thê của anh đã không lầm: mỗi ngày có 24 tiếng đồng hồ nên két bia bao giờ cũng có 24 chai!… NCQ vẽ chân dung Minh Tâm ngàn lần vẫn không đạt, anh năn nỉ: “một lần cuối, một lần cuối cùng này rồi thôi… em ơi!” (Hoàng Thi Thơ) nhưng vẫn không đạt. Đúng là “trời hành cơn lụt mỗi năm” (PD). Anh vẽ rất nhiều chân dung các thân hữu, bạn bè gần xa: Bửu Ý, Đinh Cường, Lữ Quỳnh, Đỗ Hồng Ngọc, Thu Vàng… và cả chân dung chính mình cho đỡ nhớ! Anh thường vẽ trong cơn… say.

NQC là một người rất dễ thương, nhiệt tâm, chân thành ai cũng mến. Đọc bài thơ Đêm tháng mười hai đầy tâm trạng của NQC trên blog Nguyễn Xuân Thiệp, tôi bèn gởi tặng NQC một bài thơ Đường. Cho vui. Xin chia sẻ.
ĐHN.


Bổn lai diện mục

tặng Chơn Tâm

Đọc nguyễn quang chơn bỗng thấy buồn
Ly này ly nữa… chẳng vui hơn
Bôi bôi xóa xóa tìm đâu thấy
Quẹt lại quẹt qua kiếm mỏi mòn
Thọ Tưởng phen này thôi dứt vậy
Thức Hành chi nữa mỏi chân bon
Bổn lai diện mục ngưng tìm kiếm
Phật tánh Chơn Tâm ở cận bên!

ĐỖ HỒNG NGỌC
(3.12.2016)

Friday, December 2, 2016

ĐÊM THÁNG MƯỜI HAI


Nguyễn Quang Chơn

Một góc trong phòng vẽ NQC

Đêm tháng mười hai ngày hai
Trong phòng vẽ
Ngoài trời mưa dầm dề. Chắc lạnh...

Ly rượu ấm. Ly rượu nhớ bạn bè xưa, bạn bè nay. Nhớ cái gần cái xa, cái thương cái ghét
Một đời phù hoa!....

Vẽ lại chân dung mình. Màu bôi rồi xoá. Quệt qua quệt lại. Vẽ hoài cũng chẵng thấy mình, bổn lai diện mục. Thì thôi. Đời là vậy. Người là vậy. Làm sao thấy được ngã mình. Thì đành cười với vô tình. Với "thọ", "tưởng", để chọn một nẻo "hành". Ở đó. Trần gian....

Mưa bên ngoài lớn hơn
Lòng của người lạnh hơn
Con cái va vời. Bạn bè cách trở...
Thêm một ly rượu tìm nhớ
Thêm một ly rượu độc thương
Làm sao trong cõi vô thường, trong phòng vẽ. Một mình. Mà ấm được!...
...
Buông cọ rồi
Nhìn quẫn qua quẫn quanh
Thấy
Ở trên cao kia đó
Hoạ sĩ Đinh Cường an nhiên
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc cười mà ánh mắt không vui
Và hoa cúc với guitare
Rồi Bửu Ý, Nguyễn Quang, ĐC,  Chơn và Tâm
Như quây quần. Như tâm sự....

Mưa ngoài trời nặng hạt. Gió hú lời âm u
Trong căn phòng kín với ngàn thu
Nghe tình yêu về giăng kín
Ta yêu Tâm. Ta yêu người. Ta yêu bạn...
Chắc chắn ngày mai
Trời sẽ sáng
Ta sẽ nhìn, sẽ "thức", sẽ "hành"...

Người đi xa, ta thắp một nén nhang
Người ở lại
Ta ôm vòng  ân ái
Trái đất vẫn quay
Ngày tháng vẫn trôi
Tháng mười hai rồi
Hết một vòng xoay năm tháng...
...
Đêm nay
Mưa gió bão bùng
Mong vô cùng
Làm sao
Làm sao
Cho phúc hạnh, yêu thương, bình an
Đến
Mọi gia đình
Mọi gia đình
Trên đất nước mình,
Đang vô cùng xa xót điêu linh
Trong đêm giá lạnh. Mưa?!...

03.12.16
Nguyễn Quang Chơn

TẢN MẠN BTCP. TUYẾT VÀ HƯƠNG TRÀ


nguyễn xuân thiệp

 Snow. By Irene Horiuchi

Viết trong một ngày mùa đông của năm 2012
Những ngày này tuyết phủ trắng nhiều nơi trên nước Mỹ. Như ở Amarillo, Texas. Trong cảnh tuyết phủ mênh mông ấy, người ta mơ tới những ngọn nến trắng được thắp lên và tỏa ấm như trong thơ của Pasternak. Cũng như nó được thắp lên một đêm tuyết rơi thoảng mùi hương trà trong câu chuyện của nhà văn Nga nổi tiếng Konstantin Paustovsky. Chuyện xảy ra như sau.

   Trong Thế Chiến II, ở nước Nga nhiều người phải rời thành phố về miền quê sống tạm. Tatyana Petrovna là một trong số những người ấy. Cô là một ca sĩ trẻ người Moscow cùng với con gái Varvara, tản cư về một thành phố nhỏ và ngụ tại nhà một người đàn ông già tên Potapov. Một tháng sau khi Tayana đến, ông Potavov qua đời.
   Lúc đầu cô không ưa cái thị trấn này, và cảm thấy hối tiếc rằng đã rời bỏ nhà hát ở Moscow để về đây. Nhất là vào những sáng những chiều, lúc thời tiết xấu, lũ quạ kêu quang quác, miệng đầy họng máu, bay thành từng đám mây đen trên những ngọn cây trụi lá. Nhưng rồi ngày tháng trôi qua, cô dần quen với ngọn đồi bạch dương và dòng sông uốn lượn bên đồi. Cô cũng đã bắt đầu đi trình diễn ở các trạm quân y trong vùng. Cuối cùng thì cô đâm ra thích cái thị trấn nhỏ bé và êm đềm này, nhất là khi tuyết phủ. Và cô bắt đầu quen sống trong ngôi nhà của một người lạ với những đồ vật lạ. Potapov có một người con trai hiện đang phục vụ trên một chiến hạm trong vùng Hắc Hải. Tatyana ngắm nhìn tấm ảnh của anh treo trên tường, cảm thấy đã gặp chàng trai này ở đâu, dường như đã lâu lắm trước cuộc hôn nhân thất bại của cô, nhưng cô không thể nào nhớ ra được.
   Những bức thư tiếp tục gởi về cho Potapov, tất cả đều cùng một người viết. Tatyana xếp những cái thư ấy trên bàn viết của gia chủ. Một đêm, khi trời đổ tuyết, Tatyana không thể nào ngủ được. Tò mò, cô mở một cái thư ra xem. Người con trai của Potapov là Nikolai cho biết rằng anh vừa hồi phục sức khỏe trong bệnh viện sau khi bị thương nhẹ. Anh ta hy vọng rằng khi rời khỏi bệnh viện anh sẽ có thể xin nghỉ phép về thăm cha già. Người con hình dung ra cảnh vật lúc anh trở về: Tuyết rơi trên những con đường đi tới vườn cây chỗ đình phong ngày nào sẽ được dọn sạch, chiếc đàn dương cầm cũ xưa sẽ được lên dây lại, và trên mặt đàn vẫn còn bản nhạc lúc anh rời nhà ra đi -đó là khúc mở đầu (overture) của tác phẩm “The Queen of the Spades” của Tchaikovsky, và những ngọn nến cháy dở vẫn còn trong giá nến. Anh ta còn tỏ ý thắc mắc không biết cái chuông treo trên cửa có còn ngân vang như ngày xưa.
   Tatyana cảm nhận được rằng một ngày nào đó người con sẽ trở về. Thật là khó cho anh ta khi thấy rằng những người ở trong ngôi nhà và mọi vật không còn như  anh mong đợi. Tuy vậy, sáng hôm sau Tatyana cũng ra dọn sạch tuyết trên lối đi tới vườn cây. Cô cũng sửa lại cái chuông treo ở cửa và mướn người đến lên dây đàn. Cô tìm lại những mẩu nến cháy dở và đem cắm vào giá nến. Varvara nhìn mẹ lăng xăng làm việc, lấy làm ngạc nhiên vui thích.
   Và rồi Nikholai được xuất viện. Anh đã về đến ga xe lửa, mong gặp lại cha mình. Anh chỉ có thể ở lại nhà 24 tiếng đồng hồ. Và anh buồn biết mấy khi người trưởng ga báo cho anh biết cha anh đã qua đời. Nikholai dạo bước lang thang, nhưng không có ý định về thăm lại ngôi nhà của cha mình. Anh chỉ đến thăm lại vườn cây và cái đình phong ngày xưa nơi lối đi đã được dọn sạch. Đang đứng trầm tư trong tuyết thì một thiếu phụ trẻ bước đến -đó là Tatyana. Cô thân ái mời anh vào nhà.
   Trong nhà, chuông cửa vẫn hoạt động, những ngọn nến và cây đàn dương cầm vẫn ở đó -mọi vật trước mắt đúng như anh tưởng tượng. Nikholai cùng ngồi dùng trà với Tatyana. Cô nói dường như cô đã có gặp anh ở đâu đó một lần.
   Đêm hôm ấy, Nikholai nằm ở sopha không chợp mắt. Anh cố thức tận hưởng từng phút giây trong ngôi nhà xưa.
   Sáng hôm sau, Tatyana đưa anh ra ga xe lửa. Trước khi anh bước lên tàu, cô bảo anh là hãy viết thư về. Sau cùng, cô nói, cô và anh đã là người một nhà.
   Vài hôm sau, Tatyana nhận được thư của Nikholai. Anh nói anh nhớ ra rồi nơi họ đã gặp nhau. Đó là vào năm 1929, trên vùng Crimea. Hôm ấy, Nikholai đang đi dạo trong công viên. Gần đó, một thiếu nữ đang ngồi trên ghế đá với cuốn sách trên tay. Cô đứng dậy và đi ngang qua mặt anh. Anh dừng lại, nhìn theo cô, nghĩ rằng cô sẽ là người thay đổi cuộc đời anh và mang đến cho anh niềm hạnh phúc tuyệt vời. Anh có cảm tưởng số mệnh đã đưa cô đến với anh, nhưng hồi ấy cô không theo anh. Và số mệnh một lần nữa lại mang cô, ôi Tatyana, về lại với anh. Và nếu quả cô cần có anh thì anh nguyện sẽ hiến dâng cuộc đời anh cho cô.
   Tatyana gấp bức thư lại đặt xuống bàn và cô tự nghĩ: Mình chưa bao giờ sống ở Crimea. Nhưng điều đó có quan trọng gì đâu?

     Vâng, đâu có gì là quan trọng bạn nhỉ. Chỉ cần hai người yêu nhau. Xin mời các bạn uống với Tatyana một chung trà khi tuyết đang rơi ngoài khung cửa và tiếng cái chuông gió đang reo.
(theo Konstantin Paustovsky)
NXT

XIN LỖI...


Duyên

Duyên. Đinh Cường vẽ
trên giấy napkin Starbucks 2015

lúc này tôi hay quên...
quên chưa ăn
có khi quên chưa ngủ
quên. bạn bè
quên. cả người thân...
tôi đi chợ
một đôi lần, vẫn thiếu
thiếu hành ngò
hoa quả
thiếu người ăn...*

hôm qua
trên màn ảnh computer
thấy thiếu hình
ảnh gia đình về
đoàn tụ. ngày vui.
tôi tìm hoài...quên
đêm về sáng...
ảnh mới hôm qua
hôm nay. thấy vắng
hay quên. rồi
lạc mất...vào đâu.

ở bên Mỹ
không tiếng gà
gáy sáng
màn ảnh kia vẫn
lạnh lùng
thách thức
trí nhớ mù mờ, khi
giấc mơ
p     h     a      i     .    .     .

duyên.
11. 30. 2016
* Thanksgiving con cháu, gia đình, thân nhân kéo nhau về.  sau lễ. lại xa...