Friday, August 28, 2015

ĐẤT TRĨU NẶNG TỜ HOA



Đoàn Minh Đạo


I.Repin: những người kéo thuyền trên sông Volga.

Đất trĩu nặng tờ hoa sóng bút
Chim đỉnh dốc nhặt hạt tà dương
Lạc mất rừng âm động
Trầm tư vách đá khơi vơi
Ngọn gió bấc quất vào ta soi rọi
Hồi ức tháng Tư
Khi dòng sông cạn nguồn
Và đêm không còn tinh tú
Rạn vỡ tiếng thở dài ẩn nhẫn
Không ai biết những hoang tưởng lặng câm
Lậm miếu đường đại đồng sụp đổ
Bên hành lang vẫn kẻ giả danh
Tráo trở mác màu
Định hướng hoạt đầu
Đảo lộn bờ tường kiên định giới ranh
Từng vùng mưa trên thành phố
Những ô cửa tắt đèn
Chúng ta đã ngủ
Không thể nào cứ liên lỉ đấu tranh
Nuôi kẻ thù truyền kiếp
Vạch màu giả danh định ước
Ngọn núi nào dấu kẻ ẩn tu
Thành phố chia lìa người rao giảng
Sử lịch đâu cần rọi sáng lối đi
Con người tôi thành thép làm chi
Cuối đường đỏ màu tàn khốc
Hồi sinh bọn phong kiến áo rách nửa mùa
Điên mê quyền lực
Sửng sốt với hồn ta tím bầm rách nát
Cô thân tìm nơi an trú
Trước đóa tường vi khiêm nhẫn nghiêng mình
Yêu nét thanh cao hồng hạc
Xiêu dạt ngõ trăng
Đan kết tóc em suối nguồn ẩn ngữ
Tiếng ca những người kéo thuyền trên sông vạm vỡ
Xa hút chiều mây
Lòng quê biệt xứ
Những bộ toàn thư chính trị bện thành thừng
Buộc lôi chúng ta qua cùng đất chết
Nơi những kẻ bán linh hồn Mephistopheles
Thất vọng đói khát hận  gian ác bội phản
Những con sáo mãn đời thú lời bánh vẽ
Phô diễn như tàng cây bá đạo với lồng son
Lòng ta tịch mặc huyền lâm
Bên loài thông ba lá Langbiang
Tâm em trĩu nặng yêu thương
Hoành tráng dàn đồng ca hoà tấu khúc
Triều sóng nhạc Mahler  1.
Tiếng vọng thanh xuân uyên áo
Bao giấc mơ Goethe tình yêu sáng tạo
Hiển dương cứu độ thế gian
Những cánh hồng thương yêu thống hối tự tay em
Xua quỷ dữ ác ma tháo chạy
Hút bóng thông trên triền núi
Duỗi dài theo bóng tối
Em gieo lời tịch lặng
Cô quạnh đáy vực sâu
Về đâu trường giang sóng bạc
Hiu hắt quê hương
Vết thương vạn cổ
Khi ta mặc áo vải gai trùm kín bờ bất hạnh
Giữa tan rã lụi tàn
Bất chợt nẩy mầm xanh trên khúc gỗ du
Tôi hiểu em vẫn kiên khổ đợi chờ
Những chuyến tàu không bao giờ cập bến
Bờ cảng và sân ga mờ mịt lộ trình
Thời di tản thảm khốc
Refugee Blues 2.
Mặt đất âm u chật chội
Miếng bánh nào người cướp đoạt
Lời khẩn cầu cẩn mật đóng chai
Biển mù trôi xa khuất
Hãy dấu đi những cánh đồng chiêm bao mùa gặt
Cánh bướm vàng đất hiển linh 
Hóa thân em nguồn suối trưởng thành
Phận bèo trôi nước cả
Ngọn gió bứt ngả nghiêng vận mệnh
Ai đã hát thầm khúc ca tình lụy
Ai bên bờ than thở mảnh trăng non
Ai dạo lời thơ như tiếng xé lòng
Ai kể lể từng trang sách cổ Lĩnh Nam
Đèn ai khuya vẫn chong đêm
Tương tư miền trời cũ.

                                         
ĐOÀN MINH ĐẠO
California 4/2013.

1.  Symphony No.8 in E flat major của Gustav Mahler .
2. W.H. Auden


GỌI LÀ



hoàng xuân sơn

 A la recherche du temps perdu . Internet

thời trai với ngô vương toại
và những mùa hè rợp hương yêu


1.        
mùa hè. tiếng nấc phương xa
tiếng chim dụi mỏ
tiếng khà trong mây
tiếng hôn êm. mảnh
lên đầy
tiếng âm u một hàng cây
thở dài
tôi ngồi nhập tiếng khoan thai
nghe em tiếng khẽ
tóc cài trắng hoa
mùa hè mùa hè đi qua
mùi hương rậm gió
gọi là
hương yêu


2.        
bay lên đời      
bay lên
chiều
lên cái diều đẹp
bay theo
cánh đồng
yêu người vô lượng
không không
đứng yên dũng sĩ
bước trồng tim si
yêu hồi gió tạt vu vi
trăm năm bóng ngựa
dễ gì yên hoa
ngắm theo con mắt nắng
lòa
thiếu âm một độ
dương tà một khuyên
bay lên bay lên hồn quyên
sinh
là tận giữa triệu thuyền quyên
vây .


HOÀNG XUÂN SƠN
novembre . 03
[trích Lục Bát Hoàng Xuân Sơn
Thư Ấn Quán – 2004]


TẢN MẠN BTCP. VU LAN, RẰM THÁNG BẢY



nguyễn xuân thiệp



Vu Lan. Tưng nhớ Mẹ. Nguồn: Internet

Tháng Bảy ta rồi đó. Mùa Vu Lan lại về.
Vu Lan -theo tinh thần nhà Phật- là Mùa Báo Hiếu mẹ cha, đền đáp công ơn những vị đã sinh thành và dưỡng dục chúng ta. Công cha nghĩa mẹ, làm sao quên được. Lễ Vu Lan -như trong đời sống chúng ta bây giờ- xuất phát từ chuyện Ngài Mục Kiền Liên, thương nh mẹ là Bà Mục Liên Thanh Đề bị đọa vào ngạ quỷ.
    
       Bỗng nhớ ca khúc Mục Kiền Liên của Đỗ Kim Bảng thời nhỏ ở Vương phủ: Đìu hiu gió / Bóng chiều rơi theo lá thu/ Có đàn chim bay vẩn vơ / Chuông chùa xa đưa huyền mơ / Mục Kiền Liên đứng nhìn cánh đêm dần lan / Nhớ mẹ xót xa tâm hồn / Bóng mẹ biết bây giờ đâu...  
        Kinh sách Nhà Phật chép: Ngài Mục Kiền Liên sau khi đắc đạo, chứng quả A La Hán, đã vận dụng thiên nhãn để tìm xem mẹ tái sinh ở đâu. Ngài thấy mẹ bị đọa vào ngạ quỉ, gầy ốm, đói khát rất khốn khổ. Lòng đầy thương xót, Ngài lấy cơm trong bình bát dâng mẹ nhưng cơm liền biến thành lửa. Mục kiền Liên trở về bạch Phật và xin Phật chỉ dạy cách cứu mẹ. Phật khuyên Ngài Mục Kiền Liên sắm sửa lễ vật cúng dường, dâng các Chư Tăng , Hiền Thánh ngày rằm tháng Bảy và xin các Ngài cầu nguyện cho, thì cha mẹ bảy đời quá vãng cũng như hiện tiền đều được nhiều phước đức. Ngài Mục Luền Liên vâng lời Phật dạy, đến ngày rằm tháng Bảy sắm sửa lễ vật dâng cúng Chư Phật, chư Hiền thánh và xin các Ngài cầu nguyện cho mẹ. Ngay sau đó Mẹ Ngài Mục Kiền Liên hối cải, nên được giải thoát kiếp ngạ quỉ và sinh lên cõi Trời. Từ đó Phật tử theo gương Ngài , hằng năm tổ chức đại lễ Vu Lan Báo Hiếu mẹ cha vào rằm tháng Bảy .
      Trong ngày nhớ ơn mẹ, ở Nhật có tục lệ cài hoa hồng lên áo. Người nào còn mẹ thì cài hoa hồng đỏ, người nào không còn mẹ thì cài hoa hồng trắng. Hòa thượng Thích Nhất Hạnh du học ở Nhật thấy tập quán này có ý nghĩa nên du nhập vào VN. Phong trào "Bông hồng cài áo" ngày Vu Lan được Phật tử hưởng ứng và phổ biến rộng rãi từ đó.Và cũng từ đó,  cái tình đối với mẹ dường như sâu hơn, đậm hơn -và lòng tưởng nhớ mẹ như càng thôi thúc hơn. Lẽ dễ hiểu là lòng hy sinh ở mẹ vô cùng rộng lớn. Nguyễn Đình Toàn, trong CD Tôi Muốn Nói Với  Em, có một ca khúc rất hay, La Sương Sương hát với giọng nam phụ họa, đó là bài Mẹ.
       Chân tay con mẹ cho với sữa mẹ
       Trong tim con mẹ san máu xuân thì...
     ... Trong đêm khuya mẹ như ánh trăng rằm
       Soi cho con bằng đôi mắt dịu dàng
     ... Ngày trời mưa
      Mẹ cười xua bóng mưa cho con

     Mai sau cho dù con lớn khôn và
     Đi đâu xa rồi con cũng quay về
     Sông mênh mông trời biển lớn
     Cũng không ngoài tình thương
     Mây âm u rừng ngả bóng
     Xuống lòng mẹ nhớ con
     Vu Lan, trong đời sống chúng ta, đã trở thành ngày tưởng nghĩ tới mẹ. Ngày Lễ Vu Lan như vậy là ngày để mọi người làm cái gì đó đặc biệt cho mẹ, nếu mẹ còn tại thế. Còn nếu mẹ đã khuất núi, thì cài bông hồng trng lên áo và cầu kinh, khói hương tưởng niệm. Ở quê nhà, hay ở đây cũng vậy, tình nghĩa đối với mẹ đã ăn sâu vào đời sống, và mãi mãi được duy trì.
     Xuân Tâm, thời tiền chiến, có một bài thơ nhớ mẹ, viết với những lời giản dị nhưng rất xúc động:
      Năm xưa tôi còn nhỏ
      Mẹ tôi đã qua đời
      Lần đầu tiên tôi hiểu
      Thân phận trẻ mồ côi
      Lưu Trọng Lư có bài thơ Nắng Mới viết về mẹ cũng rất hay. Và hầu như mỗi nhà thơ đều có viết về mẹ và viết với nhiều cảm xúc. Tôi không còn mẹ. Nhiều người không còn mẹ. Phúc cho ai còn có mẹ ở trên đời này. Vậy xin các bạn sớm hôm phụng dưỡng mẹ, và cả cha nữa, cố nhiên. Để những ngày của mẹ còn lại ở thế gian này thực sự là những ngày hạnh phúc.

      Nhớ Vu Lan năm nào, Hòa Thượng Thích Quảng độ nhắc nhở chúng ta, rằng theo Kinh Phật dạy, chúng sanh trong vô lượng kiếp, đều là cha mẹ thân thuộc lẫn nhau. Cho nên, cúng dường cha mẹ, đồng thời cũng cúng dường tất cả chúng sanh. Và mùa Vu Lan báo hiếu, trong truyền thống văn hóa Việt Nam, đã biến thành Mùa Xá Tội Vong Nhân. Do đó, rằm tháng Bảy còn là  ngày tưởng nghĩ đến những người đã chết thất tán, không nơi nương tựa. Tháng Bảy Ngày Rằm xá tội vong nhân, cầu cho linh hồn người chết được siêu thoát. Chính trong tinh thần đó, và với lòng thương tưởng bao la của một nghệ sĩ  lớn, Nguyễn Du đã viết Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh, tức Chiêu Hồn Ca. Và kêu gọi những hồn tản lạc, lôi thôi bồng trẻ dắt già, ai khôn thiêng đó lại mà nghe kinh... Với chúng ta, từng dấn thân vào cuộc chiến dài hai chục năm trên đất nước mình,  đã chứng kiến bao nhiêu bè bạn đồng bào ruột thịt gục ngã, rồi kể từ Tháng Tư Mùa Xuân Đen 1975, số người tìm cách vượt thoát, bỏ thân trên rừng trên biển có đến hàng trăm ngàn người. Làm sao chúng ta ở phương trời này quên được những bạn bè anh em thân nhân đó của chúng ta . Vây trong Mùa Vu Lan, xin hãy cùng nhau thắp lên nén hương tưởng niệm và cầu nguyện cho những hồn oan ruột thịt  được siêu thoát. Và trên tất cả, hãy cám ơn mảnh đất này đã chấp nhận chúng ta, cho chúng ta cơ hội sống và làm lại cuộc đời, nghĩa là phục sinh từ những đổ vỡ ngày qua:
cùng với mọi người. tôi nối vòng tay
và cảm ơn thế giới đã cho tôi chỗ ở
khi nước mất nhà tan. bạn bè xiêu tán. thập loại cúng sanh
                                                                                 mờ đồng rừng...
       Vu Lan, từ đó, với chúng ta, có một ý nghĩa vô cùng thâm sâu vậy.

NXT

Thursday, August 27, 2015

LÒNG MẸ



Mai Quang



Mẹ. Thư pháp
1.
Mẹ già
cỡi hạc qui tiên
Dạy con bốn chữ:
Vô Biên Mẫu Từ.

2.
Mẹ rời pháp giới Không-Hư
Hạ phàm
khai thị những lời Vô-Ngôn.

3.
Mẹ là
phát tích suối nguồn
Chảy dòng sữa ngọt Tình Thương
xuống trần.

MQ