Thursday, December 14, 2017

YÊU THƯƠNG ƠI


nguyễnthịkhánhminh

Tranh vẽ của bé Khánh Chi

Yêu thương nhé, nghe nắng vừa lên, nói cùng hoa đang nở trắng trên cành, nói cùng lá cứ sống hết mình xanh, cho hừng đông tuôn trào sức sống. Trong ban mai những ước mơ gần lại, yêu thương ơi xin thức dậy cùng người…

 Trong tiếng nhạc ngày về óng ả, mắt chim non vừa bỡ ngỡ bao la, cất tiếng gọi đầu tiên thơ dại, lá xôn xao quấn quýt những bàn tay, yêu thương ơi khoảnh khắc xum vầy đơn sơ thế xin một lần được cất cánh bay.

Những hạt nắng trẻ con mắt ngó, lấp lánh trên trang giấy đợi chờ, lời tự tình phút giây sẽ viết, ngập ngừng ý nghĩ tươi vươn dài tay thả, yêu thương ơi cùng nắng tỏa thiết tha bầu trời kia mãi điểm hẹn đi về.

Có tiếng hát rất dịu dàng trong mùa xuân đang đến, phiêu mơ lòng ta không xiết, đâu phải ngẫu nhiên cả không gian xanh ngát, bởi cỏ kia chan chứa phổ bao la, yêu thương ơi, xin về gần thêm nữa, để cùng thời gian mãi tóc xanh, xanh…

Cho dẫu chiều rồi phai nắng cất bao lâu hương kỷ niệm ngọt bùi bất chợt về nên nồng nàn đến thế, yêu thương ơi chút lòng riêng xin chắt chiu nghe…

 Xin thắp trong mỗi mái nhà ngọn lửa no bếp ấm, yêu thương ơi nuôi đầy đặn giấc mơ…

Vẫn nhỏ nhoi nơi ô cửa sổ ánh mắt sáng sáng chiều chiều hay khi đêm tới những sắc mầu trong trẻo diệu thường. Trong hơn nữa, yêu thương…
Tháng 1. 2000
NTKM

Wednesday, December 13, 2017

DẤU BIỂN


Hoàng Xuân Sơn

Biển chiều

tặng Trương Vũ

suy tư bỏ mặc dung hờ
cuộc tranh bày vẽ ngọn hơ lửa đầy
biển về mằn mặn hai vai
em nơi châu lục
tôi ngoài chân sương
muối đã ăn.  đậm.  thiên trường
thì đêm trắng mắt còn vương mật đồ
đố thai nằm duyên ở mô
mầu vin câu chữ duyệt tờ hoa râm
ôi linh xưa như trăng rằm
điểm lân thầm chú
vệt bầm ngây sơ
nghìn năm bụi nhớ lưng bờ
biển đâu còn lận sóng xô nghìn trùng

HOÀNG XUÂN SƠN
23 nov. 2017

MẮT XƯA...


Duyên

Mc Donald, MI.
                                     
Tình cờ trở lại chốn xưa
ngày xa. tháng cũ
đẩy. đưa. nhau về
bóng người...
quán trưa
xa...
ly cà phê. nguội
trông ra...
nỗi buồn.

Tuyết ngoài trời
tuyết. mãi bay...
không gian quán nhỏ
lạnh. đầy hồn ai
nhìn ra trời
tìm bóng mây
mây. xa xôi quá
sầu này. về đâu?

Ngày xưa...
bao chuyện ưu sầu
âm vang đồng vọng
cùng thương. xót. tình
bao năm qua
đã êm đềm
chốn xưa
buồn cũ
gợn sầu
mắt xưa...

DUYÊN
Dec. 5, 2017

ĂN CHƠI. ĂN THIỆT


Tố Nghi 

La Madeleine. French Café

Câu "nghề chơi cũng lắm công phu" nghe hoài. Ý như là nghề thiệt công phu là cái chắc, nhưng nghề chơi cũng công phu luôn. Vì rằng "chơi chơi" nghĩa là chơi cho có thì dễ, chớ "chơi thiệt" chơi kiểu đàng hoàng hổng dễ đâu nha. Nhưng ăn uống có gọi là nghề chơi hông dzậy ? Thưa, còn tùy. Ăn để đừng bị đói thì hổng ăn chơi mà ăn thiệt, còn ăn kiểu màu mè hoa lá cành, ăn để sảng khoái tùm lum giác (vị khứu thị giác…) thì hẳn mới là ăn chơi - thứ thiệt, đúng điệu... cầu ba cẳng - Ăn sảng khoái là khi thức ăn đưa vào miệng, nó thấm thẳng lên đầu, thấm xuống lục phủ ngũ tạng tới luôn củ tỉ, thực khách bỗng yêu đời phơi phới, tạm thời dứt bỏ những lo toan đang rình rập chung quanh, ít ra là trong cái khoảnh khắc đang nhai đang nuốt đó. Thức ăn tạo niềm vui và giúp người đớp nó hưng phấn cả phần xác lẫn phần hồn (cho tới khi ngó cái bill rồi xây xẩm mặt mày sau đó)

Cuối tuần vừa qua tui đã ăn một bữa tối kinh hoàng, từ A tới Z đúng nghĩa ! Lần cuối cùng tới cái resto nọ chắc cũng 3 năm đổ lợi. Lần này nó đã đổi chỗ, vẫn cùng đường nhưng từ lề này đời sang lề bên kia. Hổng rõ vì sao lại dời, hết lease, tiền thuê tăng, đổi chỗ mới cho rông rãi ? Cái resto nhỏ hìu, salle ăn ở ground floor chứa 30 mạng là hết cỡ, salle trên lầu (mezzanine) dành cho nhóm nhỏ cỡ 15-20 người. Resto nổi tiếng, giới thiệu ra thì hẳn là vừa ý. Nhưng... thời gian thay đổi con người, có thể vì năm cái "giác" già nua đi và trì trệ lợi, cũng có thể đám giác đó còn y nguyên nhưng cái đầu khôn ra, thay đổi cách nhìn và tự điều chỉnh để thích ứng với đức thông thái tăng trưởng theo trải nghiệm cuộc đời - xui cái... lúc khôn ra thì cũng sửa soạn đi vào... kết thúc - Resto vẫn được tiếng ngon. Ngon bao nhiêu hổng biết bị tui không tò mò kiếm đọc ý kiến phê bình của thực khách. Kỳ này kinh hoàng quá nên phải tìm coi đám food critics nói sao. Critics đưa nó vào top 3, khen nức nở hổng kể xiết, từ cách trang hoàng, tiếp đãi, cho tới thức ăn nấu nướng và rượu đi kèm (nếu như được vấn kế), để sau cùng có kết luận, rằng với phẩm chất ấy thì cũng đáng... bát gạo đồng tiền - điều này hàm nghĩa nếu mắc hơn bình thường chút nẹo cũng là quá phải - Mấy năm trước tui thấy "quá phải" nhưng lần này thấy "quá trái" rồi sanh ức. Tuổi trẻ dại khờ, nhưng có còn trẻ nữa đâu mà sao đã lẫn dữ dzậy !

Rồi chiên da chiết học thông thái (ai còn hỏi) mới chiết tới chiết lui đậng tìm ra "đáp án" sau cùng, rằng ăn uống trong cái nghề chơi ấy có nhiều điểm cần dòm chừng cho thấu đáo :
1. Ăn chơi hổng phải ăn để sống nên hổng có chuyện phải ăn no.
2. Ăn chơi là thưởng thức và thưởng thức thấu đáo món ăn của người nấu (một đầu bếp thứ thiệt, đã trải hết tâm tình trong món ăn cốt để vừa lòng dân chơi nọ)
3. Ăn chơi là ăn trong thong thả thoải mái. Thoải mái thế nào sẽ nói sau heng
4. Ăn chơi là vui vẻ hứng khởi, trước, trong và sau khi ăn, ngay cả lúc móc bóp chi địa. Chi mà bụng đau nhói thì ăn chơi mất ý nghĩa liền.
5. Ăn chơi là ăn cho mình, cả phần hồn lẫn phần xác. Ăn để được tiếng sành điệu savoir-vivre hổng gọi là ăn chơi. Thức ăn khi ấy tuy vực lên được cái sĩ diện hào nháng và chóng vánh, nhưng tim óc bao tử đồ lỏng vẫn ì ra nguyên vẹn nét... khờ dại cô đơn !   

Có thể nào người ta vừa ăn chơi lẫn ăn thiệt đặng hôn ? Có chớ sao không, vậy mà cũng hỏi. Nhưng chuyện ngon không ngon của thức ăn nó nhiêu kê rắc rồi thấy bà, bị nó còn có những yếu tố phụ thuộc khác, kể sơ như sau :
a. Tâm lý : bất an vì vừa bị đào đá quắn đít (hay đang suy xét việc dứt đường tơ) hoặc mới nghe tin bị lấy tên ra khỏi di chúc. Thêm cái nữa, nhỏ thôi nhưng quan trọng hết biết : vừa ăn vừa run chuyện trả bill (đã ít tiền and/or tiếc tiền lại còn ra nhà hàng để được tiếng... lịch lãm)
b. Sanh lý : thể chất bất ổn vật vờ, bị cúm dê hành hạ bá thở chưa hồi phục, hoặc mới được BS chẩn đoán lý do mất ngủ (và "đái... đường") : benign prostate hypertrophy.
c. Môi trường, vật thể : đói rã ruột rồi được ăn (mà chỉ… "ăn chơi"). Nhà hàng phục vụ thiếu sót, quăng dĩa liệng chén, liên tục vào ra dòm chừng sửa soạn đuổi khách cho lẹ, dĩa chén hổng sạch đủ, tiếng động ồn ào náo nhiệt từ bếp tới phòng ăn. Phải lên đồ mần màn thích hap môi trường nơi chốn ngồi ăn (vụ ni nghe có mùi... gia phong. Đứa xuất thân qúi tộc quần áo tề chỉnh là thói quen đi vào nền nếp, chưa kể cách ăn uống của chúng thanh tao đượm nét đài các phong lưu. Đứa bần cố nông 3 đời, nay phải lên đồ đi ăn một bữa, phải ý tứ trong khi ăn, từ tốn nhẹ nhàng và xử dụng dao nĩa đúng cách... Chời hỡi chời... còn hơn đức Jesus vác thánh giá trên đường khổ nạn !)
d. Chuyện chủ quan và khách quan cũng quan trọng hổng kém. Chủ quan là... ta nấu ta nêm vừa miệng ta nên ta thấy ngon, I am the best (tui nè), nhưng thường khi nấu nướng xong phờ người thành nuốt hết dzô (cũng tui luôn). Khách quan là khi đớp thức ăn của người khác, cái lưỡi nhứt định sẽ tỉnh táo chánh xác, vậy nên mới có các "thợ nếm" hành nghề food critics.
Nghề ni là nghề thứ thiệt, hổng phải nghề chơi heng, muốn hành nghề food critics không chỉ giác quan phải tinh tế, mà cái đầu còn phải trang bị dồi dào những kiến thức thực phẩm và chữ nghĩa phong phú (càng màu mè hoa lá cành tới khó hiểu càng... phê) để mê hoậc đám thực khách nhẹ dạ, sẵn sàng download những lời vàng ngọc dzìa làm vốn liếng kinh nghiệm riêng (ôi trời)! Nghề ni tui có làm thử rồi, được đôi ba bận thì bị mời đi chơi chỗ khác. Lý do : chữ nghĩa của tui quá huyền hoậc mơ hồ làm độc giả sanh lú lẫn !

Cà kê dài dòng vậy để... make the long story short : Tui thuộc gia đình lao động hạ tiện, nay có khả năng và điều kiện để thay đổi thành phần xã hội (nhà có hoa sen bồn tắm nước nóng lạnh  đậng rửa tay chân mỗi bữa cho sạch hết đất bùn) nhưng tâm lý thể chất con người vẫn chưa thể chưa kịp thích ứng. Xã hội thương lưu khi buộc phải bước vào, theo ý riêng tui, là bước giật lùi to đùng chớ hổng tiến lên chi dzáo. Cứ phải làm những chuyện mình thiệt sự hổng thích, hổng thoải mái thì nản quá nản, nản tới táo bón trầm cảm luôn !
Sống vì mình cho mình (và gia đình) là trước nhứt. Quần áo tóc tai đồ ăn thức uống v.v. theo nghĩa hưởng thụ cuộc đời thì... trong một chừng mực nào đó, tất cả đều nhắm tới mục đích tạo sảng khoái tâm hồn lẫn thể chất. Nếu không thoải mái sảng khoái thì những thứ ấy sẽ là gông cùm trói buộc, đã tốn tiền tốn thì giờ lại còn tốn sức lao động cực thân. Tất cả năng lực dồn vào đó nếu tạo được ít nhiều khoái cảm, cho dù chóng vánh, cũng còn positif chút nẹo, nhưng khi khoái cảm hổng có (hay hổng còn) mà cứ buộc phải tiếp tục đậng duy trì chỗ đứng cùng thế giới thì, than ôi, đây là một hành trình đầy hủy diệt !

Kết luận hở ? Ăn thiệt ăn chơi là sở thích của từng người. Gọi là sở thích vì nó tạo thoải mái và hưng phấn. Ăn thiệt chỉ cái lượng, ăn chơi cái phẩm. Nếu cả hai lồng được vào nhau và đi song song thì hết xẩy. Thành ra rồi… theo tui, ăn đồ việt trong bếp nhà, do đầu bếp gia đình đứng nấu - và nấu với tất cả tình yêu từ đáy con tim - là nhứt hạng.
Khổ cái... chuyện nấu nướng tui hổng rành, tướng công là đầu bếp tồi. Sang tới đám nhà chồng thì rắc rối dữ dội... ông anh chồng có tiệm ăn việt nấu cho tây và bà vợ tàu hải nam chánh gốc đứng ngoài salle đón khách (receptionist) - ông bà chủ tiệm ở xa cách 3 tiếng lái xe, năm thì mười thuở mới gập, mỗi lần tới chơi đều được mời ra tiệm cuốn chả giò và làm waiter waitress khi đông khách - Bà Hải Nàm có cái rờ xết pha trộn dầu hào rất tiện lợi cho những người nấu ăn ấm ớ, tui có bạo gan xin nhưng bà nhứt định hổng cho, biểu ăn nhiêu cứ lấy nhưng rờ xết thì hổng lấy đậng !
Một cô em bạn dâu người Huế lai Quảng đông, nấu bún bò huế số dzách. Cô đứng bếp làm từ A tới Z cho mình coi, vậy mà tui nấu vẫn hổng ra (vì hổng dám cho mắm ruốc chắc). Cô em bạn dâu khác, bắc kỳ 9 nút, có nghề nấu phở gia truyền nhuyễn nhừ, tuy rằng đã giải nghệ, y chang mệ tàu hải nàm, muốn ăn thì cô nấu cho ăn nhưng dạy thì hổng dạy, dzậy mới độc địa ! Mấy mệ bà cô bên chồng lẫn má chồng chỉ nấu nướng khá hơn tướng công được chút nẹo chớ hổng thể coi là khá nổi (theo như cách phê bình lẫn nhau của họ). Vậy chớ ai cũng giỏi hơn tui dzáo nạo !
Hồi còn hăng và còn hung, chi cũng đớp gọn lẹ. Lâu lâu quần áo ra tiệm ăn tối kề cà một bữa cho sướng cuộc đời - thì quần áo chớ đâu có pyjama như ở nhà và gác chơn gác cẳng thẳng lên bàn ăn hổng ái ngại – Nay hết hăng hết hung, ra tiệm ăn lề mề kiểu nớ sốt ruột thấy bà, tuy rằng... thức ăn có thể ngon hơn nhà chút nẹo (chỉ một chút nẹo thôi) nhưng xỉn xỉn mất 3-4 tiếng, suốt bữa ăn dài thành tâm tới khẩn trương táo bón chuyện hổng cẩn thận dám đưa đồ ăn… lộn chỗ, vì rằng mắt mũi đã kèm nhèm mà lại phải ăn trong ánh nến lung linh ! Lóng rày tui sanh dạ nghi ngờ chính mình, mỗi lần làm cái chi cũng hồ nghi mình làm để... giữ tiếng. Chết cha hông trời !  Rồi sanh lòng tư lự : tại lớn tuổi ăn hết ngon miệng hay tại già hết xí oách, tại tiếc tiền hay tại... cứ ép lòng phải ăn để chứng tỏ biết sống lịch lãm với xung quanh v.v.! 

Trong văn học Việt, có cụ cố cụ kỵ kia bàn đề chuyện ăn. Cụ hẳn là văn thi sĩ thứ thiệt nên ăn nói rối rắm tối hù hiểu hổng ra, đọc mấy chục chập tui vẫn không thấu đáo. Vác đi hỏi bậc trưởng thượng, cụ ông này vỗ tay cười lớn, rằng ý của cụ cố kỵ nớ tóm gọn vào một điều : Tụ họp gặp gỡ cốt để tán láo cầm hơi (tán chơi lẫn tán thiệt). Ăn uống chỉ là cái cớ do đó hổng thành vấn đề, nó là "miếng trầu làm đầu câu chuyện" để mồm miệng thêm trơn thôi. Chời ơi chời... nếu thiệt như cụ ông nói thì cụ cố kỵ ngập ngừng tới cà lăm luôn do… thiếu trầu, nên con cháu đã tẩu hoả nhập ma với cụ. Khổ thân cố kỵ rờ râu bức tóc nói, và chắt chit rờ râu bức tóc nghe.
Nhưng... đọc thêm chập nữa, té ra cố kỵ vốn nghèo, thức ăn ngon là xa xí phẩm hổng phải khi mô cũng có. Thành ra... ý kiến của cố kỵ về thức ăn hẳn ít nhiều chủ quan và thiên kiến trong ý đồ giải toả ẩn ức chăng ? Bằng chứng là.... mỗi bữa tan làm cuốc bộ về, ngang quán cà phê Tim Horton gần sở, ngó qua kiếng y phép thấy lố nhố một đám bô lão Việt, nghe nói tuyền văn thi sĩ thứ thiệt - hổng biết có nhị vị tiên sanh Hoàng Hồ trong trỏng không nữa -  hổng trước ly cà phê thì cũng miếng sandwich, và … teng teng teng tèng… tất cả đều trầm mặc u hoài, im lìm uể oải tới bất động, khác hẳn khi tụ họp tại gia đớp thức ăn của phu nhơn.  
Dà... thì tui đang tính mở một service giữ dùm thức ăn của các bà khi rảnh rỗi nấu đem tới gởi   sẵn, rồi sau mang ra hâm lợi cho phu quân và bạn bè của họ khi tụ họp ăn chơi. Thuê chỗ ngoài tiệm Tim Horton hẳn cũng hổng khó, bị chủ nhơn của nó vốn là người quen biết cũ. Các văn thi sĩ phần đất nhà tính sao ?
TN

Tuesday, December 12, 2017

UỐNG LY TÌNH RỖNG


Trần Yên Hòa


Cây. Tranh Đinh Trường Chinh

Chiều cuối năm rồi sao
Bên ngoài mưa gió giựt
Khói mù tăm lao xao
Sương rơi tàng lá mỏng

Em về đâu xứ nóng
Ly cà phê lạnh tanh
Anh một mình lặng ngóng
Ngày cuối năm thôi đành

Ngày cuối năm rất lạnh
Tháng mươi hai lịch dương
Gió gào ngoài khung cửa
Mưa buồn lay bốn phương

Em đâu rồi trong anh
Như một hình bóng lẻ
Lẫn khuất tận con tim
Như ngày xưa còn bé

Nắng le lói ngoài kia
Dàn tường vi nở vội
Những đóa hoa yêu kiều
Nép mình trong bóng tối


Rớt giữa ngày cuối năm
Một mình ta lạnh lẽo
Uống ly không một mình
Mà sao nghe chát đắng

Mà sao anh vẫn tưởng
Ngày môi má em hồng
Quấn chặc đời thu đông
Trong những ngày ảo mộng

Quấn đời nhau như sam
Quấn đời nhau trên cát
Quấn đời nhau dưới biển
Rồi tan tác bàng hoàng

Em có đau tình không
Tháng ngày thiêng liêng đó
Gió thốc vào hồn anh
Cơn giông tình dạo nọ

Nó như con rắn bò
Nguậy trong lòng dai dẵng
Đau thương từ cổ sơ
Đến nay chưa lành hẳn


Để nỗi nhớ một lần
Quay đầu nhau ngó lại
Giấc mộng thành phù vân
Ta nhìn ta ái ngại

Ta thả hồn phiêu du
Suốt đời nhau dài rộng
Tháng ngày qua hoang vu
Một mình ngồi uống cạn

Rượu tỉnh thức đời nhau
Nhớ hoang mang đủ thứ
Một ngày của hoang đàng
Một ngày xưa thục mạng

Tuổi xuân chừ xa lắc
Ngắm nhìn thịt xương da
Ôi thời gian khắc khoải
Bạc trên mái đầu ta

Ta uống ly rỗng không
Nhớ thương về đâu đó
Cho lòng mình thênh thang
Hốt nhiên thành cổ độ


Ta uống chút hương em
Cho say nhừ thân thể
Cho say nhừ tháng năm
Tìm quên cho nhẹ gánh

Rút cuộc chẳng được gì
Ngoài một đời trống vắng
Cơn gió thốc người đi
Anaheim buốt lạnh

Ly vẫn rỗng không người
Còn tìm ai cuộc nhậu
Ta vẫn hoài lang thang
Trong hành trình mê mãi

Nhớ cuối năm quá chừng
Về một nơi quê đó
Gọi là nẫu hay em?
Có còn xưa dáng Ngọ?

Cô giáo của lòng anh
Từ nay xa vắng mãi
Trong lòng người xa xăm
"Những ngày xưa thân ái"


Nắng rớt qua đồi tây
Hương hoàng lan thơm ngát
Còn gì cho hôm nay
Ngày cuối năm đất khách

Ngày cuối năm lạc nhách
Uống ly tình rỗng không


Trần Yên Hòa
(9.12.17, Anaheim, CA, USA, những ngày, đêm, gió Santa Ana thổi rát)