Wednesday, July 1, 2015

SUPERFECTA THƠ VÀ NGỰA


nguyễn thùy song thanh


 
N.Quang Hiện. Đinh Cường vẽ


1
Tôi ở Sài gòn nắm tay NQH ở Maryland đi đánh
cá ngựa
Tập thơ còn đang nóng hổi tia laser, bồi hồi thời trai trẻ
sắp ra lò
Anh không dừng lại ngó
Phải chi là superfecta*1 thơ
May ra anh không hò lơ

2
Không là tình cũ không là cựu thù
Là hai kẻ xuân xanh ra vào cùng lớp
Bỏ viên phấn trắng tinh xuống cùng chỗ
Giảng bài không cùng môn
Ra khỏi cổng trường là thôi không quen
Anh hào hoa chớp cánh mộng tình
bên những luống hoa cải vàng*2
Tôi nghiêng vai thanh xuân miết miết
theo con đường xa mù chạy về đỉnh trời*3
Gánh  mộng thiên đường lỡ
Làm sao gặp hồn tôi hân hoan đứng đó*3

3
Cám ơn in tơ nét bốn mươi năm sau
Bóng dáng cố tri bỗng nhìn ra nhau

Tôi hò hét hoan hô
Bravo NQH-superfecta
Một nắm đô la
Chui ngọt xuống túi
Rồi anh sẽ móc ra - Superfecta
Chia nhỏ làm quà

4
"Sài gòn nơi tôi đã vui chơi và nhỏ lệ"*4
Trong lòng anh đã là superfecta những câu thơ anh viết
từ trái tim hớn hở, từ bầu trời sực ngát hương hoa anh
hít thở-  giữa hạn kỳ hạnh phúc và tan hoang
Đã qua cùng lịch sử
Ngày đó anh thả hồn mình bay theo giấc mơ trên lưng
những con đệ nhất danh mã
AmericanPharaon, Belmont Secretariat
Vỡ òa
Câu thơ chiến thắng lướt qua khán giả trùng trùng
Ngựa phi
Phải chi
Thôi kệ

5
Tôi đang háo hức đợi món quà quý giá
Suprefecta-thơ-Sàigòn
Từ Maryland gởi về Sàigòn
Cho riêng tôi.

nguyễn thùy song thanh
(Nhân Nguyễn Quang Hiện in thơ & trúng cá cặp 4 giải đua ngựa)

*1.superfecta :giải cá ngựa cặp 4, là giải cao nhất của ngành giải trí
đua ngựa ở Mỹ
*2.Những luống hoa cải vàng: tên một truyện ngắn nổi tiếng của Nguyễn Quang Hiện
*3.thơ NTST trong bài Từ Phòng Họp
*4.Sài Gòn nơi tôi đã vui chơi và nhỏ lệ: Tên tập thơ, văn bởi Nguyễn
Quang Hiện viết trước 1975, nxb Phố Văn đang in. (theo thông tin của
nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp trên báo mạng Phố Văn).


NGUYỄN QUANG HIỆN & ‘SÀI GÒN. NƠI TÔI ĐÃ VUI CHƠI VÀ NHỎ LỆ’



Nguyễn Xuân Thiệp giới thiệu


Tác phẩm Nguyễn Quang Hiện. Phố Văn xuất bản

Nguyễn Quang Hiện là tác giả nổi tiếng thời báo Văn ở Sài Gòn. Nhiều người còn nhớ tên anh:  Đinh Cường, Trần Vũ, Nguyễn Thanh Châu, Trần Hữu Dũng, Thận Nhiên… và nhiều người nữa, trong số có kẻ này. Nguyễn Đình Toàn cũng từng dịch thơ chung với Nguyễn Quang Hiện. Ngoài ra phải nhắc tới Nguyễn Thùy Song Thanh dạy học cùng trường với Nguyễn Quang Hiện thời hai người còn trẻ. Riêng Nguyễn Thị Khánh Minh từ thời còn là học sinh đã rất thích thơ Nguyễn Quang Hiện, đặc biệt bài Đêm và đã chép tay ra giấy. Bài thơ chép trên giấy ấy đã qua hơn bốn chục năm...và cô đã mang theo qua tận bên này. Khánh Minh nói: Thơ NQH rất mới, đến nay đọc lại vẫn còn thấy mới. Đêm là một trong những bài đáng nhớ của ông. Ở đây xin đăng lại bài Đêm của Nguyễn Quang Hiện như một kỷ niệm đẹp.

Quả thật có một thời thơ và truyện của Nguyễn Quang Hiện được đón nhận như một hiện tượng. Về thơ của tác giả chẳng hạn, tạp chí Văn của Trần Phong Giao đã có những lời giới thiệu nồng nhiệt:
“Trong cuộc đi tìm kiếm một lý tưởng tuyệt đối trong thi ca cho con người, người ta chỉ có thể bằng lòng với sự kết hợp hoàn toàn giữa đời sống nội tâm, sự hòa hợp tuyệt diệu giữa những cực đoan của giới hạn con người, giữa hạnh phúc và bất hạnh, giữ thực tại và ảo tưởng, giữa sự sống và sự chết v.v…Thi ca Việt Nam, trong ý tưởng lớn mạnh đó đã gây không ít sự hoang mang trong đời sống, có lẽ vì chúng ta còn thiếu những thi sĩ thực sự. Nguyễn Quang Hiện trong niềm hy vọng của chúng tôi là một bù đắp vào sự thiếu thốn đó.”

Văn của Nguyễn Quang Hiện cũng được đón tiếp:
“Từ trước tới nay chưa có bản thảo nào được cả ba người trong ban tuyển đọc của báo VĂN bầu phiếu biểu đồng tình. Vì thế bản thảo đầu tiên được cả ba tuyển chọn phải đáng coi là một trường hợp: đó là trường hợp của Nỗi Nhớ Không Tên.
Khi giao bản thảo để in ban tuyển đọc dặn thư ký tòa soạn phải viết lên đầu truyện này một “Cái nón”. Nhưng tôi biết viết gì khi tác phẩm đã được chính tác giả trườm hoa? Chỉ còn một việc để làm: mời độc giả nhập vào cái thế giới tình-yêu-và-tuổi-trẻ của Quang Hiện...” T.P.G

Tình yêu và tuổi trẻ là thế giới của Nguyễn Quang Hiện. Với tình yêu của Chi trong Nỗi Nhớ Không TênKẻ Vô Thần Chính Thống. Và tình yêu của Điệp trong Những Luống Hoa Cải Vàng cũng như tình yêu của Thục và Nghiệp trong Phèdre, Thời Gian Một Ngày. Tình Yêu nồng nàn và dâng hiến nhưng không nặng mùi nhục cảm. Hiện sinh và phản kháng, những đặc trưng của thời đại, cũng không đậm nét  trong văn thơ Nguyễn Quang Hiện, nó chỉ là chút bóng ảnh của trí thức trong đời sống. Lại nữa, Nguyễn Quang Hiện ở vào thời chiến nhưng bộ mặt chiến tranh ít hiện diện trong tác phẩm. Có chăng là bầu không khí ngột ngạt của chiến trận len vào thành phố và cuộc tình của những đôi lứa. Như Trần Vũ đã nhận định khi giới thiệu truyện Những Luống Hoa Cải Vàng của NQH, “Viết xong sau Tết Mậu Thân 1968, nhưng 40 năm sau người đọc vẫn còn tìm thấy khí hậu oi nồng của một tỉnh lỵ miền Nam, có thể là Biên Hòa, một oi nồng nhiệt đới của không khí thời chiến, của lẫn sự cô đơn trống trải bên trong nhân vật. Những Luống Hoa Cải Vàng là một truyện tình diễn ra trong lãng đãng của một miền Nam tự tìm kiếm giữa chiến tranh, đi giữa thất vọng và hy vọng…” Không khí chiến tranh vừa nói cũng ẩn hiện trong truyện Phèdre, Thời Gian Một Ngày và được diễn tả trong bài thơ gởi J. Steibeck khi văn hào sang thăm Việt Nam.
Phải nói rằng thời kỳ 1960-1970 Nguyễn Quang Hiện là tác giả rất nổi trong văn học Miền Nam. Thơ của ông mới, mới từ ngôn ngữ, cấu trúc cho tới hình ảnh -như trong bài Thần Thoại, Đêm, Niềm Kiêu Hãnh Thầm Lặng…Thơ văn xuôi của Nguyễn Quang Hiện cũng là một bước đáng ghi nhận. Ngoài ra còn phải kể đến dịch thơ Gitanjali của Tagore cũng là những nét đẹp.
Với tuổi trẻ và năng lực sáng tạo dồi dào, tưởng Nguyễn Quang Hiện còn đóng góp thêm nhiều nữa. Thế nhưng biến chuyển dồn dập của thế cuộc cuốn trôi đi nhiều thứ. Rồi 1975. Rồi sụp đổ cả một bầu trời. Trong nhiều năm, người ta không được đọc tác phẩm của Nguyễn Quang Hiện. Cho tới thời tạp chí Hợp Lưu, Trần Vũ đã giới thiệu truyện ngắn ngày trước của NQH trên trang báo. Và mãi gần đây tên tuổi và sáng tác của nhà văn mới xuất hiện trở lại trên trang web Gió-o, Phố Văn và báo Trẻ. Ấy là nhờ nhà thơ Nguyễn Thanh Châu vốn yêu mến sáng tác văn học của các tác giả miền Nam thời trước.

Và nay tuyển tập thơ văn Nguyễn Quang Hiện mang tên Sài Gòn, Nơi Tôi Đã Vui Chơi Và Nhỏ Lệ đến tay bạn đọc. Đúng với ý muốn của tác giả, là “… để có thể nhớ lại một chút gì tới một thời gian đã quá xa xôi mà cả người đọc lẫn người viết đều còn ở tuổi thanh xuân, và nhớ tới Saigon, thành phố chúng ta đã sống vui, mà tới bây giờ chúng ta vẫn thương nhớ vô vàn, và khi xưa đã từng gọi là nơi tôi đã vui chơi và nhỏ lệ…”
NXT

Muốn có sách (15 đ+5đ cước phí) của NQH xin liên hệ với:
   -Nguyễn Quang Hiện
    713 Pebble Beach Dr.
    Silver Spring, MD 20904
    Phone 301.680.3153
    Email: Hien8@juno.com
   -Nguyễn Xuân Thiệp
    Email: nxthiep@gmail.com



‘ĐÊM’ CỦA NGUYỄN QUANH HIỆN,
THEO BẢN CHÉP TAY CỦA NTKM


Ảnh chụp bản chép tay của Nguyễn Thị Khánh Minh

Khi buổi tối lần mò trở lại mặt đường, mọi người đều mang nặng hơi thở giã từ.
Một ngôi sao lấp lánh, ánh đèn như ánh mắt cô gái trở về ngõ tối
Cuộc đời chảy miên man qua mắt nàng bằng nhiều mầu rực rỡ, ban đêm, những đôi mắt sáng quắc hiền từ vây hãm.
Anh cũng trở về trên con đường thẫm.
Anh biết chúng ta không thể nào lẩn tránh, cả anh, cũng không bao giờ quay mặt lại, có phải em vẫn mang những hình ảnh mộng mơ ngay từ thủa là cô gái sắp dậy thì.
Bây giờ là tháng tám mùa Thu những giọt sương khô đã khô lệ thương đau nhưng trái tim còn đôi lần rỉ máu.
Nơi đây anh đã khóc một lần vì lá cây cứ dần lìa thân thể.
Anh khóc vì những viên đá cuội hoàn toàn ngây thơ mang nặng niềm bí ẩn tuyệt đối anh không thể tìm ra (dù anh nắm trong tay?)
Và như thế chúng ta trở thành bầy chim du mục bay qua miền tuyết lạnh ôm trái tim còn đầy lửa đỏ.
Rồi chúng ta cũng làm bản tự thú vì chịu thua, chúng ta còn nhiều ràng buộc với cuộc đời?
Chúng ta có trốn khỏi không dĩ nhiên anh còn đứng nguyên và hiểu rằng anh như thân cây giữa rừng với dòng suối chảy quanh
Bao giờ chúng ta trở lại nhỉ, em hãy hát bài tình ca hôm qua khi chợt thấy tâm hồn xao động, vì cả buổi chiều em đã mang mình vào niềm thương yêu dạt dào không thể cưỡng lại bằng một lần chớp mắt.
Như thế rồi chúng ta sẽ tới đâu, không ai hiểu, chỉ mình anh hiểu sự có mặt của những chiều lặng im niềm thương nhớ.
Chúng ta sẽ thấy gì khi trời dăng toàn sao, tiếng nói thầm lặng của những tinh cầu trong đêm, anh trở lại.
NQH


Monday, June 29, 2015

HƯƠNG OẢI HƯƠNG



Nguyễn Thị Huế Xưa


Nguyễn Thị Huế Xưa trên cánh đồng Lavender

Cuối tháng sáu mưa rỉ rả từng ngày, những cơn mưa nhỏ ­­­­­­­­­­­­­vào giữa mùa hè không những làm  xanh thêm màu xanh cỏ cây mà còn làm tăng thêm mùi hương nồng nàn từ những cụm hoa lavender quanh nhà. Từ thuở nhỏ tôi đã yêu những  cụm cây với cành lá dài đầy hoa li ti màu tím. Lavender hay còn gọi là Oải Hương đối với tôi là kỷ niệm, là tình cảm, tình yêu, và cũng là nỗi nhớ  tuyệt vời trong tâm tưởng.
Một ngày nào rất xa xưa trong trí nhớ, anh đã đến với tôi với nhánh Oải Hương trong tấm thiệp tím ngọt ngào lời chúc mừng tuổi hai mươi, rồi tuổi ba mươi, và những ngày tháng êm đềm tiếp tục với màu tím ngát hoa hương trong đời sống. Hương Oải Hương trầm mắt, mặn môi trong hạnh phúc lứa đôi. Tưởng rằng sẽ vĩnh viễn có nhau trong đời, nhưng tình yêu đã là một dấu chấm rất nhẹ nhàng trong câu văn ở trang sách cuối cùng. Với tôi, dẫu hạnh phúc đã xa bay nhưng hương Oải vẫn còn thơm mãi chăn chiếu âm thầm. Bạn bè tôi biết tôi mê mùi Oải hương nên bất cứ sinh nhật nào tôi cũng nhận đầy ắp quà là những linen spray, candles mùi lavender, và nhánh Oải hương khô trong tấm thiệp như ngày nào. Ôi, đẹp làm sao tình bạn, thương sao những kỷ niệm quấn quanh mùi Oải Hương ngây ngất.

Nguyễn Thị Huế Xưa trên cánh đồng Lavender

Tôi nhớ năm đi Pháp với phái đoàn trong sở làm, lúc đến thăm một ngôi nhà thờ  ở miền Nam nước Pháp, trái tim tôi đã rộn ràng khi thấy bụi hoa lavender mọc bên ven nhà thờ.  Steve, người bạn đi chung có lẽ đã thấy được sự mừng rỡ khác thường trong ánh mắt của tôi nên anh đã ân cần chụp cho tôi một tấm hình bên bụi hoa dễ thương đó. Đối với tôi, tấm hình đó trở thành bất hủ vì không có hình ảnh nào đẹp bằng sự yên lành, thánh thoát từ màu tím tinh khiết của cụm hoa lavender bên cạnh nét đẹp cổ kính, trang nghiêm của ngôi nhà thờ cổ. Khi ngồi viết bài này, tôi chợt nhớ tới một bài thơ lãng mạn viết vào một đêm mùa đông.
đêm nay
anh ngồi viết cho em
bản tin thời tiết nói tuyết sẽ rơi vào lúc 2 giờ sáng
những mái nhà lặng thinh...
hình như giờ này những bụi hoa lavender trước ngôi nhà thờ cổ vẫn còn thức*

Hoa lavender, mùi Oải hương còn thức mãi trong tôi như hương vị tình yêu tôi trân quí dành cho một quá khứ dù đã chôn vùi nhưng lúc nào cũng vẫn là tình yêu không thể chối bỏ. Một thời, một đời, một mảnh tình nguyên vẹn, vĩnh cữu. Có lẽ vì thế mà từ đó tôi không thể yêu ai vì những mạch máu trong trái tim đã ngưng luân chuyển ở một thời điểm xưa tích, bất tận với nhánh Oải Hương là dấu ấn của một cuộc tình.

Tiếp tục trong chuyến đi dài 12 ngày ở Pháp, bất cứ nơi chốn nào chúng tôi đặt chân đến Steve cũng cố tìm kiếm cho được bụi lavender cho tôi. Steve và tôi có một tình thân rất đặc biệt, anh lớn tuổi hơn tôi và cả hai chúng tôi đều làm việc chung với nhau đã gần ba thập niên. Trên chuyến đi này, chúng tôi có dịp ngồi chung trên xe lửa đi qua những miền thôn dã với những cánh windmill xoay xoay thanh bình trong gió, những thác nước đẹp mê hồn trên triền núi cao hùng vĩ. Xe lửa lướt êm, trong khung cảnh yên lành đó, với ly rượu vang trong tay, Steve đã chia xẻ với tôi về tình thương yêu anh dành cho bà mẹ, người đang mang bệnh lãng trí Alzheimer, bà đang ở trong viện dưỡng lão ở một tiểu bang miền bắc. Steve là con một nên rất gần gũi với mẹ. Mỗi ngôi nhà thờ chúng tôi viếng thăm, Steve đều rủ tôi vào gift shop để mua về cho mẹ những chui hạt thánh giá. Anh cho biết mẹ anh rất ngoan đạo, dù bị ln nhưng không tối nào bà quên lần chuổi hạt rosery và đọc kinh cầu nguyện. Bên Pháp cách ch mẹ anh ở 8 tiếng cho nên Steve phải canh chừng giờ giấc và mỗi ngày đều gọi về hỏi thăm mẹ. Có hôm, sau khi nói chuyện với mẹ xong Steve rưng rưng nước mắt, anh nói với tôi “ cô biết không, sau khi chuyện trò với tôi xong, tôi chúc mẹ ngủ ngon thì bà lại hỏi tôi ...ông là ai? ”. Ôi xót xa quá.

Cũng nhờ chuyến hành trình đó mà tình bạn giữa tôi và Steve càng thắm thiết hơn bao giờ hết. Trong chuyến đi tôi còn có thêm một người bạn mới, Father Luis,người với vóc dáng to lớn, bề ngoài có vẻ nghiêm nghị nhưng thật sự ông rất nhu hòa, hiền lành. Có những buổi được rảnh rỗi, tôi cùng Steve và cha Luis rủ nhau đi lang thang giữa trời Paris. Chúng tôi đi dưới những hàng cây marron mướt lá xanh, đi qua những cơn mưa phùn giữa lòng thành phố lãng mạn với những căn nhà xây theo lối cổ, chúng tôi  hít thở hương cafe thơm ngát thoảng qua từ những quán nhỏ bên vỉa hè.  Trong khoảng thời gian ngắn rong chơi đó, Father Luis đã dừng lại ở những kiosk mua cho tôi những món bánh làm với hương vị oải hương.  Tháng sáu, Paris còn sắt se lạnh và mưa phùn bay lất phất. Đi giữa thành phố lãng mạn đó, tôi đã  hát nho nhỏ cho cả Steve và cha Luis nghe bài hát mà tôi rất yêu thích mỗi lần nghe Ella Fitzgeral hát:

That I love Paris in the spring time
I love Paris in the fall
I love Paris in the winter when it drizzles
I love Paris in the summer when it sizzles
I love Paris every moment
Every moment of the year

I love Paris, why oh, why do I love Paris?
Because my love is near
*

Phải rồi, tôi đã yêu Paris từ lần đầu tiên đến cách đó 10 năm bây giờ trở lại tình yêu còn nồng nàn hơn mặc dù.... my love is no longer near...người năm cũ đã xa thật xa.
Vì mải mê rong chơi nên chúng tôi bị lạc đường. Trong ba người chỉ có tôi là biết được chút ngôn ngữ Pháp. Thế là  với vốn liếng ít ỏi của những năm học sinh ngữ hai, tôi đã bập bẹ hỏi thăm được đường về. Khi về tới nơi chúng tôi mệt rã rời vì tính ra chúng tôi đã phải đi bộ tất cả là 10 miles mới tới được Gare de Lyon để về tới khách sạn nơi chúng tôi ở. Trong cơn mỏi mệt đó, có lẽ giây phút đẹp tuyệt vời nhất là giây phút đứng trong bóng chiều tà trên “Plat B” chờ chuyến xe lửa kế tiếp đến, tôi lại cảm hứng hát  “Ga Lyon đèn vàng, cầm tay em muốn khóc, nói chi cũng muộn màng...”, sau khi tôi ngưng tiếng hát thì cả bọn ngẩn ngơ nghe tiếng đàn guitar vọng từ một cột đèn gần đó. Chúng tôi quay nhìn thì mới nhận ra trên bến ga chiều vắng, ngoài ba đứa tôi ra chỉ vỏn vẹn có mỗi một người khách chờ chuyến xe lửa cuối cùng là một ông tây già hippy tóc dài, râu ria xồm xoàm đang gảy một khúc nhạc nghe rất quen thuộc, Comme d’habitute mà tôi đã từng nghe Claude Francoi hát hay là My Way qua giọng ca  trầm ấm của Paul Ankar. Âm thanh từ tiếng đàn cũng tuyệt vời như buổi chiều tà trên ga vắng. Steve hát theo điệu đàn trong khi Father Luis gật gù tán thưởng.

I've loved, I've laughed and cried
I've had my fill, my share of losing
And now, as tears subside, I find it all so amusing
To think I did all that
And may I say, not in a shy way,
"Oh, no, oh, no, not me, I did it my way"

Khi tiếng đàn dứt, cả bốn đứa tôi đều vỗ tay, ông tây già dở chiếc beret, nghiêng đầu chào vừa lúc chuyến xe lửa cuối ngày đến. Trong toa xe dài vắng vặng đó, dù chưa rời Paris, tôi đã cảm thấy nhớ và buồn. Phải chăng mỗi người trong chúng ta đều có một chừng mực, một thói quen, một khuôn thước mà chính chúng ta tạo cho cá nhân mình trong cuộc sống, rồi tự hào chấp nhận những điều vui buồn hay hạnh phúc sẽ đến trên đường đời? Comme d’habitute, I did it my way.

Ngày giã từ nước Pháp, hành lý của tôi nặng chĩu souvenir làm từ lavender. Nào là potpourri, nào là soap, nào là lotion, và ngay cả những chiếc khăn thêu nhánh Oải Hương. Tôi thích nhất là chiếc khăn quàng lụa màu tím nhạt, vì là lụa cho nên chiếc khăn rất đắt, tôi đắn đo rồi không mua, khi về đến khách sạn thì lại tiếc nuối. Thế là Steve và tôi chạy như bay từ khách sạn trở lại tiệm bán để tôi mua cho được chiếc khăn quàng êm ái, nhã nhặn đó. Sỡ dĩ chúng tôi phải chạy vì chỉ có 40 phút để chuẩn bị đi ăn với ông xếp lớn. Khi đi ăn tối Steve báo cho tôi hay là ngay dưới phòng ngủ của tôi có những cụm lavender đang trổ hoa. Tối đó tôi mở tung cửa sổ và ngủ thật yên giấc trong cái lạnh êm ái còn sót lại của mùa đông và mùi Oải Hương man mác trong đêm cuối cùng thở hơi thở của Paris.

Ngày chúng tôi trở về nước, Steve nhận được tin mẹ mất. Tôi gửi anh một chuỗi hạt thánh giá để đặt trên mộ bà. Steve và tôi dù làm chung một công ty nhưng hai chi nhánh bệnh viện khác nhau. Chúng tôi gặp nhau mỗi tháng, đi ăn trưa và để tôi chỉ cho Steve về cách làm tường trình hành chánh dùng Excel program. Steve rất d về nghành vi tính, tôi chỉ vài lần anh vẫn không nhớ, cuối cùng tôi phải gửi sẵn bản nháp của tôi để  anh chỉ cần điền vào những con số thuộc về nhóm của anh. Chỉ vài tháng sau, tôi nhận thấy một thay đổi đột ngột từ Steve. Anh xuống cân nhiều, áo quần xốc xếch và dường như anh hay quên. Tôi nghĩ tại anh buồn bã sau khi mẹ mất nhưng càng ngày tôi càng lo lắng vì mặc dù tôi bắt anh ghi xuống những gì tôi vừa giải thích cho anh về ngân khoản tài chánh, lần sau gặp lại anh không nhớ và chỉ biết bẽn lẽ n cười. Tôi khuyên anh chỉnh đốn lại cách ăn mặc, dù không nói với anh điều này nhưng trông anh rất ...bệ rạc, khác hẳn với một Steve mà tôi biết từ bao năm qua. Tội nghiệp Steve, ngày hôm sau anh điện thoại khoe với tôi là vừa đi sắm một mớ áo quần mới rất “chic”.

Sự lo lắng của tôi có duyên cớ, chỉ sáu tháng sau, cái tin anh phải về hưu non làm tôi sửng sốt. Bác sĩ vừa chuẩn bệnh là Steve bị Alzheimer nhưng chỉ mới ở thời điểm bắt đầu. Tôi bắt gặp nỗi lo âu trong đôi mắt xanh buồn của anh, có lẽ anh đang nhớ tới mẹ và nỗi đau khi chứng kiến sự lãng trí của bà trong những năm cuối của cuộc đời. Ngày trong sở tổ chức buổi tiệc về hưu cho Steve, tôi đã cố ý không đến dự. Lần cuối tôi gặp anh, anh đã cười buồn và nói với tôi “ Lần sau gặp lại tôi sẽ hỏi...cô là ai”. Tôi nghe trái tim mình nhức nhối. Liệu anh sẽ còn nhớ những cụm lavender bên ngôi nhà thờ cổ? Anh có còn tìm được trong tiềm thức ngày tháng rong chơi bên xứ người với mùi Oải Hương làm đậm đà tình bạn thân thiết?
Tôi may mắn có những người bạn thân lâu năm, ngoài Steve ra một người bạn chí thân khác là Cydney. Cũng như Steve, Cydney lớn tuổi hơn tôi nên trong đám bạn tôi rất được chìu chuộng vì tôi là người nhỏ nhất, từ tuổi tác đến vóc dáng.  Cydney chia xẻ những buồn vui với tôi từ bao nhiêu thập niên qua, cô săn sóc tôi như một người em nhỏ. Mỗi lần đi chơi đâu hay chỉ đi ăn với nhau Cydney là  “designated driver” của tôi vỉ cô biết tôi không thích lái xe.  Cảm động nhất là lần Cydney lái tàu mời cả gia đình  tôi ra hồ Travis, chạy vòng quanh bờ hồ với lá cờ tung bay trong nắng, trong gió để mừng tôi vừa  đạt đến cái mốc đẹp nhất trong đời là ngày sinh nhật bốn mươi. Cách đây mấy tuần tôi đi ăn tối với Cydney, tình cờ chúng tôi nhắc đến Steve và tôi kể cho Cydney nghe về kỷ niệm của chuyến đi Pháp cách đây mấy năm cùng sự nhớ nhung mùi Oải Hương trong dĩ vãng. Cydney nghe tôi nói thì cười duyên dáng “ hai tuần nữa tôi sẽ đưa bạn đến vùng lavender mơ ước”.  Trời ơi, sao tôi ngớ ngẩn quá, một vùng trại hoa lavender chỉ cách chỗ tôi ở một tiếng đồng hồ lái xe, thế mà tôi nào có hay. Quả thật, năm nay là năm thứ mười một của Blanco Lavender Festival, từ ngày 12 tới 14 tháng sáu.

Sáng sớm ngày 13, chúng tôi có mặt ở hội hoa Lavender. Một ngày đẹp trời, nắng reo vui trên những gian hàng màu tím. Dĩ nhiên tôi đã không bỏ lỡ cơ hội, mua tất cả những chai fragrance mùi lavender cho chính tôi và cho cả Reese và Jazz, hai con chó nhỏ tối đó cũng thơm mướt mùi Oải Hương sau khi được tắm với Lavender shampoo. Con gái tôi bảo là “ mẹ crazy vể lavender” và tự hỏi là sao tên con đã không là Oải Hương nhỉ?

Nguyễn Thị Huế Xưa trên cánh đồng Lavender

Nguyễn Thị Huế Xưa trong shop Lavender

Sau khi rời hội chợ, Cydney đưa tôi đến nông trại Lavender. Chao ơi, những bụi hoa tím và mùi Oải Hương ôm kín bầu trời làm tôi lao đao. Tôi đi chầm chậm giữa những hàng cây hoa tím nhỏ, nhớ đến một hạnh phúc với người, tiếc cho những yêu thương vô tình đã vuột khỏi tầm tay. Dường như mùi Oải Hương bất chợt làm ướt rèm mi.

Hôm qua, một cô bạn làm chung trong nhóm phải nhập viện vì sưng phổi. Nhờ những cơn mưa muộn mùa hè mà cụm hoa lavender quanh nhà vẫn còn tươi tốt. Buổi sáng trước khi đi làm, tôi ngừng xe cắt một bó Oải Hương đặt vào bình thủy tinh, thắt thêm chiếc nơ tím mang vào thăm. Khi nhận bình hoa cô bạn tôi đã khóc nức nở “oh lavender, so touching, so healing”. Cô bạn ôm tôi, hôn lên  những ngón tay còn vương vấn mùi Oải Hương. Phải chăng Oải Hương xoa dịu những vết thương, dù là vết cắt nhỏ hay một ngấn sâu làm nghiêng ngả một đời?

* Thơ Nguyễn Xuân Thiệp

Nguyễn Thị Huế Xưa
June 28, 2015