Wednesday, August 24, 2016

VÔ ĐỀ


Nguyễn Quang Chơn

Shofar blower. By VMood Art
Chiều tà. Nhẹ bước rong chơi
Ly bia lạnh ngắt. Đĩa mồi tái tê!
Liêu xiêu quán nhỏ bên hè
Giang hồ thập loại. Tứ bề lao xao!

Nâng ly. Cạn chén. Xin chào
Những bon chen. Những ồn ào thời gian
Thuỷ tinh cụng. tiếng giòn tan
Điêu linh cũng đó. Thiên đàng cũng đây...

Chợ trời. Chiều khuất bóng mây
Anh. Tôi. Em. Bạn...sum vầy. Buồn. Vui...
Ly bia lạnh ngắt. Im lời
Một ngày qua với. Một trời sắc. không...

Chiều mênh mang thẫm hơi nồng
Mùi hồ hôi đẫm áo quần nhân sinh
Ly bia bỗng ngọt thình lình
Nghe trong nhân thế có mình. Có ta...

Chiều buông. Nhấc chén. La cà
Cười. Đâu là sắc. Là hoa. Là tình?
Giật mình quay lại Tâm kinh
Quán trong vô tận. Những hình hài hư!...

Ô kìa. Ấy ấy. Như như!...

Nguyễn Quang Chơn
18/8/16
16/7 Bính Thân
Tặng các bạn CLB100, chợ trời Tăng Bạt Hổ ĐN

GHI CHÚ Ở QUẬN 13, MAY 1. 2000


Thường Quán

Mondrian castle ruin. Source: Internet

Một ngôi sao đầu chiều, bầu trời phương Bắc
chiều đầu tiên của kẻ vừa tới
Paroles Lời hay On Parole tại ngoại hầu tra, một sổ tay, một hướng tăm tắp phố

Những bông hoa nhỏ trên nhựa đường, ai vừa tiết lộ tên cây
Mây cuối chợ đang nổi đùn, một sọ su trắng
trên một dàn bày Mondrian quận phố phẳng phiu

‘?’ treo như một chiếc mỏ chim khủng
Những quẫy đập kịch liệt trong những đường xóm phía sau
bộ lông đen lục, những bàn tay thị tứ, những khuôn mặt tác tạc
thuộc địa của đá ba-dan

Những bệ cửa sổ trùng lặp vô tận tới chân trời mỏi, một bức màn nhựa, phong lữ thảo ô-ten
Những trụ đèn đường bựt nhá sáng, rồi tiếng chân ùa, những bước chân khỏe, chắc
Những đứa con trai, con gái của một thời, còn để dấu trên tường vách, cuộc Kháng Chiến

Mật mã cho tình yêu và mật mã cho ai tuẫn tiết
Nói hay im, một chiếc đầu suy nghĩ, suy nghĩ miết
Dưới một bóng đèn đơn trần, một gánh nặng còn phải được nhấc lên

Những cuộc quật khởi trong cốt lõi danh tính, những đấu tranh, lời ước hẹn
Avenue d'Italie
Đêm nay, mọi sự bước đi ra chiều thong thả hơn

Một nhân viên địa chánh quận hạt có thể đang đo dò
độ nước thấm trong đá vệ đường
Một kịch tác gia, một nhà tạo vũ điệu đang chuẩn bị
đạo cụ giấy bồi, phông màu sáng, những bước mới, họ đang dọn một cửa sàn sân khấu
khởi dựng một trích đoạn Mahabharata hay một vở tuồng Orestes


Đâu đó trong thành phố này một hòa ước đang được đặt bút ký, cho đình chiến
Hàng ngàn người chết trước và sau khi những đoản bút rút về
Đâu đó trong thành phố này đêm nay, một tiếng chim sơn ca
dò dẫm cách đọc khiếm thị Braille trên mặt hoa cương nhám đá

Một lát trăng cho người trong ly nước
Nước lạnh, xuân đầu hoa nhài như khuya Sài Gòn
Đêm ruổi rã như một bệnh nhân tuổi trẻ
Trong gió chướng không tiếng động: những cột trụ dựng dọc, những manh vải rách

TQ



THƠ QUỲNH. TRONG CẢM NHẬN BẰNG HỮU


T.Vấn


CON CHIM SƠN NGỨA CỔ NÊN CỨ PHẢI HÓT SUỐT ĐỜI

Tôi nhớ có đọc trong một bài phỏng vấn Hoàng Xuân Sơn, ông trả lời một câu gì đó về việc hát hỏng , rằng việc ca hát có phải là nghề nghiệp của ông không? Dĩ nhiên câu trả lời là không vì cho đến lúc tôi viết những dòng này thì chưa đọc, nghe, thấy, ở đâu người ta đặt danh xưng ca sĩ trước tên Hoàng Xuân Sơn. Nhưng phần tôi nhớ rất rõ của câu Hoàng Xuân Sơn trả lời là với phong trào ca hát ngày càng rầm rộ, từ đàn chay (thùng) đến karaoke, đến keyboard này nọ thì khán giả lại càng quan trọng hơn ca sĩ, rằng đã đến lúc ca sĩ phải trả tiền để khán giả vỗ tay. Bây giờ nhớ lại, tôi có cảm tưởng nếu dùng câu nói tự diễu cợt ở trên của Hoàng Xuân Sơn để nói về thi sĩ và người đọc thơ tưởng cũng không kém phần… chính xác.

Có lẽ, hơn ai hết, ca sĩ Hoàng Xuân Sơn hiểu rõ cái nghiệp mà thi sĩ Hoàng Xuân Sơn theo đuổi. Suốt một đời làm thơ, từ những ngày còn là anh sinh viên nghèo kiết xác sống vất vưởng ở quán Văn trong khuôn viên khu đại học Văn Khoa Sài Gòn cũ với những người bạn cũng theo đuổi những ước mơ lãng mạn không kém trong các lãnh vực thơ, nhạc, văn, họa v..v… Vậy mà cũng nhiều người năm ấy đã thành danh, hào quang chiếu sáng cả hai chế độ. Người làm nhạc thì chắc chắn có đủ rượu uống dài dài nhờ nhạc của mình, còn tiền tác quyền thì với gia tài âm nhạc đồ sộ để lại gia đình cũng được hưởng lây. Người viết văn thì một thời giới trẻ Sài Gòn chọn sách của ông làm gối để ở đầu giường, tác phẩm nào ra đời cũng trở thành bestseller, nên cuộc sống không còn "kiết xác" nữa. Người vẽ tranh thì bán tranh đủ nuôi sống không chỉ bản thân mà còn cả gia đình. Còn chàng thi sĩ Hoàng Xuân Sơn cũng đã có một chỗ ngồi không "thấp" trên chiếu thơ gần nửa thế kỷ nay. Nhưng - dù nhắm mắt đoán mò vẫn không sợ mình sai - tôi tin rằng ông chưa hề có được đồng thu nhập nào đến từ thơ đưa cho má bầy trẻ đi chợ mua gạo. Mà có khi ngược lại, bà phải bớt từ khoản tiền mua gạo đưa cho ông in thơ. Chưa phải trả tiền cho người đọc thơ mình cũng đã là may lắm rồi.

Nhìn lại sự nghiệp chữ nghĩa của Hoàng Xuân Sơn, ngoài tập phóng bút Cũng Cần Có Nhau (2013) ghi lại kỷ niệm của những ngày ông ra vào quán Văn (mà tuổi trẻ thời tôi ai cũng biết, ai cũng nghe, ai cũng gossip về nó) tạm gọi là văn, còn lại ba tập Viễn Phố (1989), Huế Buồn Chi (1993)Lục Bát Hoàng Xuân Sơn (2004), đều là thơ. Cũng lạ, chẳng hiểu thơ phú có ma lực nào quyến rũ mà cả hằng nửa thế kỷ nay, Hoàng Xuân Sơn vẫn cứ làm thơ, đem tiền nhà xuất bản thơ, và đang hứa hẹn sẽ nhất quyết bằng mọi giá cho ra đời tập thơ Quỳnh mà ông thai nghén 20 năm nay, không in giấy được thì in ảo, in điện (tử).

Từ ngày trang mạng văn học T.Vấn & Bạn Hữu được con chim đến từ núi lạ Hoàng Xuân Sơn mỗi khi ngứa cổ hót chơi đều không quên gởi theo cho gió những âm thanh réo rắt, tôi mới nhận rõ được đam mê thơ của ông lớn đến chừng nào. Cứ theo nhịp độ ra đời những bài thơ, dường như không lúc nào ông không ngừng sống thơ, thở thơ, nghĩ thơ, làm thơ. Những bài thơ ngắn câu, ngắn chữ, nhưng nghiệp thơ thì dài lắm, dài gần hết một đời người. Thế nên, tôi cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi được nghe những lời từ chính người bạn đầu ấp tay gối của ông kể lể : "chàng có thói quen không mấy đứng đắn là bạ đâu viết đó. Khi thi hứng nổi lên ào ạt thì mấy cái tờ bill của tôi, mấy cái notes, memo dằn ở tủ lạnh cũng bị đè ra biên biên chép chép, câu kéo như thế nào cũng không đọc nổi nữa. Chưa bao giờ tôi thấy chàng ngồi vào bàn viết đàng hoàng (ngoại trừ khi ghi mấy món đồ dùng tôi nhờ ghé chợ mua về sau khi tan sở hoặc ngày nghỉ phải chợ búa). Ấy thế mà thơ đâu cứ sản xuất đều đều, đăng báo dài dài. Có lẽ chàng làm thơ như người mộng du, bất cứ lúc nào, ở đâu, trông lắm lúc cứ như “người đi trên mây”. . . ".
Quả là có thế. Đã bảo đó là thân phận chim ngứa cổ nên phải hót, dù là chỉ hót chơi, hót cho đến khi khàn hơi tắt tiếng, cho đến khi hắt ra hơi thở cuối cùng, mới buông thơ ra . . . chịu chết chăng? Chứ còn bây giờ thì xin mọi người hãy cứ nghe con chim Sơn nó hót. Chẳng mất gì một tiếng vỗ tay. Càng được khen chim hót càng hay. Cuộc đời lại càng thêm hương sắc. Phải không?
Giờ đây, ngổn ngang trước mặt tôi 25 chùm thơ Quỳnh của 20 năm lâm bồn mà con chim Sơn vẫn không thể cho những đứa con của mình mở mắt chào đời. Nỗi "tức tưởi" thấu trời xanh này ai là người tri kỷ đây?
Một đời người. Một đời thơ. Dù cho có phải cạn sức, cạn lực, cạn hơi, cạn thở, cạn tiền, cạn túi vì thơ thì cái nghiệp ấy đã vận vào người, chắc thi sĩ Hoàng Xuân Sơn khó tránh khỏi.
Thôi thì nếu ông đã chọn sống cho hết nghiệp của mình thì tôi cũng hoan hỉ mà giúp ông một tay cho những chùm thơ Quỳnh này theo gió bay vào hư vô, để tiếng hót con chim Sơn đến được với nhiều người, nhiều nơi, nhiều lúc. Đến cả nhiều thế hệ đời sau.
Như nhà thơ đã từng bao lần ao ước : " . . . Thôi thì cũng trông mong bước vào thiên kỷ mới "vật cùng tắc biến" chăng ? Nếu được, ưu tiên một cũng dành cho Thơ Quỳnh, gồm những bài viết từ hứng khởi mỹ cảm cũ có đôi phần ước lệ :

"Cây đàn
không biết để đâu
đánh lên một đoạn tơ sầu
nghe chơi
đã lâu
hồn ẩm bụi đời
cây đàn cũng lụy vào nơi
tục
trần ".
(Tấn Cầm Khúc - trích )

Cho con chim Sơn thêm một lần nữa được thỏa cơn ngứa cổ.

T.Vấn
Tháng 6 năm 2016


Monday, August 22, 2016

XÔ TỚI. TRIỀU SƯƠNG


Hoàng Xuân Sơn

Từ vườn khuya bước về. Đinh Cường

                        vẫn do tư mà ra
                        công án cũng chỉ là án công

tự nhiên với người nữ
như mẹ.  và chị
người yêu
người mang yêu ra khỏi cuộc tình

tuồng như là hoa
đoản khí
sự phồn thịnh của một vầng trăng
nhiều khi làm đêm khóc giấu
như tôi.  không còn tìm ra khoảng tối
để nhớ âm thầm
từng cái gút mắt.  lọn tóc.  và đường hương vỡ vụn
hôn lên mùa nhiệt khương

trên bề nổi trang sách cộm
ẩn chìm lũ khúc
thơ                               mênh mang
chối từ tôi tiếng hát trăng khuyên
chỉ nghe đồng văn.  dìm ngợp
trốn giấc de prelle ngự điều [hay cành gió nổi hồ mich.]
thơ
như buổi nối dài tay nh.
môi trễ xuống đời
cái nhún vai của thời tiết
cùng đường đo đạc gai chông

tùm hụp nơi góc cầu thang gỗ cũ
những chiếc giày xỏ ngược thơ ngây

hoàng xuân sơn
hai mươi tháng tư, 2016

ĐỌC THƠ MAI THẢO


Nguyễn Lương Vỵ

Tháng giêng Mai Thảo 1996

1.

ta thấy hình ta những miếu đền
sử trào huyết lệ đã nhiều phen
núi xương sông máu kèn ma thổi
miếu nín đền câm vực thẳm đen


2.

vó ngựa ngàn năm lèn đá dội
rền vang tiếng hí đỏ lưng mây
đỉnh trời cô độc im không nói
xanh ngút niềm đau chẳng tỏ bày


3.

gượng rót đầy ly rượu thèm say
ngấm đắng bồi thêm trăm độ cay
thân bệnh bông đùa cho đỡ mệt
ruột gan phèo phổi thế mà hay


4.

trời đất mãi là điều bí mật
con người con ngợm cũng vậy thôi
câu thơ dấu hỏi giăng ngăn ngắt
nhấp nháy muôn sao khẽ đáp lời


5.

nhân gian tịch mịch tiếng mưa thầm
trời quen tìm mãi chốn xa xăm
mấy ngụm đắng cay chưa đủ mộng
một mình bóng ngã chẳng tri âm


6.

lạc tiếng đời sầu lên chất ngất
rượu cùng bằng hữu lạnh càng thêm
câu thơ khuất tịch còn hay mất
thiên táng đời ta trong cõi im


7.

gối đầu lên trang kinh nam hoa
bông trời nở trắng hay là ta
miếu đền hư huyễn lay hồn bướm
bay suốt thinh không chợt vỡ òa


8.

thế nhé lộ trình xong một kiếp
tượng người vô giác đã về xanh
tan sương đầu ngõ thơm âm nhạc
hạt bụi huyền không bay thất thanh


9.

ta thấy hình ta những miếu đền
về xanh không nhớ cũng không quên
không ưu không hận không gì sất
cõi tịnh lung linh một búp đèn

NLV
08.2016

GHI CHÚ:
- Mai Thảo (tên thật: Nguyễn Đăng Quý. 08.06.1927- 10.01.1998) là nhà văn, nhà thơ. Ông là người chủ trương tạp chí Sáng Tạo, Nghệ Thuật (1956), phụ trách tạp chí Văn (1974) tại Sài Gòn. Định cư tại Hoa Kỳ đầu năm 1978, chủ trương tái bản tạp chí Văn (07.1982-1996). Tác phẩm đã ấn hành: Trên 50 tác phẩm văn xuôi và duy nhất một tập thơ "Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền".
- Những chữ in nghiêng trong bài thơ là những chữ thơ, câu thơ của Mai Thảo.