Thursday, July 6, 2017

CÁI NHÌN BÊN NGOÀI


Vương Ngọc Minh

Mẹ Nấm. Hình Internet

từ giờ- cứ  
vào giấc trưa cô biến
thành mèo
nhác thấy người cô lẫn vào bóng tôi

bằng mùi chủng loại
tôi nói với cô “miếng ăn miếng nhục
một trong mười thứ thực phâm
khiến con người trở nên bất tử
trong đấy- miếng cơm tù đứng đầu!”

cô nhìn tôi vươn móng
khó khăn lắm
mới dụ được cô ở yên

xế trưa
mẹ nấm trong tâm trạng gần như đen
tối- nhưng chả tuyệt vọng
họ đề nghị bản án từ 8 đến 10 năm

cô kể- cô từng sống suốt một thời kỳ
huy hoàng
bởi thời đó ai cũng ngưỡng mộ nhan sắc đàn bà
từ tấm lòng
tôi còn mãi cầu vinh (ôi- sự sạch sẽ
tươi mát
luôn khiến điều liên tưởng nơi loài mèo
phong phú

tôi gập người kính cẩn
ngợi ca hoài bão với nhiệt huyết- nóng
mẹ nấm đang cưu mang

làm biến đi xấu hổ
nơi tôi-chỉ còn cách  ngày ngày
sẽ mang bức ảnh mèo/ rọi lớn
dán kín căn buồng đang ngụ
hình dung mẹ nấm nắm chặt các song sắt
cửa tù
tôi hoàn toàn kiệt lực

phả hết chút tình cảm còn sót 
tôi ngồi xuống
giấu tiếng thở/ trấn an con mèo
rằng- đừng áo não- chuyện gì (!) cũng có thể xảy ra
trên đời

mẹ nấm giương mắt nhìn
chòng chọc
bốn bức vách đầy máu gián
và rệp
cái nhìn cực kỳ tăm tối

từ giờ (còn sống) đến nhiều năm
về sau
tôi biết chắc (mặt tình cảm) mình đã  
phải
chịu tổn thất- lớn
do sự tù tội của mẹ nấm!

VƯƠNG NGỌC MINH.

1 comment: