Thursday, October 26, 2017

LỮ KHÁCH, PHẢI ĐI SAO?


Rabindranath Tagore

Tranh của Tagore

Lữ khách, phải đi sao?
Đêm im lắng và bóng tối chìm xuống rừng cây.
Nhà chúng tôi đèn sáng trên bao lơn, mọi hoa đều tươi mới, và những đôi mắt thơ ngây đều tỉnh ngủ.

Đến giờ bạn lên đường rồi chăng ?
Lữ khách, phải đi sao ?

Chúng tôi chẳng khẩn nài vòng tay ôm chân bạn.
Cửa phòng bạn vẫn mở. Ngoài cổng ngựa vẫn thắng yên cương.
Nếu chúng tôi có ngăn bạn cất bước, thì chỉ bằng tiếng hát.
Chẳng khi nào kiềm chân bạn dừng lại, nếu không bằng ánh mắt.

Lữ khách, chúng tôi bất lực giữ bạn. Chỉ còn dòng lệ vương.
Ngọn lửa rực sáng nào không thể dập tắt trong đôi mắt bạn ?
Nỗi rạo rực nóng bỏng nào tuôn chảy trong huyết quản ?
Lời mời gọi nào thôi thúc bạn từ nơi u tối ?
Câu thần chú quyền uy nào bạn đã đọc được giữa sao trời, để rồi bóng đêm lạ lùng lặng lẽ rơi vào trái tim bạn với một thông điệp niêm phong bí ẩn ?
Nếu chẳng thích những tụ họp vui vẻ, nếu bạn cần sự bình an, hỡi trái tim rã rời, chúng tôi sẽ tắt ánh đèn và im tiếng đàn.
Chúng tôi sẽ ngồi yên giữa bóng tối, trong tiếng lá xào xạc, và vầng trăng mệt mỏi sẽ gửi tia sáng nhạt nhòa lên cửa sổ phòng bạn

Ôi lữ khách, linh hồn mất ngủ nào đã lay động hồn bạn từ sâu thẳm nửa đêm?
(Người làm vườn, bài thứ 63)
HÀN THÚY

1 comment:

  1. https://www.youtube.com/watch?list=PLE4IJH_K33IAHmpUbb8kIbZjbUoLQyYn4&time_continue=3&v=HNRrH785lhM

    ReplyDelete