Tuesday, June 6, 2017

CUL-DE-SAC


Vương Ngọc Minh

Tranh Van Gogh

buồng của người quanh năm
sống trơ trụi
đều có mùi của cô đơn phảng phất

khi bước vào
- mọi người
họ luôn luôn trách móc tôi
thiếu cẩn trọng
thế nhưng lúc nghe hỏi quí vị có biết bao nhiêu phần trăm bụi
lẫn sự thật- ở đây

ai ai
- thảy đều lắc đầu
một cách thường trực
họ chẳng mảy may quan tâm tới
nhất là
mùi của cô đơn phảng phất trong buồng

a! sau đấy- phần lớn
họ độc dõi mắt hướng về phía chân
nhưng
quả thực đấy
chưa bao giờ họ biết tới ở nơi chân trời ấy
chứa đựng điều quái quỉ gì (!)

sau cái chết một cuộc tình tôi trở lại
với bức tranh (tĩnh vật) hãy còn dang dở
cái bẫy chuột đã hết độ nhạy bắt chuột
thì đã vẽ hoàn tất
tôi chỉ còn loay hoay phải vẽ (diễn tả) sao cho ra độ hỏng 100%
của cái bẫy chuột  

chỉ nửa ngày (ngắn ngủi) ở thành phố gỗ đỏ
(redwood city)
một thành phố hầu như chả có bối cảnh- ấn tượng
chẳng có cả cánh hữu
cánh tả (dẫu là trung lập) nên đã không kịp hình thành
dù chỉ cỏn con chút kí ức
hòng lưu lại vô thức  

trở về căn buồng- thức giấc
đêm đêm (thấy như đời tôi
không khác lắm với bức tranh tĩnh vật cái bẫy chuột
hỏng
hãy còn dở dang!)

khác với mọi người- chuyện gì cũng gây “sốt”
cũng post lên facebook
chưa bao giờ tôi dõi mắt hướng về phía chân trời  

có đôi chút đạo lí trong vấn đề trơ trụi
nên- tôi cứ phải chú ý- xem
có mùi cô đơn phảng phất trong buồng
vậy rồi

túc trực bên điện thoại
tôi đợi những cú gọi!

VƯƠNG NGỌC MINH.

1 comment: