Thursday, June 1, 2017

TRẦN AI


Vương Ngọc Minh


Tranh minh họa của Vương Ngọc Minh

đêm đêm chiếc bóng bên trời vầng trăng xẻ đôi*.

một khi sự nghiêm túc
đổ xuống tôi
không một tiếng động/ giọng nói (chân chất!) của thơ
chả lẫn vào đâu được

với chân lí phát ra từ môi
miệng
cuộc đất đang nằm “sau cơn mưa trời lại sáng”

nó cho tôi cảm tưởng- rằng- mình bị đè
bởi vô số các cú hích
nào- nguồn cội

về trăm năm 
nghe nói bên kia cỗ máy xay thịt
nằm xấp không ăn đạn
nên
thiên hạ xô nhau nằm xấp (họ cốt nằm sao giống hệt
con bài chưa lật!)

nhưng thực tế cho thấy
- nằm xấp
lại dễ ăn đạn nhất

rõ ràng đời sống thơ
luôn khiến tôi chuyển động phía trước cặp mông / chỉ lũ ruồi bâu
lũ đầy tai tiếng
chúng không muốn tôi chuyển động (hễ một chuyển động dù nhẹ
nơi tôi
chúng cũng đòi thưa
kiện!)

như vậy
(khá nhiều bận!) buộc tôi tự thú- mình
chính ra là bài thơ được (nghiền nhuyễn!) hình
thành
từ sự hân hoan của cái không màu từ huyễn hoặc

bài thơ đặt nhan “trần ai.” vì mông
luôn là mộng
và đồng bào tôi thì chủ bại đà có lịch sử
bốn ngàn năm

họ không thể vượt qua nỗi đớn
đau/ thường tình
của đồng loại
hễ nghe hô hoán “lụt lội!”
họ liền tổ chức quyên
góp (họ viết ra các tác phẩm tuyền
mô tả về cái gọi căn cước
lai lịch cá nhân
phẩm hạnh dân tộc bị mắc cạn- họ có bổn phận
phải tháo/ gỡ!) ối

kể ra
với tư cách kẻ làm thơ
thì tôi đang chịu đựng bản án lưu đày

ở cùng tận nỗi cô độc
là cái quái gì chứ!
..
VƯƠNG NGỌC MINH.

*ca khúc “chiều mưa biên giới” nguyễn văn đông.

1 comment: