Tuesday, May 23, 2017

ĐOẢN VĂN CHO CHI LAN


Thu Thuyền

Phạm Chi Lan

Thu Thuyền

Có lần nói chuyện với chú Đào Vũ Anh Hùng, em văn nghệ của bố. Chú bảo, Cháu nên tìm đọc truyện của Phạm Chi Lan. Muốn tiến thì học lối viết của tác giả này. Tôi làm một chuyến võng du trên trời. Kiếm ra "Tâm Hồn Hải Đảo" của Phạm Chi Lan. Truyện Chi Lan đọc xong lần thứ nhất: Ngẩn ngơ. Đọc lại lần thứ hai: Thấm buồn. Có cái gì u ám, dằn vặt cứ gặm nhấm lòng mình mãi...

Lời khuyên của chú Đào Vũ Anh Hùng tiếp tục sôi âm ỉ cho tới lúc tôi cầm lòng không được, phải kiếm cách gặp Chi Lan. Làm quen thì dễ mà làm quen thế nào cho tự nhiên mới đáng phục! Tôi suy nghĩ mất mấy ngày mới ra được kế hoạch gồm ba bước. Nhân lúc báo Việt Nam Weekly News tổ chức thi truyện ngắn, có Chi Lan trong ban giám khảo, tôi gửi truyện "Chặng Đường Chông Gai Cuối Cùng", viết về mẹ tôi và chuyến di tản từ Đà lạt về Sàigòn vào tháng Tư 1975. Truyện này, đám bạn học cũ của tôi (cũng là học trò của mẹ) đọc xong, cho điểm A. Tôi ngờ là chúng nó thiên vị?!? Cuối cùng bùi tai với những lời xúi dục, tôi gửi truyện đi. Kết quả: Tôi trúng giải an ủi. Có thư mời đi nhận giải thưởng đàng hoàng. Bước hai của kế hoạch làm quen bắt đầu!

Hôm tổ chức phát thưởng, tôi loanh quanh kiếm Chi Lan, thấy cô đang hàn huyên với nhà báo Trần Lộc (VietNam Weekly News), nhà văn Thu Nga, nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp của Dallas... Tôi ngắm Chi Lan của Tâm Hồn Hải Đảo: Cô có đôi mắt to sáng. Tiếng cười nghe như gió thoảng. Giọng nói khoan thai, ấm áp. Cô không nói nhiều nhưng khi nói, mọi người im lặng lắng nghe. Chi Lan và tôi đúng là hai thái cực! Sau buổi phát thưởng tôi ra làm quen Chi Lan. Cô nhắc tôi gửi bài viết cho Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng và đưa tôi vào nhập bầy Ô Thước...

Trong một buổi họp mặt Ô Thước ở căn nhà nơi Hốc Rừng (Forest Cove), có rất nhiều "quạ" đến tham dự. Nhớ mài mại có Nguyên Nhi, Dũng, Việt, Đinh Yên Thảo, Đôn, Phương, Thận Nhiên, Ian, Trăng Bắc Phương, Chinh, Nguyên, vợ chồng Bình, Dạ Thảo, Diễm Tú... Tôi yên lặng quan sát từng khuôn mặt, thưởng thức từng giọng hát. Qua ánh nến nhảy múa, khuôn mặt Chi Lan thật đằm thắm, bao dung nhưng không hiểu sao tôi vẫn thích ngắm cô từ xa hơn là đến gần thủ thỉ tâm tình. Cái u ám cô đơn trong truyện Chi Lan vẫn tiếp tục ngăn tôi. Tôi biết mình không bao giờ hiểu được Chi Lan, suốt đời sẽ chỉ là một người đứng ngoài nhìn Chi Lan quay quắt với cuộc sống.

Sau lần họp mặt Ô Thước, tôi toàn liên lạc với Chi Lan qua điện thư dù hai nhà cách nhau 15 phút! Cho đến ngày Chi Lan cùng anh Nguyên Nhi sánh vai trước bàn thờ Thiên Chúa, tôi mới gặp lại cô. Đây là lần đầu tiên tôi thấy được nét hạnh phúc ngời trên khuôn mặt Chi Lan. Tôi mừng Chi Lan tìm được tri kỷ và mong đôi uyên ương Nguyên Nhi-Chi Lan suốt đời có nhau!

Năm 2008, có một đêm tôi chiêm bao thấy Chi Lan. Bạn bảo tôi, Lan đau quá! Tôi nhói tim, quýnh quáng bóp vai bạn. Đôi mắt Lan đỏ lên vì đau. Lần đầu tiên tôi thấy mình bước vào vòng trong của cuộc đời Lan. Dù chỉ trong giấc mơ, Lan tìm đến tôi để chia sẻ cơn đau. Tôi nín thở, xoa bóp vai bạn mãi, hy vọng bàn tay truyền được sức khoẻ cho bạn! Lan ơi, đau thế này từ bao lâu? Sao không kêu thật to cho bạn bè được cơ hội đến cùng Lan? Sao cứ muốn làm anh hùng, chịu đựng những cơn đau một mình?

Sáng ra, tôi nhắn anh Nguyên Nhi sẽ đến nhà thăm Lan. Tôi bảo, Lan không đồng ý, cũng kệ! Đến căn nhà nơi Hốc Rừng, tôi đặt chậu Phong Lan trắng nơi vệ cửa. Ngần ngừ rồi chuẩn bị tháo lui. Tôi mới đến trước nhà đã đánh mất lòng dũng cảm. Nhưng nhìn nhánh lan trắng, mong manh đong đưa trong gió, tôi không nỡ. Đành gõ cửa nhè nhẹ. Định bụng, không ai ra thì mình rút lui cũng chả muộn...

Cửa bật mở. Anh Nguyên Nhi đưa tôi vào phòng khách, có chiếc giường nhỏ kê trong góc. Thấy Lan gượng ngồi dậy, tôi hoảng hốt cản, Nằm nghỉ cho khỏe Lan ơi! Rồi tôi xà đến bên Lan, liến láu kể cho Lan nghe giấc mơ đêm trước. Nụ cười của Lan thoáng trên môi. Khuôn mặt trắng xanh và mái tóc ngắn dưới vành khăn của Chi Lan cho biết những ca trị liệu đã hành hạ Lan không ít. Tôi kể Lan nghe dăm tin tức nóng sốt, vài chuyện vui xong, nắm tay Lan từ giã.

Lần gặp mặt cuối cùng là ngày ra mắt chuyện phiếm "Trèo Lên Cây Bưởi" của Tầm Xuân do báo Trẻ tổ chức. Tôi nhân tiện, từ giã Lan đi Phi Luật Tân, hẹn một năm sau trở lại sẽ may cho Lan một chiếc sơ mi.

Ở Phi Luật Tân, tôi lo hội nhập mãi mới có dịp ghi danh học may tại Jocson College, Angeles City. Cô giáo hay tới lớp trễ, bữa nào buồn thì nghỉ. Thứ Sáu có phiên chợ hoa, cô giáo đem theo lũ khũ những chậu lan rừng. Học trò xúm lại lựa mua. Nhìn hoa nhớ bạn hiền. Chi Lan ở bên này, chắc khuân cả chợ lan về nhà. Đủ màu, đủ mùi. Vừa đẹp, vừa rẻ!

Đồng khóa may, có cô bạn Mỹ gốc Lào. Hai đứa thuê một chiếc trike ba bánh, đưa đón đi học cho giống học sinh địa phương!. Ngoài ra, lớp có "tita" April cao lớn vạm vỡ, may cắt rất nhuyễn (chị April có tên đàn ông là Abraham, làm nghề hoá trang kiêm thợ may trong vũ trường Dunk Shot.) Lớp học chúng tôi hướng ra mặt đường. Nóng và bụi . Mỗi khi vào lớp sớm, tôi rủ cô bạn Lào lấy giẻ lau bụi bàn ghế, sau đó kiếm chổi lá quét sạch chung quanh rồi mới cắm điện, xỏ kim, đạp máy .

Trước tiên, tôi học may đường thẳng trên giấy, tiếp đến đường cong. Ai cũng may nhoày nhoạy, chỉ có tôi phải thực tập trên giấy mãi mới được nâng cấp lên vải thô. Chậm phát sốt cả ruột! Cuối cùng được cô giáo cho may váy. Tôi loay hoay với phẹc mơ tuya. Tháo ra, may vào, đổ mồ hôi ướt lưng mới tạm hài lòng. Lúc chuẩn bị cắt áo, tôi viết điện thư nhắc Chi Lan tin tưởng vào tài khéo tay, hay làm của tôi. Nhưng áo chưa may xong thì được tin Lan về với Chúa. Tôi hụt hẫng. Nước mắt khô nhỏ giọt trong tim. Chi Lan còn quá trẻ. Sao nỡ bỏ bạn bè, người thân sớm thế?

Tôi cố may cho xong chiếc áo. Chẳng còn hứng thú gì để học tiếp nên tôi trả lại đồng phục cho trường và xin nghỉ học. 

Bây giờ, mỗi lần mở tủ nhìn thấy áo, sao nhớ bạn chi lạ!
Chi Lan ơi....

THU THUYỀN
8/2012


Ra mắt Chuyện Phiếm "Trèo Lên Cây Bưởi" của Tầm Xuân-Nguyên Nhi


Từ trái: NXT, Đinh Yên Thảo. Ian Bùi, Nguyên Nhi,
Bảo, Phan, Nhật Hoàng, Phan Xuân Sinh, Bảo Huân

Từ trái: Thu, Giang, Thiên Nga, Diễm Tú,
PChi Lan, Nguyên Nhi, Thu Thuyền, Kiêm Anh, Ánh Nguyệt


1 comment: