Wednesday, May 11, 2016

MÙA XUÂN, MƯA

Nguyễn Thị Khánh Minh


Spring rain Irises by Nancy Medina Art

Dường như nắng chưa biết mùa xuân về
Trời xám cùng những dự báo về một cơn bão lớn, về một trận động đất, về một ngày tận thế, có thể. 
Tôi thảng thốt.
Như một tiếng chim hoảng hốt trong mưa.
Không thể bắt đầu mùa xuân như thế.

Có tiếng khóc của ai đó vừa cất lên chào ngày thứ nhất. Nắng một ngày nõn xuân, tiên đoán cuộc đời sẽ mãi là những ngày nắng đẹp, nên người yêu mầu xanh, yêu thanh bình, yêu những đơn sơ. Người đến em từ giấc mơ. Mùa xuân phương Nam rực rỡ nắng.

Tại sao bắt đầu mùa xuân bằng những trận mưa và gió.
Gió Santa Ana. Gió có gai buốt nhói.
Phía bên kia đại dương trời đất chập chùng tin dữ.
Mùa bình yên, gần đây thôi, mà như đã thành cổ tích.
Nỗi sợ đồng hóa hết mọi thứ. Thiên tai mong manh hóa hết mọi điều.
Tại gió, tại mưa không nhớ hạn kỳ? Tại đất tại trời xô lệch?

Những ngày vắng vẻ tin nắng.
Nghe tôi gọi không, thời gian, thảng thốt nỗi sợ về một điều không kịp trong đời.
Phải nói đi thôi kẻo hỗn độn đất trời. Phải nói đi thôi kẻo ta bay thành tro bụi. Phải nói đi thôi tiếng của hôm nay, kẻo mai kia ta phải đi lại từ đầu những mẫu tự chưa quen. Em sợ con đường dài thăm thẳm đi tới chữ Y (Yêu).

Chiều bay theo gió. Lá khô chạy cuống quít trên đường. Lá khô mang màu đỏ. Mắt tôi chiều nay chắc cũng đỏ. Những hạt nước mắt biến màu dưới cơn gió chướng.
Gió Santa Ana chập choạng hai phương trời.
Mây Sài Gòn giăng ngang mắt đợi. Lá phong đỏ con đường Thứ Nhất. Lá me bay con đường Duy Tân.
Con đường Duy Tân có cây dài bóng mát có môi em ngọt**…
Chiếc xe đạp quay bao nhiêu vòng thời thiếu nữ. Ngừng xe nhặt lá vàng, viết một tên trên lá. Chiếc lá theo nghìn dặm thời gian, ở đâu? Nằm khô trong tập giấy xưa, trong ký ức, trên vệ đường heo may xứ lạ, hay hạt bụi trong con gió thời gian?
Em đợi gì từ mùa xuân xa vời trong nhớ, khi màu xanh những lá thư chìm vào bóng tối hộc tủ, khi màu xanh của những đóa bleuet biến sâu vào ký ức. Những đóa bleuet xanh mãi mãi không nở của chúng ta. Những ngôi sao xanh không mọc trong đêm.

Mưa bắt đầu mùa xuân ở đây
Mưa mặn nước mắt.
Nhòa trời  Santa Ana.

Mơ hồ một nơi đẹp như cổ tích, và thời gian thần thoại.
Xin thêm một khoảnh khắc để em về, kịp đánh rơi một chiếc guốc, làm nên một chuyện tình trước lúc nửa đêm. Chắc chắn anh sẽ đi tìm em, em biết.
Em sẽ kịp nhặt vào ký ức mình hơi ấm một lời nói, một ánh nhìn, một bàn tay nắm, và một nụ hôn Romeo dưới ánh trăng vội vã.
Và anh ơi, chúng ta sẽ cùng viết lại trang cổ tích mùa xuân ấy với giấc mơ màu nắng.
Dĩ nhiên không phải mùa xuân mưa, như ở đây.
Và mãi mãi chúng ta không có ký ức về chia ly.

Santa Ana, tháng 4.2011

* Con Đường Tình Ta Đi, nhạc Phạm Duy. Trước 1975, trường Đại Học Luật Khoa Sài Gòn nằm trên đường mang tên Duy Tân.
Nguyễn Thị Khánh Minh


1 comment:

  1. Bài viết hay, nội dung hữu ích, cảm ơn bạn đã chia sẻ MÁY LẠNH DAIKIN

    ReplyDelete