Mười Một Năm, Cũng Chỉ Là
Khoảnh khắc
Lữ Quỳnh
Gửi Phi Long và các bạn còn, mất một thời
Lần nào về cũng
thế, tôi dành ngày đầu tiên đến thăm anh. Và lần nào cũng thế, Xí ra mở cổng
với câu chào cậu mới về, rồi trong lúc tôi thắp một cây hương cho anh, Xí pha
xong tách cà phê đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh chỗ ngồi. Bàn thờ anh lúc nào cũng
đầy hoa với vài chai rượu mà lúc sinh thời anh thường uống. Chiếc pc màu nắng
không còn thấy ở cạnh, có lẽ nó được cất đi để mở rộng cửa thông ra phòng
trước, vừa kê sẳn chiêc bàn dài với ghế để tiếp khách. Cũng gần tới sinh nhật
của anh rồi.
Tôi ngồi nhìn chân
dung anh, một trong số ảnh từng được cùng nhau xem để chọn in catalogue trong
những lần triển lãm với Đinh Cường và các bạn. Bức ảnh hôm nay, sau gần mười
một năm, thêm màu thời gian và khói hương trở nên buồn bã thế nào.
Cây hương tỏa khói,
đang lụn dần.
Đêm cuối trước khi
rời quê hương cách nay mười mấy năm, tôi đã không ngồi với anh. Đó là một đêm
Sài Gòn mưa lớn, tôi với Tôn Thất Văn và bạn bè ngất ngưởng trong những tiệc
rượu tiễn đưa, nối nhau từ quán này qua quán khác. Sáng hôm sau từ phi trường
tôi áy náy gọi về chào anh, anh chúc tôi lên đường và tôi hẹn anh sẽ trở về
sớm. Sài Gòn không còn mưa, nhưng bầu trời ở phi trường hôm đó thật ảm đạm.
Nợ anh một ly rượu
giã từ, để mãi xót xa, khi nghe bạn bè kể lại, trong những lần gặp nhau, anh
thường trách tôi, tại sao phải ra đi. Trách tôi không phải vì không có người đi
lang thang với anh trong thành phố lúc bốn năm giờ sáng, nhìn những bếp lửa
hồng của người lao động mở hàng sớm bên đường. Trách tôi không phải vì không
biết gọi cho ai lúc nửa đêm để chỉ kể về một giấc mơ. Trách không phải từ nay
không còn thỉnh thoảng ghé nhà uống rượu
nghe cháu Hải chơi guitar classique. Cũng không phải ngồi với nhau trên sân
thượng lúc bốn giờ sáng chờ ngày ửng hồng để ra quán miến gà đường Lê Thánh
Tôn, không phải để ăn, mà để nhìn thành phố chuyển động trong đôi mắt nồng nàn
của một thiếu phụ.Rồi đến studio của anh Đinh Cường.
Tôi biết anh trách
tôi vì anh nghĩ rằng tôi sẽ không hạnh phúc ở xứ người. Tôi làm sao vui được
khi thiếu bằng hữu chung quanh. Ở nơi đó tôi sẽ san sẻ với ai những niềm vui
nỗi buồn. Tôi phải làm việc mỗi ngày nhiều hơn tám tiếng để tồn tại. Tôi sẽ
không còn tiếng cười vui của những buổi trưa uống rượu vang, nghe Xu kể chuyện
tiếu lâm ở tầng bảy Saigon Center. Từ nay trên đất khách làm sao tôi đón được
giao thừa như ở Việt Nam. Nhớ những năm cũ, anh thường ghé tôi sau khi đón giao
thừa ở nhà, ngồi uống với nhau ly rượu đầu năm lúc hai giờ sáng. Anh thường lên
nhà với Tịnh. (Tịnh còn nhớ không một giao thừa năm 1986(?), không nhớ âm lịch
là năm gì, Tịnh lái xe đưa anh Sơn và Hà qua quận 8, lên nhà mình lúc bấy giờ ở
tầng 2 chung cư Phạm Thế Hiển, mang theo chai Ararat hiếm hoi, uống với nhau
một ly rồi về). Ôi cái thời nghèo khó mà ấm áp làm sao. Cúng giao thừa bằng một
bình hoa cau rẻ tiền, mà xúm nhau khen là hoa trắng ngần quá đẹp. Chiếc bánh
chưng mà cứ mỗi sáng ba mươi tết hằng năm, anh Đinh Cường trên chiếc mobylett
đem cho. Các cháu giờ đây tuổi đã trên dưới bốn mươi vẫn nhớ các anh mỗi
lần nhắc những kỷ niệm.
Mười một năm cũng
chỉ là khoảnh khắc thôi. Đến một tuổi nào đó người ta sẽ nghĩ về thời gian như
ngắm một mặt sông phẳng lặng, tưởng nó ngừng trôi mà thực ra đang âm thầm chảy.
Ở một tuổi nào đó người ta sẽ lần lược mất
đi những người bạn. Chỉ mất đi mà không có sự bù đắp. Một hôm anh Đinh
Cường gửi cho tôi tấm ảnh chụp chung, trong đó hai người bạn thân thiết đã ra
đi, với giòng chữ chỉ còn lại chừng này,
thôi hãy giữ mình và sống như từng sống với nhau. Lời anh làm tôi bần thần
mãi.
Mười một năm. Tấm
ảnh anh được cắt ra từ bìa sau một cuốn sách, đặt khiêm tốn trên kệ sách phòng
tôi. Một góc nhỏ dành cho anh. Không hương, không hoa. Chỉ có chiếc ly thủy
tinh và chai black label, chập chờn ngày tháng cũ…
LỮ QUỲNH
San Jose, 3-2012.
No comments:
Post a Comment