Monday, April 30, 2012


Giã từ đường Sơn Cúc 

Lưu Na




Ông ạ,
Cuối cùng em đã về lại đường Sơn Cúc.
Mấy mươi năm rồi em vẫn không nguôi nhớ con đường ấy, con đường hẹp nhìn ra cả một không gian bát ngát hương trời.  Ông có biết nơi em ở cũng có con đường Sơn Cúc.  Em đã nhất quyết về ở nơi đây vì con đường hẹp theo triền đồi với đầy hoa cúc ấy.  Mỗi sáng em cũng lần dò lên đồi, đi dọc theo con đường hẹp giữa muôn hoa vàng đang từ từ bừng nở.  Nơi đó em cũng có thể nhìn xuống biển xa dưới chân đồi, với luồng xe cộ uốn quanh bãi cát.  Không đâu ông ạ, nơi đây dù thanh vắng nhưng thật là rực rỡ, không đơn sơ nghèo nàn và cũng không có được mùi hương cũ.  Em không sao tìm lại được cái mùi nắng khan trong gió ấm, chút bụi chút hương chút hơi đất mờ mờ trong nắng vàng khô.

Ngày hôm ấy cũng là một ngày nắng vàng khô.  Em thơ thẩn trên đường, ghé thăm từng bông hoa nhỏ trước khi vào lớp học.  Không khí như đặc lại, mà em chả biết vì sao.  Học mới nửa buổi thôi ông ạ, rồi mọi người kéo nhau túa về nhà.  Không ai nói với em tại sao. Em nằn nì chị cho được ghé qua con đường ấy trước khi chạy về với Mạ đang chờ em ở cuối khúc quanh.  Ông có biết em đã hy vọng sẽ thấy ông dù biết đó là chuyện không bao giờ đến.   Em nhìn từng bụi cây, thật buồn cười, như thể ông có thể núp sau bụi cây nào đó để hù em !!!  Em thẩn tha rồi nhớ ra Mạ chờ, em bỏ chạy vội vã.  Chiếc áo lạnh móc vào một bụi cây, em ngần ngừ rồi không biết sao vuột tay ra khỏi áo.  Em bỏ chạy về với Mạ, rồi lại bị lùa đi mà chả biết đi đâu.  Nhưng em không thắc mắc nữa.  Em biết ông sẽ nhận ra chiếc áo của em. 

Ông đã về thăm em?  Ông có tìm thấy chiếc áo ấy, chiếc áo trắng với hàng nút bẹt lóng lánh như hạt trai?  Em đã tự hỏi không biết bao nhiêu ngày tháng.  Bây giờ, em phải về tìm lại tấm áo len vướng đầu bụi cây lúc em vội vã bỏ đi ấy.  Em phải về, vì biết đâu ông đã về thăm em, biết đâu ông vẫn chờ em.  Em lo nhỡ ông về thăm mà em đã vắng, và nỗi lo gặm nhắm em từng chút mỗi ngày. 

Gần hai mươi tiếng trên máy bay em cứ tưởng mình lại lạc vào cõi mù sương của chuyến bay năm xưa, dường như mây đã ngừng trôi?  Nhưng mặt đất còn xa lạ hãi hùng hơn cả trời rộng bao la.  Còn xa lạ hơn cả mảnh đất mà em đã đến những ngày khô ran ấy.  Em cứ chực đâm vào xe ông ạ.  Chị đón em, huyên thuyên thăm hỏi, vẽ bày mọi điều.  Mà em, em chỉ muốn biết con đường Sơn Cúc của em còn hay đã mất.  Trong tiếng ồn ào náo nhiệt của xóm làng của muôn cái tên quen mà lạ hoắc đến mừng gọi, em chỉ nghe tiếng gió rì rào rung rinh những bông cúc dại.  Em có tìm được ông không?

Sáng tinh mơ em đã thức, em đã sẵn sàng.  Nhưng chị phải dắt em đến đầu con đường dốc ấy vì em đâu còn nhận được lối quen.  Chị nhắc em đừng ở quá lâu, phải trở ra vì chị chờ em, ông ạ. Em không sợ dù chị bảo bây giờ có sói rừng.  Những bông sơn cúc đang chờ em.  Ông có chờ em?  Bước chân lên đường khô rạn, em ứa nước mắt.  Cỏ dại lấp gần hết lối mòn, sơn cúc của em chỉ còn thỏn mỏn vài bụi bị chen lấn dập vùi.  Mắt em rảo nhìn tai em lắng nghe tiếng gió.  Con đường Sơn Cúc của em nay chỉ còn một màu đất khô ảm đạm, và tiếng chim ríu rít những sáng tinh mơ những chiều gió mát đùa trên những cánh hoa cụp lại đã không còn.  Con đường im vắng đục mờ như chịu đựng với ánh nắng gắt gay và làn gió mỏng mảnh thờ ơ.  Em mừng nghe lại cái mùi nắng khô ẩm bụi, dần dần em nhận ra được nơi em hằng đứng thật lâu mỗi sáng khi đến trường.  Bụi cây ấy rất may còn đó, nhưng chiếc áo của em, thì em cũng mơ biết đâu còn đó như ước mong.  Bụi xum xuê chen cùng cỏ dại, mà chả mấy nhánh bông.  Em vạch tìm dưới gốc.  Còn được gì đâu, thất vọng lắm ông ạ.  Em muốn khóc nơi này, bây giờ, nhưng kìa, có cái gì óng ánh dưới lớp đất cát.  Ồ, ông không tưởng được đâu, chiếc nút áo hạt trai, của em, của em, ông ạ.  Ông có nhìn thấy chiếc cúc áo ấy?  Ông có tìm đến bụi cây này?

Chị đã trở lại tìm em, em phải về ông ạ. 

Loay hoay suốt đêm, em muốn viết cho ông nhiều hơn nữa, những gì đã đến với em trong chừng đó năm qua.  Nhưng không có gì hơn là niềm thương và lòng hoài vọng, ông có biết vậy không?  Em muốn gửi cho ông mà không biết ông ở nơi đâu.  Ngày mai em sẽ trở lại đường Sơn Cúc, em sẽ cài lá thư này lên bụi cây ấy, nơi chiếc áo len vướng lại năm nào.  Hạt cúc áo ấy, em sẽ để lại, để ông biết là em đã về đây.  Ngày mai, dù sao em cũng phải đến để giã từ con đường Sơn Cúc, mấy mươi năm trước em đã không có dịp giã từ.  Ông có biết em đã muốn quay lui khi sắp bước lên máy bay.  Mơ hồ một điều gì đó bảo với em, rằng em về là để mất, để giã từ, dẫu em chỉ muốn đứng hoài nơi đó, để đợi thư ông để đợi ông ghé thăm.  Em muốn mãi đi trên con đường Sơn Cúc, thăm những đóa hoa nhỏ nở bừng theo với mặt trời lên, rượt theo tiếng chim và chạy đua với làn gió thoảng.  Em mãi muốn được ôm cặp sách có lá thư ông trong ngăn.  Nhưng bây giờ…

Đã mất rồi  đường Sơn Cúc. 


Ồ, cô nhỏ. Rồi tôi đã thấy lại em.  Em có biết đất tung bụi reo cười khi em bước chân lên lối mòn năm cũ?  Em có biết gió rì rào mừng đón em về, và em có nghe tiếng tôi gọi em lồng trong làn gió nhẹ.  Tôi đã đợi em rất lâu, tôi vẫn đợi em, em nhỏ. 
Em có biết hình ảnh của em, những hàng chữ mỏng manh vụng dại của em đã là sức sống giúp tôi trở về sau những tháng ngày vùi dập ở một chốn không có trong cõi chúng ta?  Bước chân về, tôi đã về lại con đường Sơn Cúc.  Tôi đã không dám ước mong gì hơn là thấy lại em.  Con đường Sơn Cúc, điểm đến cuối cùng của một gã phiêu bạt, em có biết tôi đã ở lại đây chỉ để chờ em, chỉ mong một ngày thấy lại hình bóng mỏng manh gầy guộc, nghe lại tiếng cười trong trẻo, và nhìn xuyên qua đáy mắt thơ ngây. 

Những ngày tháng đợi chờ nơi đây tôi đã tìm thấy mảnh áo len vàng ố mất một chiếc cúc.  Tôi giữ hoài manh áo đất bụi ấy, vì biết đâu đó không là kỷ vật sau cùng của em, em nhỏ?  Những sáng âm u tím hồng tôi đã ra đứng nơi đầu lối hẹp, và mãi đến khi ánh cam vàng lịm tắt tôi vẫn chờ em. Ngày tháng rộng quá, dài quá.  Những bụi cây ấy dần héo hắt khô cằn.  Chúng quắt queo đi dưới nắng, nhưng chúng vẫn cùng tôi đong đưa theo gió, sẵn một tiếng reo mừng để đón bước em.  Khi gió bão từ biển xa dưới kia tràn đến, tôi vẫn thường ôm chặt mảnh áo ấy vào lòng, tưởng như tôi đang có tiếng cười dòn của em thách đố lại với mưa giông.

Nhưng em, ngày tháng đã thờ ơ với tôi, đã không đưa em về lại nơi này.  Tôi đã đến lúc phải đi.  Tôi đã hết hạn kỳ lưu luyến. Tôi vẫn còn lời hứa về thăm em, và nếu không gặp lại em, lời hứa ấy không bao giờ hoàn tất, dẫu tôi đứng nơi đây muôn kiếp. Em nhỏ, tôi đã tới cái hạn kỳ muôn kiếp đó.  Nơi em ở có xa không?  Đất trời có ấm áp nồng hương hay chỉ một màu trong nhạt nhẽo?  Em có bắt gặp con chim nào lạ, có thấy được chú hươu sao ngơ ngác sau gốc thông nào?  Ôi, tôi thèm biết bao nghe lại tiếng em, đọc được những lời ngây thơ êm ả.  Tôi lắng mãi nơi bụi cây khô chỗ tìm thấy mảnh áo, mong tìm được chút hương nắng còn sót lại mong nghe một tiếng dội mỏng manh…

Và bây giờ em đã về, tôi đã thấy lại em.  Em có biết tôi đã đứng bên em nhìn sợi tóc bay bay trong gió nhẹ.  Em có biết tôi đã ấp ủ bàn tay gầy guộc của em run khi nhặt chiếc nút hạt trai.  Tôi đã thấy nó từ lâu, và tôi hằng đến để canh chừng chiếc cúc áo ấy.  Tôi biết sẽ có lúc em về tìm lại, và tôi hằng muốn em tìm lại được chiếc cúc áo long lanh.  Em nhỏ, tôi vẫn chờ em.

Sớm mai này khi em bước lại con đường hẹp ấy, tôi biết em phải đi và tôi phải giã từ em.  Tôi đã mở lá thư em cài trên nhánh cây với chiếc nút hạt trai đính nơi góc thư.  Bài thơ em chép lại cho tôi thật lạ, và nó in lên ngực tôi lên làn da tôi thành tấm áo diệu kỳ.  Neruda là ai?  Bài thơ đó, em nhỏ, tôi chắc em cũng như tôi, chỉ thấm hiểu nó tận đáy tâm hồn mà không nói lại được bằng lời.  Tôi đã thuộc nó rồi, em nhỏ.  Đây em.

I do not love you except because I love you;
I go from loving to not loving you
From waiting to not waiting for you
My heart moves from cold to fire.

I love you only because it's you the one I love;
I hate you deeply, and hating you
Bend to you, and the measure of my changing love for you
Is that I do not see you but love you blindly.

Maybe January light will consume
My heart with its cruel
Ray, stealing my key to true calm.
In this part of the story I am the one who

Dies, the only one, and I will die of love because I love you,
Because I love you, Love, in fire and blood.

Với bài thơ đó, tôi đã cùng đi bên em đỗi đường khúc khuỷu cũ, em có biết tôi đã cùng em hít lại mùi nắng nồng khan và hứng lại chút gió thoảng hương núi đồi.  Khi em quay lại nhìn dốc núi, tôi cũng đã cùng em vẫy tay chào giã biệt, và tôi đã ôm em thật chặt, em có cảm thấy làn gió rung trên vạt áo quấn quyện bờ vai.  Em nhỏ, em sẽ bốc lên trời cao về lại miền xa lạ.  Và tôi, tôi cũng phải đến nơi vùng ánh sáng đang mở rộng đón chờ. 

Giã từ em.  Giã từ đường Sơn Cúc. 

Lưu Na
04/25/2012

No comments:

Post a Comment

Post a Comment