Thursday, April 26, 2012


THÁNG TƯ, LẶP LẠI

Lưu Na



Tháng Tư có phải là tháng của bể dâu? 

Tháng Tư năm 1967 cô Ngô đình Lệ Thủy qua đời vì tai nạn xe cộ.  Tháng Tư năm ngoái, trong khi cô Kate Middleton được duyên phận đội lên đầu chiếc vương miệng thì bà quả phụ Ngô đình Nhu mang cái bóng mờ của vương quyền về với cát bụi.  Tháng Tư năm nay, ngày 19, thêm một thành viên của họ Ngô-đình thiệt mạng, vì cùng một lý do: tai nạn xe cộ, và cũng trong ngày này, ngày 19, bà Aung Sang Suu Kyi qua một buổi thực tập ngắn để chuẩn bị cho buổi nhiệm chức ngày 23 tháng 4_ đánh dấu thành quả của hy sinh và kiên trì của một người phụ nữ.  Năm nay, tháng Tư còn thêm màu sắc với việc truy tố bà Cốc Khai Lai, vợ một yếu nhân Trung Quốc, tội giết người. 

                                                          Ngô Đình Lệ Quyên

Như vậy, tháng Tư, bên cạnh những cái nghiệt ngã dành cho phụ nữ họ Ngô-đình còn có thành quả, may mắn, và hệ lụy của những phụ nữ khác trên thế giới.  Bể dâu thực ra đâu chỉ riêng một họ biệt một góc trời, cũng không nhất định trong một thời điểm, hay dành cho một dân tộc, một tầng lớp giới tính.  Càng đi xa càng sống nhiều có ai mà không thấy bể khổ mênh mông không biết đâu bờ bến.

Trong cái mênh mông vô cùng đó, người lính buồn, vẫn buồn.  Người dân ở lại vẫn lầm than, vẫn bị bắt về những tội dám nói dám nghĩ.  Và người tị nạn vẫn thấy chông chênh bồng bềnh như còn đang trên mặt sóng.  Chúng ta đã bị đẩy qua một góc trời khác, bao cuộc sống bị rẽ qua một khúc quanh bất ngờ khắc nghiệt, và lịch sử sang trang một cách bạo tàn tức tưởi để người Việt  chúng ta cứ phải nhìn lại ngày này năm cũ mà khóc với nhau.  Tháng Tư, ngày ấy, như ngày không hết, như đời không Tết, lặp lại hoài một mất mát tang thương, lặp lại hoài một hỗn mang hoang lạc.  Mỗi người chúng ta nhìn vào tháng Tư ngày ấy như để tìm lại chính mình, như thể cái cây không bám được rễ xuống mặt đất cứ phải ngo ngoe những cọng rễ mỏng manh tìm một chỗ đặt chân. 

Dâu bể là chuyện của muôn đời, và đời sống luôn đi tới, nhưng dẫu chúng ta đã đi thật xa đã bước thật nhiều, chúng ta vẫn là những thân cây cô lẻ, đứng bên nhau mà không tạo được một cánh rừng.  Chúng ta cùng màu da mà không thể được gọi ngắn gọn là “người Việt” và không đính kèm một chữ gì đó ở đằng sau.  Chúng ta nói cùng tiếng mà không cùng ngôn ngữ.  Và cái ngày lặp lại cũng lặp lại sự phân cách giữa chúng ta.  Có lẽ cái chung duy nhất lặp lại chính là sự phân cách.  Ước một ngày mai tháng Tư ngày ấy không còn là ngày lặp lại, và phân cách không là cái chung duy nhất mà chúng ta có với nhau.
LN




No comments:

Post a Comment

Post a Comment