Thursday, March 8, 2012


thơ chiêu anh nguyễn 

Đâu có gì là thực


                                                      Về nơi phố xưa. Tranh Đinh Cường

Sẽ không còn bước chân nào qua đây
Hồ nước cuối ngày
im sóng
Ánh nắng đầu ngày thầm lặng
Bóng cây dài và sầu như mớ tóc rũ buồn
bóng ai đổ trên lo âu
Những lo âu không biết đổ về đâu

Thi thoảng
Những ca từ rất sến
làm  rơi nước mắt
hé môi nếm vị mặn từ mắt mình trôi xuống

Lặng người cho đại dương trôi vào cuống họng
Mặn từ niềm tuyệt vọng
Lên ngôi

Sẽ không còn bàn tay nào qua đây
Những ngón thon gầy
ảo tưởng
luồng mắt mang tia lửa điện
phẫn nộ thời cuộc
phẫn nộ mưu sinh
phẫn nộ giả trân
nụ cười cong queo ẩn trên bờ môi trần tục
bờ môi mỉa mai
bờ môi mang hình hài cứu rỗi
trên tảng băng trôi
giữa mùa hè nhiệt đới

chút paris giả cầy
lóng ngóng những ngón tay
sơn phết
mầu mè bất trắc
ngược suôi chì, than,phấn màu, toan vài bài thơ con cóc
níu và buông

sẽ không còn ánh nhìn nào qua đây
vàng vọt bóng cây có ánh đèn cao áp
phả vào tận những lỗi lầm
xiềng xích
mùi nhang trầm
mùi thanh tân bất trắc
mùi trái tim đi ngược thời gian
xiết, buông
gào thét

nhìn mọi thứ đi qua
nhanh dần hút mắt
chưa kịp đưa tay chặn
đã chìm khuất

trong ly café chiều nay
có vị tanh của nỗi buồn
và mùi bất lực
rã rời

C.A.N
03.2012


No comments:

Post a Comment

Post a Comment