Thursday, August 29, 2013

THƠ ĐINH CƯỜNG


Để nhớ Âu Như Thuy
người họa sĩ nằm chết trên Đèo Cả
 

 


                                                Tình Tôi. Tranh Âu Như Thuy


                Lấy mấy nét quẹt màu của cháu nội Như Tranh, họa sĩ Đinh Cường thêm nét than đen
                                      nhớ Âu Như Thuy nằm chết trên Đèo Cả 1994

trên đèo cả
nằm chết. một mình
ngỡ nằm mơ nắng trưa
mùa hải âu. bay. kêu
bờ cát đỏ

âu như thuy

( Nguyễn Xuân Thiệp )

Những ngày này có những cơn mưa mùa hạ
rất buồn, những ngày này ngồi chơi và vẽ
với Như Thơ Như Tranh hai cháu nội suốt
những nét vẽ trẻ thơ luôn có mặt trời và biển
mặt trời  màu đỏ tươi, biển màu xanh dương
không thấy những vệt màu đen, nâu sẫm
như trong tranh âu như thuy đầy phận người

anh đã nằm chết trên vũng trăng tựa đề tranh anh
khi từ Ghềnh Ráng chuẩn bị làm tượng Hàn Mặc Tử
đi chiếc honda đổ đèo Rù Rì bị tai nạn chết
Một tiếng vang xa rời xuống suối,
Thì thầm trong gió, ngàn phi lao… [1]

Âu như thuy người họa sĩ ấy ít thấy tiểu sử ở đâu
dù đã đoạt huy chương bạc triển lãm hội họa mùa xuân
năm một chín sáu ba với bức Những Chó và Người
những tựa đề tranh anh cũng lạ như Vũ Khúc Bò Cạp
Thú Hoang, Mặt Trời Đêm, Vũng Trăng, Nơi Chúa Ngự

thử nhớ lại những năm năm mươi cùng ở Xóm Lách
dưới dốc con hẻm đường Charles De Gaulle
sau này là đường Công Lý, Sài Gòn, nơi ấy một thời
có Châu Trị ở và Thanh Tâm Tuyền viết một truyện hay:
Đêm Xóm Lách Mịt Mùng. ôi những đêm Xóm Lách chúng ta
một chàng trai tên Thụa hay qua nhà tôi chơi
một chàng trai nói giọng Bắc hình như cô độc lắm
quyết tâm tự học để trở thành họa sĩ Âu Như Thuy
cằm vuông ngậm ống vố cuộc đời bi thảm như Van Gogh

sau một chín bảy lăm anh về Long Xuyên
chạm khắc mấy tảng đá xanh làm bia mộ
sau đó có thời lên Đà Lạt sống thì phải
nên mới quen những người bạn sau đây:
hỡi những tuyển. khánh. thạc. diễm
                                                 và thiệp
là bằng hữu. chúng ta. ngồi ở phía
                                                  hoàng hôn
nhìn                  
giờ này, những ngọn đèn lồng cao áp
tỏa xuống mặt biển. xanh đen
đèo cả

thuỳ dương. xa. tiếng ru

âu như thuy. nằm chết. một mình [2]


trưa nay khi hai cháu nội ngủ, tôi nằm nghỉ trên sofa quen
dưới basement, đọc lại tôi cùng gió mùa của Nguyễn Xuân Thiệp
đọc lại bài thơ âu như thuy chắc ít ai biết
mà nhớ lại một người thân quen hàng xóm hồi xưa, Thụa ơi … 

Virginia, Aug. 24, 2013
Đinh Cường

 [1] Hàn Mặc Tử - Một đêm nói chuyện với gái quê -
     Gái Quê, nhà xb Hội Nhà Văn 2012, trang 73
[2]  Nguyễn Xuân Thiệp - âu như thuy –
       tôi cùng gió mùa, phố văn tái bản 2012, trang 146

No comments:

Post a Comment