Wednesday, January 25, 2012


thơ trần văn sơn 

Hương thời gian




Nắng rãi lửa ruộng khô cằn nứt nẻ
Gỏ sừng trâu mục tử hát ngêu ngao
Lều xiêu vẹo rạ rơm rơi tơi tả
Bếp lửa tình quê sưởi ấm niềm đau

Cây trút lá chờ mưa về nẩy lộc
Cụm hoa xuân bật gốc gió giao mùa
Người ly tán nên thánh đường cô độc
Đất hoang vu còn vọng tiếng chuông chùa

Ta nhiều lần vào thánh đường xin tội
Chúa mỉm cười trao bánh thánh bình an
Rất nhiều lần ta niệm kinh sám hối
Phật phiêu bồng mỗi bước một hoa sen

Ta điên loạn vào rừng sâu ẩn dật
Cõi vĩnh hằng đi, đến để tìm quên
Khi ta đến mang vết thương còn, mất
Khi ta đi chưa phủi sạch bụi trần

Mùa gặt mới não nề con nước lũ
Ta sẩy chân úng thủy trôi xuôi dòng
Phù sa cuộn tro than nuôi mầm nhú
Mạch sống ngầm sôi sục nước tràn sông

Ta ôm mộng theo sông về với biển
Ngặt sông dài biển rộng thác ghềnh xa
Nên không thể hòa tan sông vào biển
Ở nơi đâu cũng thấy bóng quê nhà

Đôi khi gặp người quen nơi góc phố
Kịp chào nhau vội hẹn một ngày gần
Xe chóng mặt ngược xuôi đời sương gió
Hẹn trăm năm thấp thoáng lá vàng sân

Ta gội rửa thân tâm hong nắng hạ
Hương thời gian rộn rã tiếng chim cười
Khu vườn cũ còn nguyên pho tượng Chúa
Khoãng trời xanh tỉnh lặng đón, đưa người

TVS
2011

No comments:

Post a Comment

Post a Comment