Friday, February 10, 2012


Nghe Nhắc Tới Cố Hương 

Nguyễn Thị Xuân Lộc




   Chiều 24 tháng 12, Xmas Eve, Lan Anh, một người bạn thân gửi làm quà cho tôi hai đĩa nhạc của Nguyễn Đình Toàn, tôi điện thoại cảm ơn, mới biết đây là hai đĩa nhạc mới nhất của ông. Với tôi, những gì tôi chưa có đều là mới. Tôi chưa hề có một đĩa nhạc nào của Nguyễn đình Toàn, mặc dù có nghe nhắc đến văn sĩ Nguyễn Đình Toàn với Áo mơ phai, với Đồng cỏ và một dạo được nghe buổi phỏng vấn nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn cùng giọng hát của ông qua đài phát thanh.

   Trước đây, tôi có một ý nghĩ rất chủ quan và vô căn cứ là nhạc sĩ không hề biết hát, nhưng từ lúc nghe Từ Công Phụng hát thì tôi lại tin rằng chỉ có nhạc sĩ hát nhạc của chính họ, mới diễn tả hết được hồn nhạc, và từ đấy tôi lại rất cả tin là các nhạc sĩ đều biết ngân nga, chỉ vì họ không muốn đây thôi.
   Trở lại với giọng hát của Nguyễn Đình Toàn, ông hát tự nhiên như đang truyện trò, trao gửi, tôi nhớ mãi và tự hưá sẽ tìm mua đĩa nhạc Nguyễn Đình Toàn. Ngày qua ngày, tôi không nhớ được bản nhạc tên gì và lời hứa cũng bay đậu trên ngọn cây cao nhất, tôi với không tới và quên bẵng. Bây giờ bỗng dưng Lan Anh cho đến hai đĩa của Nguyễn Đình Toàn, âu đấy cũng là nhân duyên. Là quả đất tròn. Là hội ngộ.
   Nói đến nhân duyên cũng chẳng thể không khoe một hạnh ngộ thần kỳ. Có bao giờ tôi ước mơ được quen với chị Bích Huyền, tác giả của ''Lối cũ chẳng sao quên''. Bạn tôi có cơ duyên bầu bạn với chị hàng chục năm trời, một bạn thân khác viết về chị, dẫu cách xa chị cả nửa vòng trái đất, thế mà vòng thân hữu ấy không có tôi. Một buổi bình minh, trời thật trong vào cuối đông, tôi có được đĩa nhạc của Nguyễn Đình Toàn, tôi quen được chị Bích Huyền người thực hiện đĩa nhạc '' Tôi muốn nói với em'' của Nguyễn Đình Toàn, và ngay giây phút này, tôi đang ở trong vòng tay thân ái của tình bằng hữu với những người bạn của dòng đời cũ vừa mới quen. Từng phần đời đến và qua đi, là những trao tay giữa người và thượng đế, nhưng đời sống lại là một chuỗi những phần đời kết lại, vì thế quá khứ dù đã qua, nhưng không là đã xong. Hạnh phúc tôi vừa nhận, đã được ươm trong quá khứ, được sắp đặt thật chu đáo trong quá khứ, để hoàn thành một đền bù, một trao đổi vuông vức, đúng như thuyết nhân duyên của nhà Phật.
   Trở lại hai CD của Nguyễn Đình Toàn, một CD tựa đề ''Nhạc Chủ Đề 1970 Tình Ca Việt Nam'' , tôi chọn nghe trước vì có những bản nhạc cũ với những tiếng hát cũ tôi hằng yêu. Các bản nhạc đều được Nguyễn Đình Toàn giới thiệu đã trở nên thê thiết lạ kỳ. Tôi bỏ dở, không nghe hết. Lúc hồn thê lương, không nên trở về chốn cũ...

   Sang CD thứ hai, có đến hai bản nhạc đã từng sống với tôi một thời, từng trở tới trở lui
''Tình khúc thứ nhất'' và '' Em đến thăm Anh đêm ba mươi ''. Những bước chân rón rén trong đêm tối trời cuối năm, lần nào cũng cuống quýt thơ ngây. Nỗi vui, nỗi buồn của mối tình thanh xuân cứ chập choạng ẩn hiện, tôi muốn kéo dài tình trạng này, tôi muốn được sống hẳn trong không gian ngày cũ, ngày còn trẻ, thật trẻ. Ngày ấy mắt chưa nhạt phai, tóc chưa đổi thay, môi chưa biết dối với đời... Ngày ấy...Tay em lạnh để cho tình mình ấm, môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm... 
    Một bản nhạc được yêu và nhớ hoài, là bản nhạc đã nhắc người nghe một kỷ niệm, một nỗi nhớ, và thường là vì lời lẽ của bản nhạc chân thật hoặc bóng bảy. ''Tình Khúc thứ nhất'' và ''Em đến thăm Anh đêm ba mươi'', sẽ không trở thành bất hủ nếu lời của bài hát không phải của Nguyễn Đình Toàn.
   Trong CD ''Tôi muốn nói với em'', bài hát nào cũng thấp thoáng tâm hồn nhân hậu của Nguyễn đình Toàn, ông hiện hữu trong từng nỗi vui, nỗi đau và cho dẫu có thế nào, ông cũng luôn là người vỗ về, luôn mong bình yên đến với mọi người.
... Yêu em bỏ tuổi thơ ngây. Yêu em ngậm ngải trên môi, yêu tim héo đã xa cành vui...cây xanh đã muốn soi ngày cuối đời... Yêu em khi đất nước không còn chi, ai đi đi mất, không người quay về... Bóng Bồ Đề che đỡ những tâm hồn lưu lạc, thơ và nhạc Nguyễn Đình Toàn là một vỗ về an ủi cần thiết trong nỗi mất mát trắng tay.
   Nghe ''Căn nhà xưa'' của Nguyễn đình Toàn, một nơi có những sớm mai nằm nghe nắng ròn trên mái, có giếng nước soi trời trong, có những sớm em tìm đến... mà cứ ngỡ như có phép nhiệm màu nào khiến căn nhà xưa ấy bỗng to, bỗng lớn thành căn nhà Việt Nam, có những tháng năm khốn khó quyết nuôi tình duyên, đã trốn thoát qua nhiều phen... Nhớ hoài, nhớ mãi, làm sao quên!
...Tôi muốn nói với em, những em bé Việt Nam, đang sống khắp bốn phương, nghe nhắc tới cố hương, thấy lòng vẫn trạnh buồn, dù Việt Nam có khi chỉ còn là bóng dáng héo mòn, lắt lay trong hồn giống như ngọn đèn mờ sương...
    Lời dặn dò của Nguyễn đình Toàn nghe như tiếng trối trăn của cả một thế hệ. Thế hệ bỏ đất Bắc vào Nam lánh nạn Cộng Sản, thế hệ bỏ đất nước vượt trùng dương tìm Tự Do. Đem con đi trong đêm đen, thách đố với tử thần, băng rừng vượt biển, nhưng chẳng thể nào quên được mảnh đất gầy gò, nơi có lũ sên, có rêu tường xanh.. đã ấp ủ và thấm máu xương của hàng trăm thế hệ.
...Tôi muốn nói với em về những tháng năm, Tổ quốc ta nhọc nhằn, người phơi người trên đau thương, dạy trẻ thơ thù oán... tôi muốn nói với em, nhắc với em rằng hãy cứu giúp cố hương, dẫu lòng không nợ nần...giọt nước cũng nhớ nguồn, lá không quên rừng, chắc em sẽ còn nhớ lại Việt Nam .... Bản nhạc ''tôi muốn nói với em'' qua tiếng hát Lệ Thu, theo tôi, đó là một sự chọn lựa cẩn thận. Tiếng hát Lệ Thu cũng như Mai Hương, Kim Tước, Quỳnh Giao... là những tiếng hát để cho chúng ta trân trọng gửi gắm những gì dính dấp đến quê hương, của quê hương, hay những mối duyên tình dở dang, nhưng có nhiều độ lượng.
    Tôi chỉ mới biết Nguyễn đình Toàn qua thơ, nhạc của ông và qua mối cảm tình sâu đậm của bạn tôi dành cho ông. Nhưng tôi vẫn muốn viết gửi đến ông lời chân thành.
   Xin hãy yêu phần đời đang sống. Hãy bằng lòng đặt hạnh phúc, nhân duyên cũ hay mới xa một sải tay để không còn có cơ hội chìm lỉm, đắm đuối... Cũng đừng nên sầu bi, kéo định mệnh lại quá gần mình, khiến héo úa những ngày còn lại...Khỏang đời này chỉ còn ít thôi và thật quý. Đôi khi là quá ít, không đủ để đón nhận hạnh ngộ đến vào cuối đời, do cõi lòng từ bi mang lại. Mong những ngày tới nhiều an vui.

(NTXL 12/2002)

No comments:

Post a Comment