Đặng
Mai Lan
Đặng Mai Lan. Tác phẩm
Biên
bước chậm lại khi thoáng nghe tiếng khóc tỉ tê phát ra từ một ngôi nhà có người
phụ nữ đang ngồi trước một quan tài, cạnh đó là vài đứa trẻ đang cười nói vô tư
với những trò chơi nào đó. Khuôn mặt người góa phụ xanh xao, mệt mỏi. Chiếc áo
sô lùng thùng trên một thân thể rũ rượi như một cánh buồm gãy gập, tan tác trước
bão giông.
Biên
bước nhanh hơn. Tất cả quanh anh có phải là ảo giác? Không chỉ là một ngôi nhà
mà dường như còn vài căn nhà khác trong khu xóm trại nghèo nàn. Những giọng
khóc nỉ non, đầy cam chịu sau khi đã kêu gào thống thiết. Hình ảnh bi thảm này
nào có xa lạ với Biên. Anh đã chứng kiến từ nhiều năm trước, trong những trại
gia binh nơi biên trấn, mà ngay cả Sài Gòn. Nó đầy dẫy khắp cùng và bây giờ thì
còn nhiều hơn nữa. Nhiều hơn gấp bội lần. Khăn tang phất phơ khắp mọi miền đất
nước. Bao giờ rồi sẽ tới phiên anh? Hòa bình được nói đến từ năm 1973. Nhưng
hòa bình chỉ là những bông hoa trên bàn cờ chính trị.
Tất cả mới chỉ là một cuộc pháo kích
vào căn cứ. Tiếp nối sẽ là những gì? Anh vừa được cấp đầy đủ quân trang, chờ lệnh
lên đường vào cuộc tử sinh.
Từ
khi đồng minh quay mặt, cắt đứt mọi viện trợ. Quân đội Việt Nam Cộng Hòa không
còn đủ bom đạn để chống lại kẻ thù được tiếp ứng những thứ vũ khí tối tân hiện
đại của Nga-Tàu. Những người lính ngày hôm nay đã chiến đấu trong thiếu thốn ngặt
nghèo. Lệnh ân xá cho lao công đào binh được thi hành nhiều hơn, dễ dàng hơn.
Sau khi được giấy ân xá, được đưa ra hậu cứ trình diện, làm thủ tục khám sức
khỏe sơ sài, họ có thể trở lại chiến trường. Vậy mà vẫn không đủ lấp đầy số
quân tổn thất. Cuộc chiến này còn kéo dài bao lâu nữa. Liệu anh có may mắn
thoát khỏi lằn tên mũi đạn và nếu như anh nằm xuống, anh có được về Sài Gòn,
trong ngôi nhà ấm cúng của gia đình anh như những thân xác nằm dưới những mái
nhà anh vừa nhìn thấy?
Biên nhét gói thuốc vào trong túi
áo, bước nhanh. Lúc này anh hút thuốc khá nhiều. Thuốc giúp anh xua đuổi những
âm u bi lụy trong hồn. Vậy mà lúc này, anh cảm thấy lồng ngực mình nặng nề, môi
miệng khô đắng. Biên không còn một hứng thú, thèm muốn nào nữa.
Những bước chân Biên như chạy, như
tìm cách rời khỏi một bãi tha ma hoang lạnh.
Đào ngũ? Hèn! …
Anh tưởng mình đã quên ba chữ ngắn gọn
ấy. Nhưng nó đang quay về gằn từng tiếng một, thách thức anh. Nó đang gõ trong
đầu anh những nhịp gõ nhức nhối, là những tiếng cười khinh khỉnh nhạo báng.
Thuở mới vào lính, Biên đã từng nghĩ
dù anh ở đâu, sống hay chết cũng thế. Không có gì cho anh nuối tiếc, ràng buộc
với cuộc đời này. Nhưng bây giờ cái chết, sự sợ hãi, cô đơn vây chiếm anh như một
tấm lưới đan khít không một khe hở. Tấm lưới trùm kín chặt chẽ, xoay trở cách
nào anh cũng không thể thoát ra.
Những cuộc tháo chạy, lui binh được
loan tin từng ngày trên những trang báo, đài phát thanh. Miền Nam rồi cũng sẽ sớm
sụp đổ. Tiếp tục cầm súng để làm gì? Làm anh hùng vào giờ thứ hai mươi lăm
chăng? Mọi niềm tin đã bị hủy hoại. Hai thằng bạn nhạc sĩ được thuyên chuyển
cùng anh đã biến mất ngay ngày đầu sau khi nhận quân trang. Chúng nó không bỏ
rơi anh, đã rủ anh cùng đi, nhưng ngần ngừ mãi, cuối cùng anh từ chối. Sự từ
khước không đến từ lòng dũng cảm, lý tưởng đời trai mà là những lo sợ. Chắc gì
anh đã thoát và còn nỗi nhục nhã nào hơn nếu bị bắt giữ. Hai thằng đó có lẽ đã
về đến Sài Gòn, đã trốn chui trốn nhủi đâu đó. Có đáng sống không, một đời sống
như thế?
Nhục
nhã lắm, hèn lắm!
Những tiếng nói khác lại cất lên
trong đầu anh vừa răn đe, vừa bỡn cợt cùng với khuôn mặt của Diễm. Cái khuôn mặt
tươi sáng, thông minh ấy hồ như đang nhìn anh trách móc.
Diễm đến phòng trà tìm anh như ngọn
gió cuối ngày. Ngọn gió thất thường, ào ạt đến và vội vàng bay đi. Họ đứng với
nhau dưới mái hiên của một cửa tiệm cạnh phòng trà. Những câu chuyện ngắn ngủi,
thiếu tiếng cười hồn nhiên nghịch ngợp của cô lại làm anh vui, vui hơn bao giờ
hết.
Diễm nói:
– Tìm anh rất khó, mà đến đây nhờ
ông gác cửa hoài em cũng ngại. Thôi khi nào rảnh và buồn… cần cà phê, cà pháo,
tán dóc thì đến nhà tìm em. Trông anh hiền lành nhút nhát thí mồ, nhưng đừng ngại.
Bố mẹ em cũng dễ thôi. Nhà đàn ông, lính tráng tới rần rần nên mẹ em quen rồi.
Hai chữ "thí mồ" của Diễm
làm anh bật cười.
Diễm cho anh biết Tuấn và Tâm hai cậu
học trò anh đã đàn cho hát hôm nào đã phải bỏ học đăng lính. Nghĩ mà thương!
Công chưa thành, danh chưa toại, em không biết cả hai đang ở đâu để đi thăm?
Làm con trai ở đất nước này thiệt thòi quá.
Cô than vãn:
– Bộ Tổng Tham Mưu nhà em giờ cũng vắng
như chùa bà đanh. Ông anh em không cầm súng, nhưng là phóng viên, cũng đang lăn
lộn ở những chiến trường, không biết số phận ra sao.
Diễm cho anh số nhà, điều mà từ lâu
anh mong mỏi muốn biết. Căn nhà ở khu Đa-Kao, trong một con hẻm rộng. Diễm có tả
sơ sơ về khoảng đường, lối bước vào con ngõ nhà cô. Diễm có chờ anh không? Cô
nào biết sau lần gặp đó, anh đã nhận lệnh cấp tốc phải xa Sài Gòn. Giữa hai người
chỉ đơn thuần một thứ tình bạn, còn quá mông lung trên bến bờ tình cảm lứa đôi.
Nhưng anh đang thiết tha nghĩ tới Diễm, nồng ấm, buồn rầu. Như thể anh vừa đánh
rơi một điều gì đó, quý báu mà anh vừa có được trong tay. Không đúng sao? Tình
thế hiện nay biết khi nào gặp lại?
Khi Biên về đến nhà thì trời đã chập
choạng tối. Con đường anh vừa đi qua dài hơn bao giờ hết. Bình thường dù có trục
trặc gì đó trên đường, xe đò dù chạy chậm cũng không quá nửa ngày. Con đường
suôn sẻ, nhưng anh đã mất trọn một ngày vì thay đổi phương tiện di chuyển. Xe
đò, xe lam, xe ôm, cùng nỗi lo sợ theo anh từ nơi này qua nơi khác anh mới về
được nhà.
Những đôi mắt nhìn anh kinh ngạc,
nhưng anh không còn sức lực để giải thích. Mà giải thích thế nào? Bây giờ, anh
mới thực sự chạm trán nỗi hổ ngươi, nhục nhã.
Biên ngả người nằm xuống nệm. Cơ thể
nặng nhọc, mệt mỏi. Dù có mệt cỡ nào Biên biết mình sẽ không cách chi ngủ được.
Anh muốn ngủ một giấc dài, muốn quên những thực tại vừa diễn ra. Nhà không có
thuốc ngủ, ừ thì cứ nốc đại nửa chai thuốc ho cũng ngủ được thôi. Biên ngẫm
nghĩ… và anh lại buồn rầu khi cầm chai thuốc ho trên tay. Quá khứ xa lắc xa lơ
bỗng hiện về rõ nét. Trong căn phòng này, ngày xưa anh cũng từng cầm chai thuốc
ho uống cạn trong lần nhập ngũ bị tóm cổ bắt về nhà. Nếu ngày đó, nhà có thuốc
ngủ có lẽ anh đã tự tử, đã chết vì nhục và buồn. Chai thuốc ho này có khác gì
chai thuốc của ngày xưa.
…
Khi
Biên đến cũng là lúc chuyến xe đò liên tỉnh vừa lăn rời khỏi bến. Nắng tháng Ba
rát, bỏng. Mồ hôi đổ từng giọt, thấm ẩm lưng áo anh. Biên thoáng thấy người đàn
ông chạy xe ôm đang đậu xe dưới một tàn cây chờ khách.
Biên nhào tới đưa cánh tay chỉ về hướng
chiếc xe đò đang chạy, anh nói giọng hổn hển:
– Chú ơi, chú chở tôi chạy theo cái
xe đò kia được không? Chạy theo cho tới khi nào nó dừng lại, thế nào xe cũng ngừng
đón khách dọc đường.
– Cậu điên hả? Làm sao tui đuổi theo
kịp. Biết nó dừng lại ở đâu? Mà cậu định đi đâu?
– Tôi phải về đơn vị gấp.
Xe chạy liền liền. Trễ chuyến này
thì cũng còn chuyến khác. Lính thiệt hay Việt cộng, hay tội phạm đây?
Gã lái xe tròn mắt nhìn Biên đầy
nghi hoặc:
– Về đơn vị sao không mặc quân phục,
quá giang mấy chiếc GMC. Đường này lúc nào chẳng có xe nhà binh chạy.
Biên nài nỉ:
– Đợi lâu lắm, chú làm ơn chở tôi
đi. Bao nhiêu tiền tôi cũng trả.
– Mà đơn vị cậu ở đâu? Chính xác là
cậu muốn đi đâu?
Biên nhìn gã lái xe, xem ra gã có vẻ
xiêu lòng.
– Chú chở tôi về Trảng Bàng đi!
– Xa lắm, không được đâu. Tôi chỉ có
thể chở cậu tới Củ Chi thôi.
Củ Chi, phải rồi, gần nhất là Củ
Chi… Đi đâu cũng được, mình không thể đứng xớ rớ ở đây.
Biên đưa gã tài xế những tờ giấy bạc
rồi nhảy thót ngồi sau lưng gã. Xe chạy, mặt trời lên cao, không một gợn gió. Nắng
chói lòa đổ lửa, tưởng chừng như thiêu đốt phần lưng áo, thịt da. Biên không biết
mình đang ở đoạn đường nào? Bụi như khói mù che ngang tầm mắt, nhưng anh vẫn
nhìn thấy bóng những người lính Quân Cảnh đứng phía xa.
Gã tài xế lách xe hẳn vào phía trong
con lộ để tránh một chiếc GMC đang chạy tới.
Tạch tạch, đoàng đoàng, những tiếng
nổ khô khan phát ra từ một lùm cây rậm rạp.
Gã tài xế bất thần quay xe, xô anh
ngã xuống lòng đường.
– Tui không muốn chết. Cậu tự lo liệu
đi!
Biên lồm cồm ngồi dậy, lủi nhanh vào
một con đường mòn. Hình như đang có giao tranh của hai bên. Chắc là Việt cộng
phục kích. Mình sẽ bị bên nào bắt giữ? Chống cự hay tự bắn vào đầu?
Biên sờ soạng túi quần tìm cây Colt
45. Anh đã mang nó theo, nhưng sao giờ không thấy nó? Mình đã đánh rơi nó ở
đâu? Mất súng là một tội nặng. Biên hốt hoảng, mồi hôi tuôn ra đầm đìa.
…
Biên bật dậy, chỉ là một cơn ác mộng.
Còn trong trạng thái nửa tỉnh, nửa mơ nhưng có một thúc đẩy mơ hồ dẫn anh bước
tới chiếc tủ ở một góc phòng. Anh mở tủ mò mẫm tìm chiếc hộp sắt giữa bao nhiêu
đồ vật, nơi anh đã cất cây súng đem về ngày hôm qua. Cây súng nằm gọn giữa những
trái lựu đạn. Những trái lựu đạn mini đã được anh mang về từ lâu, từ ngày anh
giã từ biên trấn. Anh buồn rầu chạm tay, mân mê những miếng sắt lạnh lẽo. Rồi
mình sẽ làm gì với nó. Đời lính chiến của anh đã kết thúc nơi chiếc hộp này
chăng. Hay ngày mai mình sẽ quay về chốn cũ?
Cuộc
sống quân trường gian khổ. Biết bao nhiêu đứa trốn lính, chạy chọt đủ cách để
khỏi đi lính. Mày đã làm được cái gì nặng nhọc chưa mà đòi đi lính?
Người cha ngồi trầm ngâm. Ông nhớ lại
những câu nói ngày xưa ông đã từng nói với thằng con trai sau khi tìm cách lên
phòng tuyển mộ tân binh bắt nó về nhà. Điều ông có thể làm được, vì ngày ấy nó
chỉ tròn mười bảy tuổi. Cuối cùng thì nó cũng được toại nguyện với ước mơ. Cả
nhà không ai ngờ nó lại chọn một binh chủng dữ dằn, trú đóng một nơi mà cộng sản
thường xuyên tấn công, xâm nhập. Thôi thì lý tưởng của nó. Nhưng bây giờ thì
sao? Thời gian nó về Sài Gòn làm lính tâm lý chiến chưa đầy ba năm, sao có thể
làm nó nhụt chí, thay đổi đến tận cùng. Rồi điều gì sẽ đến? Ông sẽ không còn
cách nào cứu được nó. Mà ai cứu được ai trong tình hình rối ren hiện tại. Hai
thằng anh lớn trong quân ngũ, nhờ tài năng nên may mắn không phải ra chiến trường.
Những đứa em của nó đang tuổi học hành, tương lai rộng mở. Trong gia đình, chỉ
có nó lạc loài, tính ý khác thường. Và đời sống nó bây giờ còn khác xa hơn nữa.
Từ lúc bước vào phòng, ông muốn nói
với Biên nhiều lắm. Nhưng ông chỉ hỏi thăm vài câu lấy lệ về đoạn đường suôn sẻ
đã đưa Biên về nhà. Và ông rời khỏi phòng sau khi buông ra một câu ngắn ngủi:
Thôi thì cứ đợi coi tình hình ra sao!
Biên nhìn qua khung cửa, những ngọn
cây đương xuân thắm màu lá biếc khoe sắc dưới nắng trưa. Không gian êm ả, nắng
thả xuống ngày những phiến thủy tinh lấp lánh. Mây trắng lờ lững với trời xanh.
Thỉnh thoảng có vài tiếng chim kêu chiêm chiếp ở một lùm cây nào đó. Thứ không
gian trong vắt, vời vợi yên bình trước mắt lại dấy lên trong hồn Biên một nỗi
âm u buồn chán. Có bao giờ anh lắng lòng ngồi nghe một tiếng chim kêu.
Chiến tranh chưa thực sự về thành phố.
Dưới đường, bóng dáng một vài tà áo học trò thẩn thơ bước chậm. Những cửa tiệm
buôn bán vẫn mở, người ra người vào. Dòng xe cộ vẫn huyên náo vùn vụt đi qua.
Nơi chốn này, anh rời xa nó chỉ hơn một tuần mà sao cảm tưởng như đã "vật
đổi sao dời". Sao trong lòng anh là một miền tịch liêu, vắng lặng. Giá như
mình cũng được hồn nhiên bước ra đường, đi đâu đó như những con người tất bật
ngoài kia.
Biên cầm cây đàn rồi bỏ xuống. Những
sợi dây đàn không rung nổi một âm điệu, nếu có chỉ là những tiếng khô khốc.
Tấm áp phích treo trên tường có hình
của một cô gái trẻ trung với mái tóc ngắn gọn kiểu con trai. Cô ca sĩ trẻ nhất
ban nhạc, thích chơi trống và khá thân với Biên. Là một người trầm lặng, kín
đáo nhưng hình như anh chỉ cảm thấy thoải mái khi trò chuyện với những cô gái
tính tình bộc trực, đơn giản. Anh sợ sự điệu đàng, đỏng đảnh. Ai nhìn tấm hình
to ngạo nghễ trong không gian riêng tư này hẳn sẽ nghĩ Biên yêu người thiếu nữ ấy.
Ngay chính người trong ảnh cũng không biết Biên đã xin anh ký giả tấm quảng cáo
cô ta ngay khi nhìn thấy. Cô không hề biết anh đã nâng niu dán nó trên tường,
trong phòng ngủ của anh. Chỉ vì bức ảnh đẹp, nghệ thuật. Chỉ là một người bạn
nhỏ dạn dĩ đáng yêu. Lạ lùng, bây giờ anh mới nhìn kỹ tấm hình và nhận ra mái
tóc ngắn, nụ cười linh hoạt kia hanh hao những đường nét trên khuôn mặt của Diễm.
Biên nghĩ, mình đâu phải là một tên
tội phạm nguy hiểm vừa vượt ngục và kẻ đào tẩu đang bị cảnh sát lùng sục trên
các ngả đường. Anh chỉ là một thằng lính vừa trốn trại và biết đâu sáng mai anh
sẽ vượt đường trở về đơn vị. Sẽ bị những "củ" phạt như những thằng
lính ba gai đào ngũ một hai ngày chỉ vì ham chơi, hay những lý do riêng tư nào
đó. Ý tưởng "quay về" như những hơi thở nặng nề mệt nhọc trong một
thân xác yếu đuối.
Hay tối nay mình đến nhà gặp Diễm.
Chỉ đi một đoạn đường ngắn, vòng qua bùng binh, rẽ vào con đường nhỏ, ra đường
lớn, qua hai ba ngã tư là sẽ đến khu phố nơi Diễm ở. Anh chưa biết con hẻm nhà
cô ở khoảng nào nơi dãy phố sầm uất, đầy những quán hàng và cả rạp xi nê. Anh
đang mường tượng từng khoảng đường, từng góc phố. Nơi chốn ấy nào có xa lạ với
anh. Nó không gần ngôi trường anh học, nhưng là nơi anh từng lang thang rong
chơi với vài thằng bạn cùng lớp thời cắp sách đến trường.
Anh sẽ cho Diễm biết mai anh về đơn
vị mới, anh đến từ giã cô để Diễm đừng nhọc công đến phòng trà tìm anh nữa. Lý
do hợp lý. Nhưng nếu ngày mai, ngày mốt anh vẫn còn đây sau những chấn song cửa
này như một gã tù thì sao? Anh không thể nói dối.
Biên thèm được gặp một ai đó trò
chuyện trong lúc này. Ngoài Thuần và Phú anh chẳng còn một tâm giao tương đắc
nào khác. Thuần thì không thể được. Biên vẫn còn nhớ kỷ niệm chuyến đi chơi nhạc
ngoài Vũng Tàu, đêm lánh nạn ở Bà Rịa. Nhớ người thương binh hừng hực khí thế,
giận dữ, chỉ muốn quay lại chiến trường khi nghe tiếng súng giao tranh. Thuần sẽ
khinh bỉ anh đến ngần nào.
Nhưng anh chẳng còn có thể đi bất cứ
nơi nào. Căn cứ anh trú đóng đã không còn nguyên vẹn, chỉ sau ba ngày bị tấn
công ào ạt. Một căn cứ phòng thủ mà cách đây hai năm đã xảy ra một trận đánh
vang dội trong chiến sử. Một chiến thắng lẫy lừng nhờ chiến lược và sự liều
lĩnh của vị chỉ huy, đã được các hãng truyền thông quốc tế ào ạt đưa tin ca ngợi.
Cũng nơi ấy, hôm nay, người Tiểu
đoàn trưởng đơn vị anh đã tử trận cùng hàng trăm binh lính. Số còn lại hoặc bị
thương, hoặc đã bị bắt làm tù binh. Tin tức làm Biên rúng động. Anh thoát chết,
nhưng bơ vơ trong cõi sống. Không còn đường nào để trở về. Không còn gì để chờ
đợi. Nếu có, lẽ nào như thế! Anh không mong những suy nghĩ u tối trong đầu mình
sẽ trở thành sự thật, nhưng ngoài nó, chẳng còn một ý nghĩ nào khác.
Từ cao nguyên rồi đến những tỉnh lỵ
đồng bằng, những địa danh lần lượt bị bôi đỏ trên bản đồ chiến sự. Sài Gòn rộn
ràng vui đã mang một khuôn mặt nhốn nháo âu lo. Như một người bệnh, tưởng chỉ
là những cảm cúm sơ sài, bỗng khám phá ra khối u nhọt ung thư đang loang dần từng
phần trong cơ thể. Đã đến giai đoạn cuối rồi sao. Sài Gòn có cầm cự nổi?
Tất cả những tụ điểm văn nghệ đều được
dẹp bỏ. Không còn gì để làm, Phú rảnh rỗi hơn và cũng là người đã thường xuyên
đến thăm Biên. Ủi an, bàn bạc, rủ rê, hối thúc.
– Cậu đừng suy nghĩ, mặc cảm ăn năn.
Việc làm của cậu không sai đâu. Cậu thấy đó, từ nơi này đến nơi kia, chúng ta
đang dần mất hết. Cậu nên đi theo tôi!
Theo Phú là con đường duy nhất để
Biên quên hết hiện tại u ám. Theo Phú là đi đến một chân trời xa lạ. Là bước
vào một đời sống khác. Là quên đi những lỡ lầm. Theo Phú cũng là chối bỏ quá khứ,
quê hương, dứt bỏ tình thân ruột thịt.
Ngày trước, Biên đã từng ước ao một
cuộc sống tự lập, tìm mọi cách rời khỏi gia đình, trốn nhà đi lính khi chưa đủ
trưởng thành. Nhưng bây giờ, ý nghĩ theo Phú di tản lại làm Biên băn khoăn,
nghĩ ngợi. Rồi mình sẽ sống ra sao, làm gì nơi vùng đất không phải là quê
hương, không cùng màu da tiếng nói.
Biên thối thác bằng nỗi ngờ vực:
– Hiện tại em không có một giấy tờ
nào hợp lệ, làm sao em có thể an toàn vào Tân Sơn Nhất?
– Cậu nhớ thằng Dick mà tôi thường kể
cậu nghe chứ!
Dick, đã từng làm việc cho tòa Đại Sứ
Mỹ tại Sài Gòn, là bạn rất thân của Phú. Dick mới từ Thái Lan qua thăm Phú. Là
cựu nhân viên của Lãnh sự quán Hoa Kỳ, Dick có đủ khả năng cấp cho Biên một giấy
bảo lãnh, đưa anh vào tòa Đại sứ tại Sài Gòn và chờ được bốc đi di tản. Con đường
nhà anh đến đường Thống Nhất nào có bao xa. Nhưng sự đắn đo của Biên thì giăng
mắc trăm điều, kéo dài ngày này qua ngày khác. Cho đến ngày 24/4 khi nghe tin Tổng Thống phải từ chức ra đi thì
Phú cũng đã nghìn trùng. Tất cả đã trễ tràng, sai lỡ.
Biên mang cây súng ra ngắm nghía. Khẩu
súng ngắn chỉ dùng khi bước vào đường cùng trong cuộc tử sinh. Hình như anh
chưa bắn một viên đạn tự vệ nào từ nòng súng này. Nếu có, chỉ là những thử
thách ngoại lệ.
Gần một tháng nay, đài phát thanh
Sài Gòn chỉ phát ra những bản tin mà những xướng ngôn viên đã đọc lên một cách
buồn bã. Là những tiếng nói dồn dập, nghẹn, nấc. Và bây giờ là một giọng nói
khác, tiếng nói cuối cùng dõng dạc, lạ lùng trong chuỗi âm thanh rè rè chưa được
sàng lọc.
Yêu cầu Tất cả quân nhân các cấp phải
buông súng…
Đầu hàng thật sao? Biên không còn
vai đeo súng để buông như mệnh lệnh. Anh chỉ có nó, cây súng ngắn đã cùng anh
trốn chạy. Đã cùng anh phản bội quay mặt với chính nghĩa, lòng trung thành dũng
cảm của một thằng lính. Có cần đầu hàng thêm lần nữa không?
Đoàng! Tiếng động khô khốc như một nốt
nhạc sai anh vừa bấm, hòa cùng một đoạn nhạc bập bùng đầy mai mỉa vang vang
trên làn sóng điện.
Rừng núi dang tay nối lại biển xa…
(1)
Những tiếng kêu hốt hoảng, những
khuôn mặt vây quanh và bao nhiêu cặp mắt nhìn lên cái lỗ sâu hoắm trên trần
nhà, thoảng mùi khói khét. Khuôn mặt ngưởi ca sĩ trong tấm poster vẫn vô tư,
nhìn Biên cười mỉm.
– Mày khùng hả Biên? Tại sao làm như
vậy? Mày đâu phải là tướng lãnh, là những sĩ quan cao cấp. Thời nào cũng sống
được!
Bao nhiêu câu nói bật lên. Những câu
nói của chính mình hay của mọi người đang vây quanh mình? Tai Biên lùng bùng.
Biên không muốn nghe gì nữa.
Anh nhìn cây súng lạnh lùng.
– Mọi người yên tâm đi. Ngày mai,
ngày mốt, nó sẽ biến mất khỏi nơi này.
Biên cất cây súng vào vị trí cũ. Sẽ
không ai có quyền giữ lấy khẩu súng này. Nó sẽ được nằm thanh thản dưới một đáy
sông nào đó. Nó sẽ được chôn theo một quê hương đã bị bức tử. Nhưng mình thì
sao? Anh cũng chỉ muốn bắn một phát súng vào đầu.
Biên rời khỏi nhà, ra khỏi nơi đã tự
giam giữ mình hơn một tháng dài dằng dặc. Là nơi dù bi lụy, anh còn thấy chính
mình, còn những ước ao. Bây giờ thì đã hết. Cuộc đời cũ đã chết đã yên nghỉ dưới
những lá cờ màu đỏ rực, phất phơ bay theo từng ngọn gió thở dài. Sài Gòn đầy những
tiếng than van trầm uất sau một cơn mưa không đợi đúng mùa, rơi trong tức tưởi.
Biên đi lang thang và hình như anh
đang đứng trước khu nhà của Diễm. Nhà số mấy? Biên chỉ còn nhớ lờ mờ. Những giấy
tờ, sổ tay ghi chép lưu giữ một thời làm lính trú nơi biên phòng Biên đã đốt.
Giữa tâm thức hỗn mang, Biên không ngờ trong những thứ giấy tưởng bất ly thân ấy
có cả địa chỉ nhà Diễm. Một cơn mộng du nằm trong thứ định mệnh, sai, lỡ. Nhà
đã cháy, tất cả mọi thứ quý giá đều đã tro than.
Biên đi qua những khu phố, nhìn những
ngôi nhà cửa khóa. Những cánh cửa rồi sẽ mở ra. Nhưng Diễm mất hút từ ngày hôm ấy.
1/
Nối Vòng Tay Lớn (Trịnh Công Sơn)
ĐẶNG
MAI LAN
*
Trích (chương 18-19) truyện dài Nốt Cuối Một Hợp Âm
Sách đã được phát hành trên librairie Lulu.com
.jpg)
No comments:
Post a Comment