Wednesday, January 21, 2026

PHÂN TÍCH ẢNH HƯỞNG XUNG ĐỘT BIÊN GIỚI THÁI LAN – CAM BỐT TRÊN TIẾN ĐỘ XÂY DỰNG KÊNH ĐÀO FUNAN TECHO

 Hòa bình trên Trái Đất 2026

Gi 20 triu cư dân ĐBSCL

Gi Nhóm Bn Cu Long

 

NGÔ THẾ VINH

 

Dẫn Nhập: Sau khi đọc bài viết thứ 7 mới đây, một chuyên gia về môi trường từ Đại học Cần Thơ nhận định: “Hiện nay, giữa Thái Lan – Cam Bốt đang có đấu pháo tranh chấp biên giới, chưa dừng được, phần thua thiệt có lẽ nghiêng về phía Cam Bốt nhiều hơn, dù ông TT Trump có gọi điện can thiệp. Có lẽ dự án kênh Funan Techo tiếp tục bị "treo", khó triển khai lúc này, dù đã gần 3 năm Hun Sen phát lệnh khởi công.”  Một số bạn đọc ở trong và ngoài nước cũng có cùng nhận định như vậy. Và đây là bài viết thứ 8 như một Đánh giá Phân tích Ảnh hưởng cuộc xung đột biên giới giữa Thái Lan – Cam Bốt trên Tiến độ Công trình Xây dựng Kênh đào Funan Techo. Bài này được viết từ ngày 07.12.2025 khi cuộc chiến tranh biên giới Cam Bốt – Thái Lan tái bộc phát, cuộc chiến đã bước sang ngày thứ 20 với nhiều thương vong cho cả hai bên. Cuộc hoà đàm diễn ra từ ngày 24.12.2025, tới ngày 27.12.2025, cuối cùng hai bên cũng đạt được một thoả thuận hưu chiến, với thời gian quan sát 72 giờ nhằm “xác nhận rằng lệnh ngừng bắn là có thật”. [Bangkok Post, 27.12.2025]. Chưa có hoà bình bền vững, nhưng trước mắt cư dân hai nước trong vùng giao tranh, cũng có được ít ngày tạm bình yên, để hoà mình với Thế Giới đang hân hoan chờ những giây phút đếm ngược, chào đón ngày đầu tiên của Năm Mới 2026.*


Hình 1: trái, Bản đồ vùng Tranh chấp [màu cam] Cam Bốt – Thái Lan 2025. Vương quốc Cam Bốt ngày nay, với diện tích 180.035 km2,  dân số 17,9 triệu, nằm giữa 2 nước lớn: Thái Lan phía tây với diện tích 511.000 km2, dân số 71,6 triệu (mà người Khmer miệt thị gọi là bọn Xiêm), Việt Nam phía đông diện tích 310.070 km2 , dân số 100,2 triệu (mà người Khmer gọi là bọn Yuon), và Lào phía bắc, diện tích 235.000 km2 dân số 7,9 triệu. Đó là một thực tế lịch sử và địa dư hiện nay mà triều đại họ Hun không muốn chấp nhận và cả không ngừng đòi hỏi lấy lại phần đất đai của quá khứ. [Britannica.com]; phải, Quatre Bras / Nơi hội tụ 4 nhánh sông: (1) Mekong Thượng, (2) Sông Tonlé Sap, (3) Mekong Hạ / có tên Sông Tiền (4) Sông Bassac / có tên là Sông Hậu khi chảy vào Việt Nam. Đường chỉ đỏ nối sông Bassac và tỉnh Kep là sơ đồ của con kênh Funan Techo của Cam Bốt khởi công vào tháng 8 năm 2024 và dự trù hoàn tất năm 2028. [nguồn RFA: Bản đồ cập nhật với ghi chú của Ngô Thế Vinh]

CHỦ NGHĨA DÂN TỘC VÀ GIẤC MỘNG PHÙ NAM CỦA HỌ HUN

 

Kênh Funan Techo không chỉ là một đường thủy vận nhưng đó còn là một tượng đài sống động có ý nghĩa lịch sử về Đế chế Phù Nam [Funan] vĩ đại, là tiền thân của đất nước Cam Bốt chúng ta ngày nay. Với đường thủy thuận lợi, đã từng là nơi trao đổi buôn bán với nước lớn Trung Hoa và cả với Đế quốc La Mã, con kênh này đã đóng một vai trò thiết yếu trong giao thương, và cả trong giao thoa với những nền văn minh từ xa. Nếu con kênh từng đem lại lợi ích cho tổ tiên chúng ta từ 2.000 năm trước, nó cũng hữu ích với chúng ta ngày nay”. [TT Hun Manet, 05.08.2024]

 

Hình 2: trái, sơ đồ Vương quốc Phù Nam – nơi còn ghi nhận di tích con kênh Phù Nam, bao gồm các vùng đất phía nam Việt Nam, Cam Bốt sang tới Thái Lan và bán đảo Mã Lai. Phù Nam chỉ tồn tại tới thế kỷ thứ VII sau đó bị Chân Lạp [Chenla] thôn tính; kế tục Chân Lạp là Đế Quốc Khmer hùng mạnh, phải, với diện tích bao trùm nam Việt Nam, Cam Bốt, Lào, Thái Lan và bán đảo Mã Lai, ra đời từ thế kỷ thứ IX và rồi tiêu vong vào thế kỷ thứ XV, nhưng còn lưu lại một quần thể kiến trúc Angkor [Đế Thiên Đế Thích] như một kỳ quan của thế giới – và còn rải rác những phế tích khác như ngôi đền Hindu Preah Vihear. Tiếp sau  Đế chế Khmer Angkor, chỉ còn lại một Vương quốc Cam Bốt nhỏ bé với lịch sử thăng trầm cho tới ngày nay. (nguồn: Wikipedia)


CHỦ NGHĨA DÂN TỘC VÀ GIẤC MỘNG PHÙ NAM CỦA HỌ HUN

 

Kênh Funan Techo không chỉ là một đường thủy vận nhưng đó còn là một tượng đài sống động có ý nghĩa lịch sử về Đế chế Phù Nam [Funan] vĩ đại, là tiền thân của đất nước Cam Bốt chúng ta ngày nay. Với đường thủy thuận lợi, đã từng là nơi trao đổi buôn bán với nước lớn Trung Hoa và cả với Đế quốc La Mã, con kênh này đã đóng một vai trò thiết yếu trong giao thương, và cả trong giao thoa với những nền văn minh từ xa. Nếu con kênh từng đem lại lợi ích cho tổ tiên chúng ta từ 2.000 năm trước, nó cũng hữu ích với chúng ta ngày nay”. [TT Hun Manet, 05.08.2024]

Mới đây, sau khi Trung Quốc “tái khẳng định sự ủng hộ và cam kết tài trợ” cho Dự án Kênh đào Funan Techo, điều này sẽ giúp cha con Hun Sen - Hun Manet có được bảo đảm là dự án FTC sẽ “hoàn thành theo dự kiến vào năm 2028” [Cambodia Daily, 18.09.2025].

 

Tuy có một giai đoạn Bắc Kinh đã tỏ ra không mặn mà với khoản đầu tư 100% cho FTC – khiến dự án hầu như bị khựng lại, nhưng không phải chỉ vì khoản tiền 1,7 tỉ USD thiếu hụt, mà chính là vấn đề yểm trợ kỹ thuật để thực hiện xây dựng dự án.

 

Bởi vì trước đó, khi xây dựng một công trình hạ tầng hiện đại như Techo International Airport / TIA trị giá lên tới 2,3 tỉ USD, Phnom Penh vẫn có khả năng huy động vốn từ trong nước [lớn hơn 1,7 tỉ USD] theo mô thức PPP [Public-Private Partnership] với yểm trợ kỹ thuật xây dựng từ Anh Quốc và vận hành ban đầu từ một công ty Pháp.

 

Nhưng với dự án FTC, Cam Bốt không những chỉ cần tiền – mà quan trọng hơn nữa là cần phần yểm trợ kỹ thuật của Công ty Quốc doanh Cầu Đường Trung Quốc – vì Hun Sen & Hun Manet biết rất rõ rằng sẽ không có quốc gia Tây phương hay Á châu nào như Nhật Bản, Đại Hàn lại muốn dính dáng vào một công trình hạ tầng quy mô lớn như FTC có thể gây nhiều tai tiếng, do những ảnh hưởng môi sinh trong khu vực mà trực tiếp là hai vùng châu thổ Tonlé Sap của Cam Bốt và ĐBSCL của Việt Nam. 

 

Nay vượt qua được hai bước khó khăn cả về kỹ thuật và tài chánh*, Chính phủ Cam Bốt lại hào hứng tăng tốc chuẩn bị cho “Giai đoạn Hai” của công trình xây dựng Kênh Funan Techo, trong khi các công việc nền tảng vẫn đang được tiến hành theo kế hoạch.

 

*Riêng khoản tài chánh, theo nhận định của giới chuyên gia, thì ngân sách 1,7 tỉ USD được xem là quá thấp so với số kinh phí 8,3 tỉ USD còn thiếu hụt, và đây mới chính là nút thòng lọng của bẫy nợ mà Trung Quốc muốn thòng vào cổ đất nước Cam Bốt. [Phạm Phan Long, Mongabay 15.07.2024] 

THÊM MỘT ĐƯỜNG THỦY KẾT NỐI KHU VỰC KÊNH ĐÀO FUNAN TECHO VỚI SÂN BAY QUỐC TẾ TECHO (TIA)

 Hình 3: Dự án xây dựng thêm tuyến đường thủy trị giá 100 triệu USD 
nhằm kết nối khu vực kênh đào FunanTecho [FTC] với Techo International Airport [TIA] 
- nhằm chuyển đổi TIA thành một trung tâm hậu cần đa phương thức“multimodal logistics hub”, 
tích hợp vận tải đường hàng không, đường bộ và đường thủy. Điều này càngcho thấy 
vai trò quan trọng của kênh đào FTC trong mạng lưới hạ tầng vĩ mô củaVươngquốc Cam Bốt.Kampuchea Thmey Daily, Oct 20, 2025


Phnom Penh cho biết sẽ có thêm một “dự án tuyến đường thủy trị giá 100 triệu USD” nhằm kết nối khu vực kênh đào Funan Techo với Techo International Airport (TIA) - một công trình trị giá 2,3 tỉ USD mới hoàn tất cuối năm 2025. Điều này càng cho thấy vai trò quan trọng của kênh đào FT trong mạng lưới hạ tầng vĩ mô của quốc gia Cam Bốt.


_ Kênh Funan Techo (III) được kể là dự án hạ tầng vĩ mô thứ ba của Cam Bốt, được quảng bá rầm rộ nhất như một biểu tượng độc lập và lòng yêu nước của dân tộc Khmer.



Hình 4: TT Hun Manet con trai Hun Sen, hứa hẹn sẽ cấp đất cho người dân phải di dời. Hình bên là minh họaKênh đào FunanTecho của Cam Bốtkhi hoàn tất – và cũng để thỏa Giấc mộng phục hưng Đế Chế Phù Nam của gia tộc họ Hun.[Nguồn: Peng Huoth].


Cùng với FTC, phải kể tới hai công trình hạ tầng vĩ mô khác đã hoàn tất cũng mang tên Techo bao gồm:



Hình 5: Techo International Airport / TIA (II)– Sân bay Quốc tế Techo rất mới và hiện đại, công suất thiết kế ban đầu cho khoảng 13 triệu khách/ năm, với kế hoạch mở rộng 30 triệu khách vào năm 2030. TIA được khai trương từ ngày 9 tháng 9 năm 2025 và hoạt động như một đầu mối giao thông hàng không quốc tế trong khu vực Đông Nam Á.



Hình 6: Morodok Techo National Stadium (I) / Morodok Techo National Sports Complex là Khu liên hợp thể thao quốc gia Morodok Techo và sân vận động chính, được xây dựng với nguồn tài trợ không bồi hoàn từ chính phủ Trung Quốc, tổng chi phí ước tính khoảng 150 triệu USD, để tổ chức SEA Games 32 (2023).


Nhìn chung, đây là ba công trình hạ tầng lớn và hiện đại nhất của Cam Bốt cùng được mang tên Techo – là một phần danh hiệu của Hun Sen, theo tiếng Khmer có nghĩa là “mạnh mẽ / uy lực”.  [ Samdech Akka Moha Sena Padei Techo Hun Sen ]


(1) Morodok Techo National Stadium, (2) Techo International Airport, (3) Kênh đào Funan Techo, được xem như là “di sản của triều đại gia tộc họ Hun” [a legacy of the Hun family].


Còn có thể kể thêm nhiều công trình khác có mang tước danh Techo của TT Hun Sen như: (4) Morodok Techo Mega Interchange, còn được gọi là Morodok Techo Flyover [Cầu vượt Morodok Techo], (5) Techo Sen Koh Thom Hospital, Kandal[Bệnh viện Techo Sen Koh Thom], (6) Techo Peace Museum Siem Reap [Bảo tàng Hoà bình Techo], (7) Techo Santepheap Russey Chrum Bridge [Cây cầu cao nhất Cam Bốt], (8) Techo Aphivadh Building (Tòa nhà Y tế Techo Aphivadh), (9) Samdech Techo Hun Sen Boulevard [một đại lộ lớn ở Phnom Penh]…


Cho dù cuộc xung đột biên giới với Thái Lan đang diễn ra gay gắt, chừng nào vẫn còn ngự trị gia tộc họ Hun, dự án Kênh đào Funnan -- được coi như tấm căn cước (Identity), cũng là di sản (Legacy) và là biểu tượng lòng yêu nước, nhằm đáp ứng giấc mộng vĩ cuồng [ 偉 狂= Megalomania ] “Phù Nam – Khmer Angkor” của Cha Con Hun Sen – và theo dự đoán của người viết, FTC sẽ vẫn được tiến hành, cho dù nhanh hay chậm – bất chấp những lo ngại về tác động môi trường – không phải chỉ trên các quốc gia Mekong lân bang mà ngay cả trên đất nước Cam Bốt.


CUỘC XUNG ĐỘT BIÊN GIỚI CAM BỐT - THÁI LAN


_ Ngày 07.12.2025, cuộc xung đột tái bộc phát, với điểm nóng ban đầu là ngôi đền Hindu Preah Vihear có từ thế kỷ thứ 11, sau đó lan rộng ra suốt chiều dài 817 km đường biên giới giữa Cam Bốt và Thái Lan. Cuộc chiến diễn ra căng thẳng, với giao tranh, pháo kích, không kích, cùng thương vong của cả hai bên, chưa kể hơn nửa triệu dân cư đã phải di tản, mà đa số là người Khmer phải bỏ hết nhà cửa tài sản để tránh xa khỏi vùng giao tranh.



Hình 7: Đền Hindu Preah Vihear (tiếng Khmer: Prasat Preah Vihear) thờ thần Shiva của Ấn Độ giáo có lịch sử gắn liền với Đế chế Khmer Angkor kéo dài từ thế kỷ IX đến XII. Ngôi đền được UNESCO công nhận là Di Sản Văn Hoá Thế Giới vào năm 2008, trở thành tâm điểm tranh chấp lãnh thổ giữa Cam Bốt và Thái Lan. Năm 1962 và 2013, đã hai lần Tòa án Công Lý Quốc tế ICJ (International Court of Justice) đưa ra phán quyết: ngôi đền Hindu Preah Vihear là thuộc Cam Bốt. Thái Lan chấp nhận phán quyết của ICJ về ngôi đền, nhưng vẫn không hoàn toàn đồng ý về vùng đất xung quanh. Và đó là nguyên nhân của những tranh chấp giữa hai quốc gia cho tới nay.

 

Thursday, January 8, 2026

THẢ NẮNG VỀ KHÔNG

Huỳnh Liễu Ngạn

Tranh 
Đinh Trường Chinh

buổi chiều như vội bỏ đi
con chim hót một anh thì hót hai
ngó qua bên vọng hải đài
sóng xô từng đợt bi hài lên cao
 
buổi chiều ước có cây sào
chèo qua biển rộng tìm sao đáy trời
cuộc đời như một trò chơi
chìm sâu giữa chốn trùng khơi mệt nhoài
 
cứ đi và cứ đi hoài
sao không về ngắm một loài hoa rơi
trên đôi cánh mỏng dịu lời
con chim đứng hót anh thời đứng nghe
 
buổi chiều ngọn gió khắt khe
thổi bay mái tóc vàng the sợi lòng
qua đồng thả nắng về không
con chim lại bỏ dòng sông đi rồi.
 
HLN
24.12.2025 

Wednesday, January 7, 2026

HOA BLUEBONNETS VÀ NẮNG THƠ TÔI

nguyễnxuânthiệp
 

Texas bluebonnets
 
1. Bài Đinh Cường
 
đâu rồi. cụm hoa bluebonnet
của mùa xưa. giờ vùi trong tuyết
bạn nhìn phương đông. cây phong du
gió lay. hồn còn neo bóng nguyệt
kiếp bạn vẽ tranh. tôi làm thơ
dẫu thân đã khô. đời đã kiệt
hư ảo. lưng trời đàn sếu qua
mùa đông rồi. chúng đi trốn rét
bạn trốn đâu. a. tôi trốn đâu
chui vào tranh. vào thơ. láo hết
đốm lửa vẫn cháy nơi quê xa
những hồn không nhà. đau kể siết
thôi cứ co ro. hè phố người
bao giờ mùa hoa bluebonnet
bạn đến tôi. rót rượu lên trời
có nắng vàng. màu nắng thơ tôi
 
 
2. Bài Mai Thảo
 
hồng nhạn. như trăng. bay đi khuất
đỉnh ngọn nam hoa. gió tuyết mù
những trang báo văn. nhòa nét mực
phố xanh. quán ngủ. tiếng cười hư
căn gác lãng quên. đèn tà nguyệt
có thấy trong khuya. áo quỷ lòa
tưởng như một đóa tường vi. rớt
trong chung trà. động thoáng hương dư
tịnh khẩu. bình câm. pho tượng đất
ca sỹ. sao người dứt tiếng ca
bãi cát sông hằng. cơn sóng tuyệt
hoàng hôn. hoàng hôn. áo nghĩa thư
hốt nhiên. đốm lửa từ sinh diệt
cháy. tàn đông. mùa tuyết sắp qua
thì cho cụm hoa bluebonnet
nở lại trong màu nắng của thơ
sao không. cũng là trang tuyệt bút
một nghìn trang có lẻ một tờ
NXT
 

Tuesday, January 6, 2026

MƯỜI NĂM CHIA TAY ĐINH CƯỜNG

TRẦN THỊ NGUYỆT MAI
 

Tác phẩm Đinh Cường
 
Mười năm (2016- 2026). Thời gian trôi qua nhanh như một chớp mắt. Mới đó, có ai ngờ. Bao nhiêu biển dâu và nước chảy qua cầu!
Hôm đến Virginia đưa tang họa sĩ Đinh Cường vào đầu năm 2016, buổi tối thứ Ba ngày 12/1, ở nhà anh chị Phạm Cao Hoàng, tôi đã được gặp các bạn của anh. Các anh Nguyễn Trọng Khôi, Chân Phương, Lữ Quỳnh, Nguyễn Đình Thuần, Trần Hoài Thư, Đỗ Thanh Tùng... Và các chị Duyên, Hoàng Bạch Mai, Nguyễn Thị Thanh Bình...
Tôi vẫn nhớ hôm đó anh Chân Phương dùng máy tính của Phạm Cao Hoàng viết điếu văn sáng mai đọc trong tang lễ. Anh Nguyễn Trọng Khôi ôm guitar đàn hát “Giấc mộng trên đồi thơm”, có lúc đệm đàn cho chị Hoàng Bạch Mai hát. Anh Trần Hoài Thư vì mắt kém không thể lái xe đi xa một mình, may có anh Lại Gia Định là phu quân của nhà văn Nguyễn Thị Hải Hà nhận chở giúp. Cũng đã 3 năm từ ngày chị Yến ngã bệnh, anh Trần Hoài Thư mới có dịp trở lại Virginia gặp bạn bè. Tối đó, anh vui, nổi hứng đọc thơ và cả hát “Sơn nữ ca”.
Giờ đây, điểm lại những gương mặt ngày ấy, nhà thơ Chân Phương đã giã biệt cõi trần chiều thứ Tư ngày 6/5/2020, nhà văn Trần Hoài Thư đi xa sáng sớm thứ Hai 27/5/2024 và nghệ sĩ Hoàng Bạch Mai, vào thứ tư 26/3/2025. Đó chỉ là nhắc đến những thân hữu tham dự lễ tang. Nếu kể thêm những người bạn của anh không đến dự được, còn có thi sĩ Du Tử Lê ra đi ngày 7/10/2019, họa sĩ Thanh Trí 9/1/2023, nhà văn Nguyễn Đình Toàn 28/11/2023, họa sĩ Khánh Trường 29/12/2024, họa sĩ Nguyễn Đồng 18/3/2025, và gần đây nhất là nhà văn Doãn Quốc Sỹ ngày 14/10/2025...
Không dưng lúc này trong trí tôi cứ nghĩ miên man đến Serenade của Franz Schubert được nhạc sĩ Phạm Duy đặt lời Việt qua tiếng hát vượt thời gian Thái Thanh cao vút mà thật da diết: Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi / Người về khuất chân trời / Nhớ nuôi cho hương một chiều / Vương vấn đời... Vâng, đời đã vỡ và người đã khuất. Chỉ còn thương tiếc những bóng tài hoa...
Cuối tháng 10 vừa qua, Đinh Trường Giang, người con đầu của anh Đinh Cường, cho hay đang layout cuốn “Đi Vào Cõi Tạo Hình II”, để rồi sẽ in một ít giữ làm kỷ niệm.

Trong Lời thưa đầu sách, Giang tỏ bày:
Đây là những đoạn ghi của ba chúng tôi (như các đoạn ghi gọi là thơ) về cõi tạo hình, đã đăng trên các tạp chí, các trang mạng, không phải là sách chuyên môn có phân tích và nhận định mà chỉ thuần tình cảm chủ quan của tác giả với các họa sĩ đã từng gặp và tiếp xúc.
 
Tập II này viết về những họa sĩ cùng thời của ông từ 1957 đến 1966 thành lập Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam và vài bạn bè họa sĩ trẻ. Đáng tiếc là còn vài người ông chưa kịp viết bài trước khi qua đời, nên có thể xem đây là một công trình dang dở.
Tuy nhiên chúng tôi vẫn muốn tập hợp các bài đã viết lại để in thành sách lưu giữ như một kỷ niệm.
Xin được rộng lòng tha thứ cho những thiếu sót.
 
Đọc lại những dòng chữ cách nay đã mười năm, cảm xúc vẫn nguyên vẹn với cõi họa, cõi thơ của một Đinh Cường thơ mộng. Xem những tựa bài, tựa hồ một đoạn ghi của anh ngày cũ:
1. Lê Thành Nhơn trở về với đất
2. Để đi đến xám trắng và đen Nguyễn Trung đã là...
3. Đỗ Quang Em, người đặt để ánh sáng một cách quyền uy
4. Triển lãm tranh Nguyên Khai tại Virginia
5. Đi San Antonio thăm Nguyễn Phước
6. Trịnh Cung, cuối cùng cho một tình yêu
7. Chân dung Mai Chửng, vừa hẹn tôi, mùa hè tới...
8. Lê Tài Điển nghệ sĩ tạo hình nhiều trải nghiệm
9. Gặp lại Hoàng Ngọc Biên ở San Jose
10. Nguyễn Trọng Khôi và những viên đá cuội
11. Rừng
12. Để nhớ Âu Như Thuy người họa sĩ nằm chết trên đèo Cả
13. Những giờ phút cuối của Chóe ở Virginia
14. Thanh Trí, người bạn cùng thời hay tiếng sóng vỡ dưới trăng...
15. Bấm blog PCH đọc được bài thơ làm nhớ Tôn Thất Văn
16. Tôn Nữ Kim Phượng – Người họa sĩ xa lạ ấy hay một cây bông phượng vàng
xưa quý, hiếm của Huế
17. Bửu Chỉ từ những ngón tay lấm màu
18. Hoàng Đăng Nhuận vẫn màu son tươi ấy
19. Để nhớ Dương Đình Sang, một họa sĩ tài hoa của Huế
20. Nhìn Nguyễn Đình Thuần đứng trước tiệm Gift & Cigarettes ở California nhớ Paris
21. Khánh Trường, sức mạnh của im lặng
22. Đã đến lúc người thi sĩ ấy phải vẽ
23. Văn Cao
24. Bùi Giáng, đi về với gió du côn
25. Trịnh Công Sơn, uống chung ly rượu này
 
Bước vào phần nội dung, đó đây ta bắt gặp, “... tiếng vang của tranh trừu tượng Nguyễn Trung thật nồng nàn, như tiếng chuông được lan xa từ một chuông đồng quý - như chiếc chuông đồng chùa Thiên Mụ... Thật vậy, từ những dessins tài hoa đến những tranh thiếu nữ một thời là thứ ánh sáng như âm bản, anh có quyền buông thả hết để hôm nay chỉ vẽ như không vẽ mà thấy vẫn là những tác phẩm nghệ thuật đạt mức thượng thừa.” Hay ở một chương khác, khi viết về họa sĩ Đỗ Quang Em, “Vẫn nồng ấm một màu nâu được chuốt thật mịn mặt phẳng tranh, vẫn ánh sáng rất quý từ khuôn mặt, nếp áo, đồ vật, nhưng trên hết là bố cục, một bố cục mới và bạo, cho thấy tinh thần bức tranh hoàn toàn hiện đại so với không khí tranh cổ điển của sáng và tối, cũng một màu nâu, đỏ đậm đặc tuyệt vời thời Baroque với Rembrandt, Vermeer… hay Ludovico Carracci...” Hay chương nói về Nguyên Khai, “Những thiếu nữ trong tranh anh mang hình dáng quý phái, đặc biệt có những chân dung hai mặt rất Nguyên Khai. ‘Tranh Nguyên Khai là thơ được dựng lại bằng màu sắc trên nền vải’, đúng như Huỳnh Hữu Ủy nhận xét.” Hoặc nhắc đến, “Thế giới nghệ thuật của Lê Tài Điển nghiêng nhiều về đời sống tâm linh, thời gian sau này còn tìm về lộ trình Phương Đông như một bình thản cho tâm hồn… Anh như một tấm gương lớn phản chiếu toàn thân, một hiện hữu mang cả khổ đau và hạnh phúc.” Với Nguyễn Trọng Khôi thì, “Những viên cuội, những quyển sách cũ, ly thủy tinh, những lọ gốm Lý Trần… từ vật vô tri đã được Nguyễn Trọng Khôi phà lên hơi ấm nồng nàn cũng như Cézanne (họa sĩ Pháp 1839-1906) đã làm cho những quả táo, những tách trà trở nên bất tử trong tranh tĩnh vật như ông đã nhìn thấy chúng từ bên trong.” Rồi thì, “Thanh Trí vẽ mà ‘tưởng chừng đang hái giấc mơ’… Giấc mơ của một đời người... Khởi đi từ hạnh phúc đến đau đớn, gào thét và im lặng. Đó là hai tứ thơ ở hai cực trong tranh Thanh Trí. Chị không dựng nên một thế giới hoang tưởng mà đã đắm chìm trong giấc mơ, để diễn tả thành đường nét, màu sắc quyết liệtcủa riêng mình... Viết về bạn, xem tranh bạn, tôi như còn nghe âm vang tiếng sóng vỡ dưới trăng.” Hoặc nhớ về “Tôn Nữ Kim Phượng đã tham dự 15 bức sơn dầu với những nét vẽ phóng khoáng, táo bạo như một Jackson Pollock của trường phái Biểu hiện Trừu tượng (Abstract Expressionism) hay một Vieira da Silva với những đường nét kỷ hà tuyệt diệu.” Ở chương Bửu Chỉ, người bạn thân thương, “Chỉ đã tạo được cho mình một ngôn ngữ nghệ thuật, hay nói như Picasso: ‘Nghệ thuật là ngôn ngữ của các tín hiệu’... Không gian tranh Bửu Chỉ thường là khoảng không xám sậm và đôi vầng nhật nguyệt. Nhân vật là hình người gầy trơ xương, một thứ tượng đồng của Alberto Giacometti, mang tính bi thảm, như chực rơi xuống vực thẳm. Mà vực thẳm trong tranh Bửu Chỉ cũng chính là hy vọng hạnh phúc. Bởi những lóe sáng bất ngờ ở cạnh dưới cùng bức tranh giữa cái không gian mù tăm đó. Và chính bởi hành trình của nghệ thuật mà Bửu Chỉ đã già giặn, chín muồi...” Còn Khánh Trường, “Như Nietzsche với hình ảnh Zarathustra đã gợi lên lộ trình sâu rộng của một bậc Đại Bồ Tát giữa lòng đen tối của thế gian. Khánh Trường là hình ảnh của Zarathustra: ‘Trong tất cả những tác phẩm, ta chỉ yêu những tác phẩm nào được tác giả viết bằng máu của chính mình. Ngươi hãy viết bằng máu rồi ngươi sẽ biết được rằng máu chính là tinh thần.’ Zarathustra đã nói như thế, Khánh Trường đã vẽ như thế.” Hay khi nói về tranh Du Tử Lê, “Sức mạnh huyền bí của màu xanh lá cây trong tranh Du Tử Lê đã cuốn hút tôi từ những bức đầu tiên, màu xanh ấy không thấy được trong thơ ông, mà chỉ nghe vang trong đêm xanh đen: những con sói cô đơn hú giữa đồi; trăng lạnh... Và người thi sĩ ấy đã vẽ đã để lại trong tôi màu xanh lá cây, màu nguyên thủy mang một tính ‘primitive’ độc đáo như màu xanh huyền bí trong bức Kẻ dụ rắn - Le charmeur de serpent - của Henri Rousseau.”
Hoặc với tranh Văn Cao, “Những minh họa của anh phóng khoáng, những mảng đen dẹt, khỏe, ngựa và thiếu nữ của anh có nét riêng, dễ nhận, rất trẻ trung, phảng phất chất sang trọng, quý phái. Minh họa của anh như thơ ngắn của anh... Anh thích những đường kỷ hà, như Kandinsky. Anh vẽ nhanh và nét bút vung mạnh, rất thần, rất thiền.”
Đặc biệt về người bạn nhạc sĩ rất thân thiết Trịnh Công Sơn, “vẽ nhiều tranh, với những hưng phấn đột xuất kỳ lạ, càng về khuya khi rượu đã thấm, còn lại một hai người bạn thiết, Sơn vẽ… Nhiều nhất có lẽ là những tĩnh vật có ly rượu...” và “những phác thảo chân dung bạn bè. Trịnh Công Sơn nắm bắt và lột tả khi vẽ chân dung rất tài... Qua nét vẽ của Sơn khi đã thấm rượu trong buổi hàn huyên, chỉ cần phác vài nét chính, giặm thêm màu đậm nhạt, hoen nhòa đã tỏ lộ ra cái thần sắc của người đối diện mà đôi khi vẽ kỹ chưa chắc đã có hồn như vậy. Sơn còn vẽ rất nhiều chân dung những nhan sắc, là hương hoa của mùa màng tình yêu hay bất chợt thấy dáng ai kia với màu son môi như một đốm lửa hồng (đôi môi em là đốm lửa hồng - TCS)… Không gian tranh của Sơn bao giờ cũng dở dang, nhưng lại đầy tinh khiết, sáng tạo.” ...
Trên đây chỉ là những trích đoạn rất ngắn mà tác giả đã viết về một số họa sĩ. Cuối sách là phần phụ lục với ba bài viết:
1. Ngô Thế Vinh viết về người bạn tấm cám Nghiêu Đề
2. Đỗ Long Vân viết cho lần triển lãm tranh Đinh Cường 1965 – Bửu Ý dịch Việt ngữ
3. Trịnh Công Sơn viết cho lần triển lãm tranh Đinh Cường tại Đại học Duyên Hải 1974
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp. Cảm ơn Giang đã hết sức cố gắng, trong điều kiện và thời gian hạn hẹp, để hoàn thành ý nguyện cuối đời của Ba. Trong tương lai, nếu bộ sách này được một nhà xuất bản nào đó bên Việt Nam in ấn, phát hành để có thể đến với nhiều độc giả hơn thì niềm vui càng tăng thêm gấp bội. Vì đó cũng chính là mong ước của họa sĩ Đinh Cường lúc sinh thời.
TRẦN THỊ NGUYỆT MAI
15.11.2025
Ghi thêm: Sách đã được gia đình tác giả in xong vào cuối năm 2025 để lưu giữ làm kỷ
niệm chứ không bán.

Monday, January 5, 2026

NỐT CUỐI MỘT HỢP ÂM

 Đặng Mai Lan

Tác phẩm Đặng Mai Lan
CHƯƠNG 8

CÂU LẠC BỘ ĐỒNG MINH

   Mùa xuân vừa đi qua, và có lẽ đây là mùa xuân cuối, những mùa thanh bình yên vui dường như không còn nữa. Cái tang chung của người dân miền Nam, sự mất mát đau buồn của hai binh chủng Không Quân và Nhảy Dù chưa vơi thì mùa hè lại đến với nhiều tang thương khói lửa bởi những cuộc tấn công ngày càng gia tăng của Bắc Việt. Chưa bao giờ chiến trường trở nên khốc liệt đến thế.
   Tất cả những tiên đoán, những lo lắng, hồ nghi trong giới sân khấu đã trở thành hiện thực. Lệnh đóng cửa tất cả những phòng trà ca nhạc, những tụ điểm giải trí được ban ra. Và những hội quán của người Mỹ bỗng trở thành một sân chơi lý tưởng mà những ban nhạc trẻ mong muốn tìm đến. Những luật lệ vừa được chính quyền Việt Nam ban hành không ảnh hưởng liên quan gì đến họ. Họ là một cộng đồng biệt lập, có sinh hoạt riêng và được bảo vệ an toàn. Ngoài những nhu cầu vật chất được chính phủ của họ cung cấp đầy đủ, nhu cầu tinh thần càng không thể thiếu. Sân khấu, vũ trường, nghệ thuật âm nhạc là một nhu cầu thiết yếu cho những công dân Mỹ xa nhà, những quân nhân ngoài vùng hỏa tuyến.
   Là một bầu show với nhiều kinh nghiệm tổ chức, lại thông thạo Anh ngữ cùng sự giao tiếp khá rộng rãi với người Mỹ. Ngần ấy những ưu điểm nên dù không ai đề cử, bầu bán, mặc nhiên những thành viên trong ban nhạc ngấm ngầm xem Phú như một người anh đầu đàn. Họ tôn trọng những ý kiến mà Phú đưa ra. Và Phú là cây cầu dẫn đưa ban nhạc đến với những hội quán Mỹ.
   Hội quán nằm trong phi trường Tân Sơn Nhất, một câu lạc bộ lúc nào cũng đông đảo những người Mỹ cười nói, khề khà bên ly rượu, nơi những chiếc bàn phủ khăn trắng muốt. Họ vừa ăn uống, vừa thưởng thức những bản nhạc, ngắm nhìn ca sĩ, nhạc sĩ trình diễn trên sân khấu. Không khí sinh động chẳng khác gì một phòng trà. Còn hơn thế nữa, vì ban nhạc được thay đổi liên tục. Từ ban nhạc này đến ban nhạc khác lần lượt bước ra sân khấu. Ngoài những vị "khán giả" ngồi kín đáo ở một góc riêng, có lẽ ít người nghĩ đây là một cuộc thi tuyển. Một cuộc khảo sát audition do những giám khảo kỳ cựu chấm điểm. Đương nhiên là những "ông chủ" sành sỏi âm nhạc. 
   Ý nghĩa của chữ Uprising là sự thức dậy, bùng lên mà Phú đã đề nghị chọn làm tên mới cho ban nhạc. Vì theo Phú, cái tên hiện thời chỉ là những danh từ riêng của một vài thành viên ghép lại, không nói lên một ý nghĩa nào. Uprising, ngầm nói lên tinh thần mạnh mẽ, kiên định của những thành viên. Và điều quan trọng hơn là để cho người Mỹ dễ gọi. 
    Uprising đã vượt qua các ban nhạc khác một cách dễ dàng với số điểm cao, lời phê chuẩn xuất sắc của ban giám khảo Mỹ. Tuy nhiên, nơi nào cũng thế, Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, Biên Hòa, Long Bình… Những vị khách Mỹ mới chính là những chủ nhân ông, là những vị giám khảo thầm lặng đưa ra những kết quả cuối cùng. Bởi vì mỗi lần trình diễn là một cuộc khảo sát mới.
Sau khi ban nhạc ngừng nghỉ phần trình diễn của mình, Phú phải trình giấy cho gã quản lý điều hành hội quán phê chuẩn. Good, Very Good, Excellent hay Outsider. Cũng có thể là một chữ Poor cộc lốc. Đó là những lời phê không nhân nhượng lịch sự từ đám khán giả. Gã quản lý sẽ vui vẻ, tử tế với ban nhạc hơn nếu có lời yêu cầu của khách xin ban nhạc quay trở lại. Nhưng những mẫu phiếu phê chuẩn dù tốt đẹp cũng không phải là một giao kèo, một giấy phép chấp thuận Uprising là ban nhạc thường trực của hội quán.
    Ngoài hội quán trong phi trường, Uprising cũng được đưa đi trình diễn ở những câu lạc bộ không xa Sài Gòn, những không gian mới lạ để ban nhạc trải nghiệm, thi thố tài năng.
Chơi nhạc nơi nào cũng thế. Mỗi ngày khoảng bốn giờ chiều, các anh nhạc sĩ phải tập trung ở một ngôi nhà, nơi họ mượn để cất nhạc cụ và chờ tài xế riêng của hội quán đến, đưa họ vào căn cứ. Dù xa dù gần, đi cũng như về đều có xe đưa rước.
Tối nay khi nhận lại tấm giấy với chữ excellent, cả ban nhạc reo lên như con nít được kẹo. Nhưng đó chỉ là những biểu tính ồn ào, nhộn nhịp thường thấy nơi họ, vì đây không phải là lần đầu. Họ đang hân hoan với một niềm vui khác. Ngay cả Biên, lòng anh cũng rộn rã không kém. Tuy nhiên, những gì Biên nghĩ trong lúc này không như mọi người. Là người thâm trầm, không biểu lộ nội tâm. Điều anh đang nghĩ, có nói ra, chắc chắn sẽ chẳng tìm thấy ai là người đồng cảm.
Biên đang nghĩ đến hai cái chết. Cái chết trên mây, cái chết trong lòng một ngọn đồi. Hai cái chết anh dũng thảm khốc liên tiếp xảy ra trong một thời gian quá ngắn. Những nỗi đau buồn, tưởng tiếc rồi cũng qua đi. Tên của hai vị anh hùng chỉ còn âm nhạc nhắc nhở cho đời. Nhưng từ cả tuần này, những bài hát tưởng tiếc nhớ thương ấy đã được thay bằng khúc hùng ca vang lừng trên các làn sóng điện. Hầu như tất cả mọi đài phát thanh đều cho phát bài hát này làm nền cho mỗi chương trình. 
Hãy tràn lên trên tuyến xung phong thi đua giết thù ú…ù…
Đường Lộc Ninh hôm nay vẫn còn sát cánh chen vai Đông Hà (1) 
Cả nước hân hoan vui mừng với tin tức về một thị trấn chỉ cách Sài Gòn hơn trăm cây số đã được giải tỏa sau một thời gian dài bị Bắc quân tấn công đủ mọi mặt.

   Và bây giờ, những ban nhạc chơi cho các clup Mỹ mừng vui vì các phòng trà Sài Gòn sau một thời gian đóng cửa đã được chính phủ cho phép hoạt động trở lại. Họ sẽ quay về chốn cũ, có thể thù lao không được hào phóng như những chủ nhân Mỹ. Nhưng nơi đó như một mái nhà, một ao làng. Ta về ao ta, tha hồ bơi lội vẫy vùng, không lo ngại những kỷ luật an ninh khắt khe và hồi hộp chờ những dò xét, phê chuẩn sau mỗi lần trình diễn. 
   Với Uprising, trong nỗi vui mừng còn là niềm háo hức đợi chờ. Cả nhóm đang chờ ngày bước vào một sân chơi khác. Trước lệnh cho phép mở cửa của chính quyền, Đêm Màu Hồng, một phòng trà mà trước đó là sân khấu thường trực của một ban nhạc với những ca nhạc sĩ bậc đàn anh đàn chị trong dòng nhạc thính phòng vừa được một nhạc sĩ trong làng nhạc trẻ nhanh tay mướn lại. Đêm sẽ hồng, dường như tất cả hân hoan vì sắp được rực rỡ như sao, nào có phải cái chữ excellent được ghi trong tấm giấy chấm điểm mà gã quản lý vừa trao cho Phú.
   Trong lúc dọn dẹp, phụ mọi người tháo dây điện, nhạc cụ. Biên nhìn mâm thức uống hầu như chẳng ai đụng đến. Coca, Seven-up và bia hộp còn nguyên. Trong đám, hình như chỉ có mình anh hay uống bia. Nhưng đêm nay anh chẳng đụng tới một lon bia.
Không có gì qua khỏi đôi mắt tinh tế của Thuần, anh nhìn Biên:
- Muốn chôm vài hộp phải không? Coi chừng ra cổng tụi nó xét là nhục quốc thể lắm đó!
- Hừm…, tối nay có uống giọt nào đâu, mà nhà cũng hết bia rồi. Lấy vài lon chớ có bưng nguyên mâm đâu mà xét với hỏi. 
   Biên trả lời tỉnh bơ và nhón lấy vài lon nhét gọn vào chỗ trống trong hộp đàn. Những ly bia cũng biết buồn, biết vui cùng anh. Anh luôn cần nó trong những giây phút rảnh rỗi ở nhà. Hơn nữa, bia ướp lạnh uống ở nhà, sẽ thú vị hơn rất nhiều với lon bia nguội, dù  uống trong một gian phòng có máy lạnh. Ở đây, có bao giờ anh được uống trọn một lon bia. Anh muốn ngồi nhà, một mình nhấm nháp nỗi mừng vui. Dẫu nỗi niềm này chẳng lớn lao gì trong cuộc sống của anh.
Suốt quảng đường về nơi cất nhạc cụ, cả đám lao xao cười nói như ong vỡ tổ. Họ tự phê tự kiểm về những bài hát, những gì xảy ra trong buổi diễn. Qua bóng tối những con đường, cả sân khấu nhộn nhịp như được sống lại trong lòng xe. Biên và ông tài xế là hai khán giả ngồi âm thầm thưởng thức. Ông tài xế thỉnh thoảng mỉm cười khi nghe những câu chuyện vui mà đám ca sĩ, nhạc sĩ kể lại. Họ luôn có chuyện để nói. Đời sống họ dường như lúc nào cũng đầy ắp chuyện vui. Đời ca hát ngày tháng đâu chỉ để cho người khác mua vui như trong một bài hát nào đó.
   Bây giờ thì cả đám nháo nhào chuyện ăn khuya. Gặp nhau hàng ngày, nhưng chỉ đến cuối ngày tụ tập nơi quán ăn họ mới cảm thấy thú vị khi trò chuyện.
Phú hỏi:
- Ăn ở đâu đây mấy cô, mấy cậu?
Thuần nói cho vui lòng mấy nàng ca sĩ:
- Ưu tiên cho phụ nữ. Lady first!
Cô trẻ nhất lên tiếng:
- Em thích cơm Siêu Siêu.
   Các cô lúc nào cũng cười nói huyên thuyên. Đêm nay họ vui hơn những đêm qua. Vì không lâu nữa mỗi đêm đi hát họ không cần phải sửa soạn rời khỏi nhà từ sớm, theo các anh nhạc sĩ đến nơi cất nhạc cụ, rồi theo xe vào căn cứ qua những trạm gác với những thủ tục an ninh nhiêu khê rắc rối. Khoảng thì giờ đó họ làm được biết bao nhiêu việc ở nhà. Ngủ cho đầy giấc trưa, dư dả thời gian trang điểm. Buồn tình có thể lang thang xuống phố ngắm nhìn, mua sắm gì đó trước khi đến phòng trà.
Một anh nhạc sĩ lên tiếng trong thái độ dửng dưng:
- Hừ! Ăn gì chẳng được!
Giọng khác cất lên:
- Cơm nước gì, mì chú Hỏa đi cho gọn.
Phú nhìn đồng hồ: 
 - Thôi không bàn tới bàn lui nữa. Ra ngã sáu quý vị ăn gì cũng có. Lạng quạng ham vui, quá giờ giới nghiêm là ngủ bót đó.
   Những chiếc xe gắn máy ào ào đuổi theo nhau, cùng chạy về trung tâm phố. Còn khá lâu mới đến giờ giới nghiêm, những quán hàng vẫn đèn đóm sáng ngời, cố níu chân khách muộn. 
   Trong khi những người bạn hồn nhiên cười nói, nhắc lại những bản nhạc họ vừa trình diễn, thì trong đầu Biên lại vang vang những câu hát khác.
An Lộc đó ta xông lên phản công toàn thắng.
Quân xâm lăng máu đỏ trên đường 13 thênh thang (2) 
   Tuần sau, anh sẽ đến hậu cứ của một đơn vị giúp vui văn nghệ cho những người lính vừa từ mặt trận trở về. Lâu rồi, anh không đi chơi nhạc ở tiền đồn. Những buổi văn nghệ này luôn cho anh niềm thích thú như thấy lại kỷ niệm của quãng đời xưa cũ. Như về lại một thành phố đã xa. Dù nơi đó chỉ là những bãi đất cằn khô, chằng chịt những vòng dây kẽm gai, hay những loài cỏ cây hoang dại. 
   Lời hát lại cất lên trong đầu Biên khi xe chạy ngang bức tượng của hai người lính. Nghe đi nghe lại, nhưng anh không nghĩ là mình có thể thuộc rõ từng câu từng chữ như vậy. Ngày mai, anh sẽ tự dạo vài đoạn của bài ca chiến thắng này. Anh không biết để làm gì? Anh chỉ cảm thấy thích những câu ca một cách lạ lùng.
Hai bức tượng làm Biên nhớ tới Tấn, Tùng. Hai thằng bạn ngày nào cùng anh đi ghi tên nhập ngũ. Biên đã gặp lại cả hai. Điều Biên nhớ nhất là nụ cười đầy kiêu hãnh lẫn chế giễu khi Tùng giơ cánh tay trái lên khoe với anh. Cánh tay có xăm hàng chữ "TQLC Sát Cộng".
- Hết xảy chưa! Nếu lần đó mày được đi theo tụi tao thì cánh tay mày cũng đẹp cỡ này rồi.
Anh đã không được như Tùng, như Tấn. Anh có những giấc mơ nửa vời, tất cả theo một thứ tự buông rơi và có lẽ chưa dừng lại một điểm cố định nào.
Tấn, Tùng giờ đang ở mặt trận nào? Nhưng Biên chắc một điều hai thằng bạn của anh chẳng có một ngày bình yên vào thời điểm này.

1-2 Tiếng Hát từ Bình Long về Trị Thiên (Cục Chính Huấn)


ĐẶNG MAI LAN
* Truyện dài "Nốt Cuối Một Hợp Âm" -  Biển Khơi Normandie 2025
  * Sách đã được phát hành trên librairie Lulu.com



Saturday, January 3, 2026

MỘT BÀI THƠ

Hoàng Xuân Sơn

Tranh tự họa Ryokan Taigu

Sao tôi bỏ sót tình này
Cực kỳ thơ mộng như ngày và đêm
Chốn thiền môn hạt sương mềm
Nơi tục lụy có riêng em và người
 
•H O À N G X U Â N S Ơ N
21 dec 25

 


Thursday, January 1, 2026

HAPPY NEW YEAR


                                                Ước mong Happy New Year 2026

đến với anh em mọi nhà