Tuesday, February 6, 2024

BÔNG HUỆ ĐỎ

nguyễnxuânthiệp

Tranh Nguyễn Trọng Khôi
 
Một ngày
khúc thánh ca. tự trời cao. rơi xuống
tảng đá. âm
nở thành bông huệ đỏ
 
ôi. bông huệ đỏ
của khu vườn gitanjali
hay nguyệt viên
nở lại trong tranh nguyễn trọng khôi
thơ tôi
mãi mãi
 
NXT 

BAY VỀ PHÍA NGỌN THÁC THIÊN ĐƯỜNG

nguyễnxuânthiệp
 


Hình ảnh trong phim:
Ellie và Carl, Cái thùng thư. Ngôi nhà bay
 
Đây, phong bao lì xì Tết gởi tặng bạn hiền thơ ấu
 
Bạn hiền thơ ấu ơi,
Nhớ không, thời thơ dại ấy, không có điện thoại nhà và cellphone như bây giờ, chúng ta nói chuyện với nhau bằng “điện thoại ống bơ”. Ôi, thô sơ là thế, mà cũng vui đáo để. Và rồi, tới lúc tôi đưa bạn nhỏ đi xem phim Le Ballon Rouge (Quả bóng màu), tới đoạn cuối phim, khi thấy cậu bé bay lên cùng chùm bong bóng đủ màu dưới bầu trời thành phố Paris, thì cả bạn cùng tôi đều mơ ước một ngày chúng ta sẽ được bay cùng với những quả bóng như cậu bé kia.
Tất cả chỉ là chuyện trong mơ thôi, nhưng nó làm cho cuộc sống này vui hơn và có ý nghĩa hơn. Cũng như trong câu chuyện cảm động và vui nhộn sau đây từ cuốn phim UP của đạo diễn Pete Docter, bạn nhỏ và tôi sẽ theo Carl và Russell cùng với ngôi nhà bay theo chùm bong bóng màu khổng lồ về hướng Ngọn Thác Thiên Đường.
   
    Carl Fredricksen là một cậu bé hay e thẹn và ít nói.  Cậu thường mơ ước bay vòng quanh thế giới với quả bóng bay của mình. Một hôm, Carl tình cờ lạc vào căn nhà hoang của cô bé sún răng và nghịch như con trai tên Ellie, và rồi phát hiện ra rằng cả hai đứa cùng có chung mơ ước đi khám phá thế giới như thần tượng của chúng là nhà thám hiểm lừng danh Charles F. Muntz. Căn nhà hoang cô bé biến thành “câu lạc bộ phiêu lưu” của hai đứa. Cô gắn cho cậu chiếc huy hiệu câu lạc bộ làm bằng nắp chai nước ngọt (nắp phéng), và cô khoe với cậu cuốn "My adventure book", quyển sách phiêu lưu mạo hiểm của cô, trong đó cô dành hẳn phần lớn. vẫn còn để trắng, để ghi lại những “chiến công” cô sẽ thực hiện sau này. Trang đầu tiên là bức vẽ ngôi nhà nhỏ bên đỉnh Ngọn Thác Thiên Đường ở vùng rừng Nam Mỹ, một giấc mơ lớn. Và cô bắt Carl giữ lời hứa đi đến nơi đó cùng với cô.
   Thời gian trôi qua, hai đứa cùng chơi đùa hồn nhiên bên nhau. Và rồi lớn lên, họ kết hôn thành vợ thành chồng. Căn nhà hoang câu lạc bộ ngày xưa nay trở thành ngôi nhà của họ. Chỉ trong một vài năm, họ dựng được tổ ấm riêng cho mình. "In a couple of years they have built a home sweet home". Cô gái nắn nót viết tên hai người lên thùng thư, Carl & Ellie, nhưng chàng trai Carl vụng về để lại nguyên dấu một bàn tay trên thùng thư mới sơn, thế là Ellie lập tức quét sơn vào tay in ngay bàn tay mình lên cạnh bàn tay chàng.
   Với nghề bán bong bóng và gác sở thú, hai người sống những năm tháng vui vẻ hạnh phúc bên nhau. Dưới tán cây cổ thụ trên đồi, họ cùng gửi mơ ước của mình qua những đám mây. Tối đến, trên 2 chiếc ghế bành kê sát, anh và cô cùng nắm tay nhau đọc sách.
   Năm tháng qua… Tóc hai người dần bạc. Cho đến một hôm, ôi buồn biết bao bạn hiền thơ ấu ơi, Ellie không còn bước nổi lên ngọn đồi ngày xưa nữa. Xem tới đoạn này, hiền nội là Dung rưng rưng nước mắt (hỡi ôi, hiền nội của Nguyễn nay cũng đã đi xa như Ellie), nghĩ tới ngày chia tay. Ellie yếu đi và rồi qua đời. Quyển sách “My Adventure Book” còn đó với những trang để trắng. Thỉnh thoảng Carl vẫn mở ra xem và buông xuống ngậm ngùi. Trong phòng, hai chiếc ghế ngày xưa, giờ một chiếc để trống, trên đó còn vắt chiếc khăn quàng cổ của Ellie. Chiếc bàn cà phê bây giờ chỉ có một cái tách, đầu bàn bên kia không người ngồi.
   Với Carl, thời gian như lá rụng dần... Thành phố bây giờ đổi khác, với những ngôi nhà cao tầng mọc lên chung quanh, nhưng Carl nhất định không chịu rời đi. Cho đến một hôm xảy ra cuộc đánh nhau với một công nhân xây cất vì người này cho xe tới làm gãy thùng thư kỷ niệm của Carl và Ellie, chính quyền thành phố nhân vụ này ra lệnh cho Carl phải về ở tại nhà hưu trí Shady Oaks Retirement Home. Carl lúc này đã 78 tuổi, chợt nhớ lại giấc mơ của Ellie là đem ngôi nhà hai người tới Ngọn Thác Thiên Đường, ông bèn dùng hàng ngàn quả bóng bay để kéo ngôi nhà lên, bắt đầu cuộc hành trình về miền hoang dã xứ Nam Mỹ. Tháp tùng theo ông, bất ngờ có thêm cậu bé Russell, cũng là một nhà thám hiểm vùng đất hoang dã, đang cố gắng đi tìm chiếc huy chương cuối cùng qua công tác giúp đỡ những người già lão.
   Căn nhà của Carl và Ellie giờ đang bay dưới chùm bong bóng khổng lồ. Bay qua thành phố, qua rừng, qua suối. Bỗng cơn bão ầm ầm kéo tới làm ngôi nhà với Carl và Russell trên đó suýt lâm nguy. Nhưng rồi bão qua đi. Lúc này, Carl và Russell đã có thể nhìn thấy Ngọn Thác Thiên Đường từ xa. Họ đang ở trên bờ một con vực lớn. Cả hai bước xuống và kéo ngôi nhà đi theo, hy vọng sẽ tới được Thác Nước lúc những quả bóng còn hơi. Đang đi, Russell bỗng thấy một con chim cao lớn, màu sắc rực rỡ như công, bèn kết bạn và đặt tên cho nó là Kevin. Sau đó, họ gặp con chó Dug. Cả hai con đều biết nói tiếng người nhờ một bộ máy đeo ở cổ. Chủ của Dug chính là nhà thám hiểm Charles Muntz, ông vẫn còn lưu lại vùng Nam Mỹ qua nhiều thập niên với hy vọng  bắt được giống chim lạ còn sống (chính là Kevin) mang về làm chiến tích riêng.
   Lúc đầu, Carl vui mừng vì gặp được thần tượng, nhưng rồi khám phá ra rằng Muntz sẵn sàng làm bất cứ điều gì dẫu tàn ác để bắt cho được Kevin. Do đó, Carl muốn cứu Kevin và chạy trốn khỏi Muntz. Nhờ Kevin và Dug, Carl thoát khỏi đàn chó ngao hung dữ của Muntz, nhưng Kevin không may bị thương. Trong khi giúp Kevin thì Muntz cùng đàn chó ngao kéo tới, phóng lửa đốt ngôi nhà của Carl. Ngôi nhà sau đó được cứu khỏi ngọn lửa nhưng Kevin bị bắt và Muntz cùng đàn chó cao chạy xa bay.
   Và rồi Carl cũng đã đưa được ngôi nhà của Ellie đến bờ Ngọn Thác đúng với ý nguyện của nàng. Trong ngôi nhà kỷ niệm, Carl lại gặp cuốn sách hình của Ellie và tìm thấy lại những kỷ niệm của hai người và lời ghi cuối cùng của Ellie cám ơn Carl đã thực hiện ý nguyện của nàng và giớ đây Carl hãy lên đường một mình. Phấn khởi vì ý nguyện của Ellie đã thành hiện thực, Carl bước ra trước nhà và đưa mắt nhìn trời mây. Lúc này, Russell đã bỏ đi và đang bị Muntz rượt đuổi. Carl quăng hết đồ đạc trong nhà đi để cho ngôi nhà có thể tiếp tục bay, đuổi theo Muntz -lúc này ông có Dug bên cạnh. Russell nhờ sợi dây buộc vào người đã lao vào phi thuyền của Muntz nhưng bị đàn chó vây bắt. Lúc này Carl và Dug cũng đã cặp vào phi thuyền. Cuộc rượt đuổi náo động và vui nhộn tiếp diễn cho đến khi phe của Carl toàn thắng, trở về trái đất.
 
   Trong cuộc lễ tiếp đón lúc trở về, Carl gắn huy chương tưởng thưởng công lao và tấm lòng của Russell. Bạn hiền thơ ấu ơi, đó là chiếc huy chương nắp phéng ngày xưa Ellie đã gắn cho Carl buổi đầu hai người gặp nhau. Chỉ một vật nhỏ bé đó thôi (chiếc nắp phéng) đã khuấy động không gian và thời gian, đem quá khứ nối liền hiện tại, khiến trái tim đau ai đó rung lên như ngọn lá cuối cùng trước gió. Kết thúc như vậy là đẹp. Ngôi nhà của Ellie đã đến được Ngọn Thác Thiên Đường. Uớc nguyện ngày xưa đã trở thành sự thật. Nhưng sao nghĩ tới Ellie và mối tình thơ dại của hai người, lòng Nguyễn này lại cảm thấy bồi hồi. Họ chỉ là những hình họa bằng máy computer chứ có phải người thật đâu, vậy mà cũng gây xúc động. Thương cho Ellie. Và thương cho Carl đã một mình thực hiện cuộc hành trình tới Ngọc Thác Thiên Đường.  Carl hay chính là Nguyễn này. Ôi, nhân sinh huyễn huyễn…
NXT
 

Monday, February 5, 2024

THƠ. GỞI VÀO MÙA XUÂN MỚI

Nguyễn Đức Nhân

Xuân quê xưa
 
GIAO MÙA
 
Hương xuân mảnh khảnh
Lẩn vào chiều đông
Gió mưa bịn rịn
Trên cây ngô đồng
 
 
NHỜ CẬY
 
Hoa vườn tôi trễ
Em ghé mỉm cười
Nhựa mùa thúc nụ
Kịp mùa xuân tươi
 
 
MƯA ĐÊM CUỐI NĂM
 
Ngày cuối đông tạnh ráo
Đêm lại mưa bất thường
Vội vàng đi khép cửa
Có còn ai dặm trường?!
 
 
RẠNG SÁNG THĂM VƯỜN
 
Sương sớm chưa tan
Chuông chùa ngân nhẹ
Quanh đóa mai vàng
 
 
DU XUÂN
 
Vô tình bắt gặp
Em nhoẻn môi cười
Chân tôi bối rối
Giẫm cỏ xuân tươi
 
 
VÔ ĐỀ
 
Trên cành xuân nắng
Chim đã bay rồi
Sao trái tim tôi
Vẫn còn đứng hót
 
 
TIẾNG CHUÔNG KHUYA
 
Băng rừng sương lạnh
Vượt qua núi đồi
Chuông khuya vừa đến
Ngân mùa xuân tôi
 
 
GIẤC MƠ XUÂN
 
Vật gì rơi rất nhẹ
Vừa chạm giấc mơ tôi
Dường như đóa hoa nhỏ
Em tặng chiều xuân xưa
 
 
TRÊN ĐƯỜNG XUÂN
 
Tóc xuân xanh. mắt biếc
Áo xuân hồng. gió bay
Đường xuân mùa sinh nở
Những nụ cười đó đây
 
 
BẤT LỰC
 
Con bướm vàng hoạn nạn
Bám cửa sổ thư phòng
Làm sao ta cứu giúp
Gió xuân qua. chạnh lòng!
 
 
XUÂN NHỚ
 
Xưa. em cười tỏa nắng
Bên vườn cải hoa vàng
Ta. bao năm biệt xứ
Đã bao mùa xuân sang
Hoa cải vàng quẫy đạp
Xót xa đời ly hương
 
 
TỪ KHÚC NHỚ CỐ HƯƠNG
 
Mai miền Trung năm cánh
Đưa vào Nam cấy trồng
Thích nghi nơi đất mới
Cây tốt xanh bình thường
Xuân đến, hoa khoe sắc
Hương như còn vấn vương
Hoa giấu điều thầm kín
Khắc khoải nhớ cố hương
Cố hương dù mưa dầm nắng dãi. đá sỏi khô cằn
Xa quê lòng ray rứt
Cố hương hề cố hương
Đất khách dù mưa hòa gió thuận. trái ngọt cây lành
Chưa nguôi niềm quê cũ
 
Tha phương hề tha phương
 
NĐN
2024
 

ĐẦU XUÂN

Huỳnh Liễu Ngạn
 
Tranh Nguyên Khai

Đưa em về qua chợ
bến đò đầy khách rồi
bữa hôm trời trở gió
tháng giêng hai đến rồi
 
mới đó đã đầy năm
mưa đầu xuân buồn quá
anh ngó xuống giữa dòng
giật mình sao già quá
 
quê mình giờ cũng khác
khóm tre gầy còn đâu
con đường mòn qua chợ
đã dời về nơi đâu
 
đứng lại bên bờ ao
cầu xưa không còn nữa
anh giấu một nỗi lòng
tìm không ra được nữa
 
đưa em về qua chợ
đầu xuân mưa phùn bay
tìm đâu tìm đâu nữa
tháng ngày tro tàn bay
HLN
 

Sunday, February 4, 2024

L Ư Ợ N G X U Â N

Hoàng Xuân Sơn
 
Tranh Dương Bích Liên
 
Ngửa lòng
uống một lượng xuân
chén nâng đầu ngõ
hoa trùng phùng
tươi
thấy trăm hồng diện bên đời
và mắt môi sáng
giữa cười thanh thiên
chén nghinh
trút hết lụy phiền
chén ngây ngây mộng
bình yên
cõi người
xin nồng
cạn một chén tôi
mừng uyên ương
giữa
núi đồi ly tan.
)(
HOÀNG XUÂN SƠN
 avril. 2000
[trong Lục Bát HXS]

Friday, February 2, 2024

GẶP LẠI DÃ QÙY

 
Nguyễn Thị Hậu
 
Dã quỳ Đà Lạt

Hậu Khảo cổ
 
Cuối tháng 10 mà Đà Lạt mưa tầm tã như tháng 6 trời mưa không dứt ở Sài Gòn. Khi máy bay
chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Liên Khương, nhìn bầu trời nặng trĩu nước, mặt đất mờ mịt
mưa, cứ nghĩ, có khi không hạ cánh được mà bay ngược về Sài Gòn cũng nên… Nhưng rồi
đường băng dài mới được mở rộng đã hiện ra dưới cánh quạt máy bay, bên ô cửa nhỏ đã thấp
thoáng vạt dã quỳ vàng rực…
Con đường cao tốc từ sân bay Liên Khương về Đà Lạt mới hoàn thành. Hai bên đường những
vạt đồi bị xẻ ngang còn tươi màu đất đỏ, thế nhưng những vạt dã quỳ đã kịp bén rễ mọc lên tươi
rói. Những bụi dã quỳ chưa kịp kết lại với nhau rậm rạp, chưa kịp vươn cao quá đầu người, chưa
kịp nảy những chiếc gai nhọn dày đặc trên thân, những bông dã quỳ cũng chưa kịp xòe cánh hết
mình… Cơn mưa làm cho vạt dã quỳ mới càng non xanh tươi rói, thật lạ thật khác những bụi dã
quỳ phơi mình trong nắng và phủ đầy bụi đỏ trên con đường cũ trước đây.
Một ngày nào đó có người đã rất yêu dã quỳ bụi bặm…
Một ngày nào đó có người đã từ bỏ dã quỳ ngơ ngác…
Qua một mùa nắng gắt tưởng như đã cháy khô đến tận gốc, qua một mùa mưa trôi đất tưởng
như không còn chỗ để rễ nảy mầm, chớm đông về dã quỳ lại hồi sinh, tươi mới, hồn nhiên, duyên
dáng… Dù vậy, vẫn là dã quỳ cứng cỏi, và cô đơn...
Bạn ạ, lên Đà Lạt mùa này đi, dã quỳ vẫn luôn chờ đón đấy…
NTH
*Nguồn: Tác giả và tác phẩm. Ngộ Không - Phí Ngọc Hùng 

Thursday, February 1, 2024