Ngu
Yên
Trịnh Công Sơn &
Khánh Ly
Khánh
Ly khóc.
Tôi
bất ngờ.
Mọi
người chưa nghĩ ra.
300
cái đầu, 600 trăm con mắt, 600 trăm lỗ tai, 300 hơi thở đều im lặng. Một cảnh
tượng hoàn toàn đồng cảm.
Tâm trạng nặng nề trong bóng tối tràn ngập cả thính đường.
Lúc
đó, sân khấu kéo màn. Hậu cảnh sáng dần lên, thấy tấm hình lớn, nhạc sĩ Trịnh
Công Sơn đang cầm cây
đàn thùng, tay kia quàng qua mái tóc Khánh Ly.
Nét
mặt ông chìm đắm vào địa đàng âm nhạc và Khánh Ly trẻ như thời còn chân đất ở
quán Tre.
Đèn
pha từ phía xa rọi đến bước chân Khánh ly xuất hiện trong chiếc áo dài đen từ hậu
trường. Khánh Ly khóc.
Tôi
nghĩ, dù là ai, trong trường hợp này cũng không thể ngăn cảm xúc sụt sùi.
Kể
lại chuyện ngày tháng cũ. Năm 2000, trong khi các chương trình đại nhạc hội rầm
rộ khắp nơi ở hải ngoại,
gây quỹ, kiếm tiền, vinh danh đủ các lý do. Đây là loại nhạc nhìn, không phải
nhạc nghe.
Chúng
tôi những người yêu nghe nhạc thính phòng trong phong cách recital. Để tận hưởng
chất giọngvà
nghệ thuật truyền cảm xúc qua những ca từ chất lượng bởi tài hoa diễn đạt của một
ca sĩ. Một ca sĩ, một
chương trình trong hai giờ trình diễn, Không phải ca sĩ nào cũng thực hiện được.
Buổi nhạc recital đòi hỏi ca sĩ phải có khả năng hát khoảng hai mươi ca khúc với
dương cầm, vỹ cầm, guitar, kèn đồng. Điểm nhấn: Làm sao cho người nghe mê mẩn
không biết chán.
Vì
vậy, anh Nguyễn Cương và Ngu Yên thành lập chương trình nhạc thính phòng (theo
nghĩa rộng) có tên
gọi là “Bạn và Nghệ Sĩ.” Chúng tôi say mòng, trôi nổi, vui buồn được hai mươi
hai chương trình với
hầu hết những ca sĩ có khả năng dài hơi, đam mê, chinh phục và đồng cảm với
khán giả. Nghĩ lại còn
thấy lòng nao nức.
Khánh
Ly hát nhạc Trịnh Công Sơn là chương trình Bạn và Nghệ Sĩ thứ 6. Mỗi chương
trình thường được
dàn dựng, tập tành, để tiếp cận hoàn tất cần khoảng ba tháng chuẩn bị. Dự định
thực hiện vào cuối
tháng Năm, chúng tôi bắt đầu thực thi chương trình Khánh Ly-Trịnh Công Sơn vào
tháng Ba năm 2001,
với chủ đề: Như Cánh vạc bay.
Sau
khi mướn thính đường thính phòng của đại học Saint Thomas, nằm ngay trung tâm
phố Houston.
Đẹp
và sang với không khí cổ kính của đại học tôn giáo, dưới những tàng cây sồi
trăm năm, mọc nhánh nối
lại với nhau. Bên trong, sân khấu tròn sâu xuống, khán giả ngồi vòng cung, ghế
cấp cao dần lên. Âm thanh,
ánh sáng, tân thời với 300 trăm chỗ ngồi.
Quảng
cáo đưa lên, vé bán thong thả, đột nhiên, tin nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời
ngày 1 tháng Tư năm
2001. Mọi chuyện thay đổi. 300 trăm vé tự động bốc khói. Vì buổi nhạc sẽ diễn
ra từ 2 giờ trưa đến 5
giờ chiều, nên chúng tôi có khoảng thời gian còn lại.
Ban
tổ chức hỏi ý Khánh Ly. Đúng là con người chịu chơi. Nàng đồng ý, chơi luôn. Xuất
thứ hai bắt đầu từ
6 giờ đến 9 giờ đêm.
Chịu
chơi? Đúng. Hát 40 bài trong một buổi chiều, chịu chơi chỉ là danh từ chưa đủ
nghĩa. Có bao nhiêu ca
sĩ dám chơi một loạt 40 bài trong sáu giờ đồng hồ? Nghỉ một giờ ở giữa, xúm
nhau ăn chiều to go.
Chùi
miệng chưa xong phải lên giàn thử điều chỉnh âm thanh. Và khách đã tấp nập hàng
dài chờ mở cửa.
Một
kiểu nào đó, Khánh Ly mang phong thái bất cần đời vào tiếng hát vì vậy mới nổi
bật trong Một Cõi Đi
Về, Phôi Pha, Đàn Bò Vào Thành Phố…Chất giọng nhân sinh tiêu điều trong nhạc Trịnh
hòa hợp với
chất giọng rã rời, mệt mỏi, vô chừng thời chiến, khiến cho nhạc Trịnh qua tiếng
hát Khánh Ly là một đồng
cảm độc đáo. Dù sau này, nhiều giọng ca trẻ thể hiện nhạc trịnh qua nhiều kiểu
mẫu và phong cách
khác nhau: hay, nghe thấm thía nhưng cái chất giọng khàn nhựa kia vẫn không lấy
gì thay thế. Theo tôi, cụm từ “Khánh Ly hát Nhạc Trịnh Công Sơn” là một điều gì
mang tính văn hóa. Tại sao?
Khi
tôi một mình trở về trên đường phố khuya, Kyoto tắt đèn cũng buồn như phố Qui
Nhơn. Tôi nghe trong
tôi tiếng hát: “Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn thành phố, thành phố hoang
vu, như một lần qua
cuộc tình. Làm sao em biết đời sống buồn tênh…” Cảm tưởng đó đã chìm trong máu,
chỉ chờ một
rung động khêu gợi, cảm xúc hiện lên và đến với tiếng hát Khánh Ly, không phải
của ai khác.
Những
cảm xúc bất chợt trong những hoàn cảnh ngẫu nhiên kèm theo hình ảnh, lời nói,
làm rung cảm tâm
hồn, ai cũng có trải qua. Và những lẩm bẩm ca từ của Trịnh trong trí tưởng thì
rất nhiều, nhất là những
bạn cùng một thế hệ với tôi hoặc trẻ hơn.
Về
biển, đôi khi gặp Biển Nhớ-Khánh Ly. Mệt mỏi đời sống lại nghe Khánh Ly-Một Cõi
Đi Về. Bạn có thấy
trong nhiều cảnh sống, tự động trong thâm tâm chúng ta vang lên câu nhạc, câu
thơ, dường như chúng
nó đã là một phần đời của mỗi người. Văn hóa đó làm cho đời thêm đẹp và hay.
“Bạn
và Nghệ Sĩ thứ 6” thay đổi chủ đề cho phù hợp với hoàn cảnh. “Như Một Lời Chia
Tay” ra đời. 300 vé
nữa cũng cháy. Khách nghe từ New Orleans lái xe lên, từ Dallas lái xe qua,
không còn chỗ ngồi. Họ tình
nguyện mua vé nhưng đứng xem.
Rồi
trưa Chủ Nhật ngày 25 tháng Một, trên sân khấu âm u. Đèn pha từ phía xa rọi vào
góc phải hậu trường,
Khánh ly bước ra trong chiếc áo dài đen. Khánh Ly đang khóc. Tôi nghĩ, dù là
ai, trong trường hợp
này cũng không thể ngăn cảm xúc sụt sùi.
Trịnh
Công Sơn và Khánh Ly không phải chỉ là nhạc sĩ và ca sĩ; họ là hai thầy trò,
anh Sơn đàn và hướng dẫn Ly hát theo đúng ý nhạc, giải thích vì sao, lúc nào phải
chìm sâu vào ca từ, làm sao để vượt qua ca sĩ để trở thành nghệ sĩ của âm nhạc;
họ là hai anh em gắn bó trên con đường trải nghiệm nhạc và tiếng
hát đến cho một thời đại chết chóc, tang tương, cho những thế hệ trẻ ngẩn ngơ
thất lạc; mối tình đó lớn
hơn tình yêu. Bỗng dưng, người anh qua đời.
Bỗng
dưng chương trình hát ca ngợi nghệ thuật trở thành chương trình tưởng niệm. Bất
ngờ. Bất ngờ hơn
nữa, khi bước ra sân khấu, việc đầu tiên là nhìn thấy tấm poster lớn được chiếu
lên màn ảnh với cả một trời kỷ niệm. Nhìn thấy người thầy, người anh, người bạn
đồng hành, nay không còn nữa. Tôi nghĩ, dù là ai, trong lúc đó, không thể không
rơi nước mắt.
Sau
một khoảng im lặng, im lặng hoàn toàn, mọi người đều tôn trọng giây phút thiêng
liêng đó. Trong cương
vị là người giới thiệu chương trình, tôi thật sự không biết phải làm gì. Cảm
giác vừa buồn, vừa sung
sướng, vừa lo lắng, vừa muốn bước ra bắt đầu chương trình, vừa muốn đứng lại,
không muốn phá vỡ
giây phút thăng hoa này.
Trong
khi bên trong thính đường im lặng, bên ngoài thính đường, bên kia sân đại học,
loa cầm tay hô hào,
ồn ào, đả đảo, náo loạn. Một số đồng bào người Việt tổ chức chống lại buổi nhạc
Trịnh Công Sơn vì lý do chính trị và cùng số phận, họ tẩy chay Khánh Ly. Họ đến
rất sớm, trước khán giả, giăng biểu ngữ, phất phới cờ cầm tay, nhưng chỉ được đứng
bên kia đường hò hét, vì cảnh sát ngăn chận không cho họ tràn qua. Quang cảnh rối
loạn. Nhưng người nghe vẫn sắp hàng từ từ vào cửa.
Trong
khoảng im lặng tôn nghiêm đó. Chưa ai biết phải làm gì. Đột nhiên, lẻ loi một
tiếng vỗ tay vang lên.
Trăm trăm tiếng vỗ vang lên. Ngàn ngàn tiếng vỗ nối tiếp. Tiếng vỗ của tình cảm
thông, tiếng vỗ của
lòng đồng cảm. Tiếng vỗ của tình yêu nhạc. Tiếng vỗ của những tâm hồn mất mất
tìm gặp lại nhau
trong một buổi chiều kỳ diệu.
Buổi
nhạc bắt đầu trong cảm giác vui buồn lẫn lộn, bát ngát những say mê. Chiều đó
Khánh Ly hát 40 bài
mà không phải hát. Đó là tiếng kêu, tiếng gọi làm sống lại một thời dĩ vãng;
làm say sưa 600 khán giả; làm
cho nhiều người già còn nhắc lại chuyện hôm xưa: Chiều đêm đó, Như một lời chia
tay, Khánh Ly và
các bạn nghệ sĩ đã từ giã Trịnh Công Sơn trong lời ca xa xăm, sâu thẳm của bóng
đêm:
Có
nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên
cạnh đời tôi đây
Có
chút tình thoảng như gió vội
Tôi
chợt nhìn ra tôi
Tiếng
thì thầm từng đêm nhớ lại
Ngỡ
chỉ là cơn say
Đoá
hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như
một lời chia tay
(Như
Một Lời Chia Tay. TCS.)
NGU
YÊN
Houston.
19 tháng 2 năm 2025.








