Thursday, May 6, 2021

TRĂNG MỌC Ở NGOẠI THÀNH

Huỳnh Liễu Ngạn
 
Tranh Đinh Trường Chinh
 
gió có thể thổi qua mái tóc em một chiều mưa
ngoài hàng hiên cây bông giấy vừa ngã gãy
tiếng ầm ỷ khơi lại chút tro than
mười năm rồi chưa thấy bàn tay
chụm lửa thổi tắt ngọn đèn dầu vơi
có khi trăng mọc lấp ló ở ngoại thành
làm em khó ngủ
 
chợt nhớ năm nào ghé lại
thì tiếng chim trong vòm cây vỗ cánh
tìm hoài một ước mơ xưa cũ
đã vùi sâu giữa trí tưởng tượng của mỗi người
đào lên nhiều tiếc nhớ
hững hờ nghe như sao vỡ
xuống tâm hồn khô héo con tim
 
vẫn con đường cát nóng buổi trưa
chạy qua gò mối
thở hụt hơi ánh trăng đêm mười sáu
tìm lại nhành cây gãy
vứt xuống nỗi lòng đã thắt lại
nào còn đâu
chỉ là vụng dại một thời
 
buổi mai sương còn lạnh thấu chân trời
bên đồi xưa hoàng hoa mở ngõ
rộng cánh tay vén nỗi lòng xuống phố
mười năm vành trăng vừa đi giáp một vòng
từ đông sang tây
cho gặp lại giữa tuổi
không còn nhận ra nhau
bởi non kia đã ngã màu phía ấy
trời vừa kịp vỡ mắt ngóng
chờ nước chảy mây bay
 
xin cho nhớ lại tiếng giòn tan gạch ngói
lủng củng bước em hoang phế cổ thành
ngày mưa tháng nắng
rụng trái sầu đưa mộng lên xanh
ai gọi em về thắp sáng
con lộ trơ vách đứng
thuở mưa rơi ướt mãi giữa ngã ba đường
không kịp cầm tay
nói để mà đi
 
sao em vẫn hoài là vô thường hạt bụi
mười phương đuổi bóng bắt hình.
 
6 tháng 3/2021
HUỲNH LIỄU NGẠN

SÀI GÒN TRONG NỖI NHỚ

Khê Kinh Kha
 
Sài Gòn ngày xưa
 
phố Sài Gòn chiều nay mây ảm đạm
mưa giăng đầy thành phố lạnh co ro
vai cóng lạnh hay lòng mình đang lạnh
xa cách hoài nỗi nhớ thêm xác xơ
 
xa cách hoài, tháng ngày buồn cúi mặt
nhớ nhung nhiều chen giữa giọt mưa bay
ôi mưa bay cho phố thêm vắng lạnh
lạnh ướt cả trời – lạnh ướt tim ai
 
ai ngậm ngùi và ai đang hờn tủi?
ngày quạnh hiu và nắng có âu sầu?
đêm hiu hắt vầng trăng chắc đơn lẻ?
giọt sương mềm chắc thao thức canh thâu?
 
mình xa nhau phố có buồn, phố khóc?
khóc cho tình non nước giữa tim ai
ôi cuộc tình mong manh như bọt nước
vỡ tan tành theo vận nước nổi trôi
 
Sài Gòn hỡi từ nay tình đôi ngả
xa cách này mòn rữa bao ước mơ
trời đổ mưa hay lòng tôi mưa đồ
cuối đời rồi cay đắng vẫn bao la
 
KHÊ KINH KHA

Saturday, May 1, 2021

X U Â N H O À N G

Hoàng Xuân Sơn
 


ý.  như nước.  tự nhiên phun
bông mưa xòe tán
một vùng sơn xuân
hoàng hoa
rộ nở thanh bần
nghe xuyên cửa tứ
sống tràn kinh qua
mình đã là
nhau
đã là
một phiên vu mộng
hát ca rần đời
bây giờ cùng nắm tay chơi
miền đất phương thảo*
thơm bồi phố văn

HOÀNG XUÂN SƠN
tháng giêng 2018
 
*xuân du phương thảo địa . . .,Thôi Hiệu
 
GHI CHÚ:
Tranh#1 : Chân dung Hoàng Xuân Sơn, sơn dầu trên bố vẽ bởi Trương Vũ, hoàn tất ngày 30 tháng 4 năm 2021
Tranh#2 : Ký họa HXS, Trương Vũ phác họa năm 1989, đuợc dùng để minh họa trang bìa sau của thi tập THƠ QUỲNH- HXS, Văn Học Mới xuất bản 2018

Friday, April 30, 2021

CHIỀU QUA NGÕ BLUES

nguyễnxuânthiệp
 
Blues Jazz Alley
 
Chiều
georgetown
chiều của mây biển. tháng tư. và những cánh bướm
                              monarch. bay về trong trí nhớ
cùng với đinh cường
đi qua ngõ blues & jazz alley. gõ nhịp tim trên đá
tôi muốn nói. tôi muốn nói. với người nhạc công da
                   đen. đến từ new orleans
hãy thổi lên
trên chiếc kèn đồng
một tấu khúc
cho quê hương tôi một ngày của tháng tư
của đọa đày
nước mắt
của bông hướng dương tàn phai
người không dám nói với người
tiếng hàng cây kêu. bóng quạ
rạng đông. mặt trời bị treo cổ. trên bức tường nhà
                                                             hát lớn
người ca sỹ bỏ đi
người thi sỹ bỏ đi
vỉa hè đầy lá rụng
hãy tấu lên
khúc ly biệt
cho những người không về
giờ này
khóc trong quán cà phê la ruche
trên cầu longfellow
ở quảng trường times square
điệu kèn. của khúc elegy
cho tôi. cho nhiều người
 
chiều qua ngõ blues. hồn xanh xao
2012
NXT
  
Điệu Blues Tháng Tư. By Quang Ngọc

PHỐ. THƠ

Nguyễn Thị Khánh Minh
 
Phố xưa
 
C PH
 
Bỗng rất đỏ một mùa hoa
Bỗng rất trắng rác trên đường phố
Bỗng rất nhiều màu rác bay trên đường phố
Bỗng rất khác. Âm thanh vang trên đường phố
Rất ồn. Và rất lặng.
Nghìn mảnh vỡ trong mưa
 
Phố thảng thốt
Phố tới lui. Sấp Ngửa
Phố vẫy tay. Đưa. Đón
Người đến, phố-là
Người đi, phố-lạ
 
Phố hội họp
Phố đàn ca
Phố hớn hở ngày cửa mở
Phố len lén đêm cài then
Phố tung hê nụ cười
Phố che nhau nước mắt
Phố rộng chân người tới
Phố co cụm vòng ôm
Phố bay mắt nắng hồng
Phố vùi lòng lụa bạch
Phố ngửng đầu lên. Phố tung hô
Phố cúi mặt đằm. Phố co ro lệ
 
Ôi lòng phố ơi
Phố hát phố hỏng
Phố cờ phố xí
Phố mang người đi
Dặm lòng thương hải
Ôi tình phố ơi
Phố ngùi phố ngậm
Phố tang phố thương
Một lòng nhau luống…
 
4.2013
 
 
MÕ PH
 
Mõ phố rao buồn
Ngọng nghịu hồi chuông
Ù con gió chướng
Áy cỏ tai ương
 
Buồn rao mõ phố
Dựng mồ khói sương
Người ma nhí nhố
Cám cảnh âm dương
 
Vọng rao hồn phố
Tai nghe rất rõ
Nước mắt đang tan
Cười ran như vỡ
 
Chân người thấp cao
Rừng sâu hút bóng
Tượng đá chờ nhau
Buồn rao mõ vọng
 
Vọng phố lưu vong
Mất tên mất tuổi
Nhớ biển lưu thân
Hạt sông ngậm muối
 
Hạt buồn rao mưa
Phố kim phố cổ…
Chuyện kể. Đời xưa
Sài Gòn nức nở…
 
4.2014
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

 

 

  

Thursday, April 29, 2021

HẢI ĐIỂU

Nguyễm Đức Cường

Hải điểu. Hình tác giả gởi
 
Một bài thơ cho mỗi tháng Tư…
 
Ta về đây, mặt trời xoay nắng chói,
Xa lạ đời, ta đứng ngắm tan hoang.
Buồn se sắt, nỗi buồn không thể nói,
Ngày lại ngày, hiu hắt nhớ quan san!
 
Ta về đây, ngỡ ngàng như đất khách,
Lạnh thời gian và lạnh cả không gian.
Cát bụi đó, hỡi trăm ngàn thành quách,
Hãy nằm yên trong giấc ngủ phai tàn.
 
Khi những ngày Thu quắt quay nắng Hạ,
Khi những ngày Xuân tê tái ngày Đông,
Có phải chăng, bốn mùa không có thật,
Và mệnh ta là mệnh của hư không?
 
Ta sẽ về đâu?
Sẽ về đâu!
Ai thấu dùm ta,
Nỗi lòng hải điểu?
 
Sẽ về đâu khi Trời kia ngã gục,
Dưới muôn đường đao kiếm của thần linh.
Giữ riêng ta những buồn đau thế tục,
Hỗn mang rồi, thương nhớ mãi hành tinh...
           
NGUYỄN ĐỨC CƯỜNG           
Thi tập Chân Dung
Tháng 4/1975
 
 

Wednesday, April 28, 2021

KHOẢNG TRỐNG THÁNG TƯ

Ngô Nguyên Dũng
 
Bên đường. Hình tác giả gởi
 
tháng tư!
tôi gọi cho đỡ nhớ
bạn vong niên tôi. một quãng đời
sài gòn!
tên em. nghìn trăn trở
năm thập niên dài tiễn đưa tôi
 
khoảng trống mười hai còn gặm nhắm
trầm cảm đầy vơi. rượu rót năm
tháng tư!
giọt đọng. buồn chưa cạn.
men đời chạm khẽ tiếng vọng âm.
 
tờ lịch thẫn thờ gầy guộc mỏng.
chỗ ghế bàn tôi. cõi rất riêng
giấy khuya vượt biển trùng vây sóng
đêm lắng nghe trời lẫn đất nghiêng
 
bật máu thời gian. thương tích gọi
bụi bám già nua. chữ rã rời
từ dạo nắng đoạn đành bóng tối
rách rưới từ đây. viễn xứ tôi
 
mỗi năm khoảng trống chợt ngoi dậy
muối xát bi kịch. thuở đại dương
lớn không đủ chứa niềm đau ấy.
gió bão ba mươi.
mỗi tháng tư!  
 
(04.2021)
NNN