Sunday, February 15, 2026
MỘT BÀI THƠ NGẮN
Thursday, February 12, 2026
GIÓ CÒN THỔI MÃI
Đặng Mai Lan
Trong khi đợi nước sôi, chờ nghe âm thanh sùng sục bốc hơi từ cái ấm pha, chờ những giọt cà phê tỏa hương thơm ngào ngạt khắp gian bếp. Tôi thường đứng nhìn bâng quơ qua khung cửa, nhìn ngôi nhà bên kia đường, vì nó nằm ngay tầm mắt của tôi. So với những căn nhà kề cận, thẳng tắp trên con đường, thì ngôi nhà này lại thụt sâu vào bên trong. Khoảng cách không nhiều, nhưng cảm nhận của riêng tôi, cái lẩn khuất như bị o ép, co cụm mang một vẻ gì cam chịu, quạnh quẽ.
Đó là thói quen của những buổi sáng thức sớm. Thật sự, về sống nơi này đã hơn một thập niên, nhưng chưa bao giờ tôi thấy hai cánh cổng thấp của ngôi nhà được mở ra, hay bóng người lui-tới trên sân, dù chỉ một lần. Như thể chẳng có ai sống trong ngôi nhà ấy. Sáng nay cũng thế, vẫn cái im lặng tịch liêu, chỉ khác là khoảng đường trước cổng nhà đầy những chiếc lá. Lá lác đác rải vàng, có chỗ vun thành từng ngọn nhỏ.
Thu nào cũng có những ngày mưa lê thê và những cơn lốc như muốn thổi bay mọi thứ trên đường. Nhưng mùa thu năm nay thời tiết có vẻ ấm áp hơn những năm trước. Nắng tươi hơn, nên lá dường như cũng bớt vàng.
Giáng Sinh vừa qua đi. Tuy nhiên, từ những căn nhà có bao lơn, có nơi vẫn còn treo hình nộm ông già Noel đang cố leo, cố bám lấy hàng rào để vào bên trong. Chòm râu trắng uốn lượn, bồng bềnh như tuyết nõn ôm gần kín khuôn mặt đã nhòa trong sương đục, nên cái dáng đong đưa của ông nhìn như một cái gối màu đỏ, méo mó giữa tinh sương. Những dây đèn kim tuyến lóng lánh dư âm một mùa vui giăng từ ngọn cây này sang cây khác cũng chưa được tháo gỡ. Những ngọn cây khẳng khiu, trơ cành, sao thềm nhà lại đầy lá? Mùa thu đã hết, lá ở đâu bay về nhiều đến thế! Hẳn là có sự xếp đặt của gió, những cánh tay vươn dài gom lá từ những chốn xa.
Đêm qua có gió, hay gió chỉ là một giấc mơ. Hình như gió thổi trong hồn tôi suốt những canh khuya cho đến tận bây giờ. Tôi vẫn còn cảm nhận cái lạnh buốt mơn man da thịt.
Anh ngồi xuống mô đất có những đám cỏ trụi, nhưng tương đối phẳng mềm hơn những mô đất chung quanh. Chiều tàn. Phía xa, những dãy đồi ngát xanh của cao nguyên hùng vĩ giờ chỉ là những cái bóng mờ ảo giữa nền trời, nhấp nhô bóng tối. Thỉnh thoảng có những cơn gió từ rừng xa thổi về, xào xạc đám cây lá chung quanh căn cứ. Anh cảm thấy dễ chịu. Anh muốn ngồi một mình, tận hưởng những giây phút bình yên trong khói thuốc.
Trăng đột nhiên rực sáng. Anh tự hỏi: mùa này là mùa trăng sao?
Dãy đồi như bừng tỉnh sau giấc ngủ chiều, đang rướn người uống từng dòng sữa loãng từ ánh trăng non. Ánh sáng bàng bạc trên những giao thông hào, những họng súng, cả những bao cát dựng trên hầm trú ẩn. Những hình ảnh của chết chóc, đe dọa sừng sững nơi này đã được ánh trăng bôi xóa, làm dịu đi cái vẻ tàn bạo của nó. Chẳng phải từ trăng mà luôn cả thứ ánh sáng leo lét hắt ra từ những căn hầm khiến không gian lung linh-diễm ảo. Tất cả bỗng làm anh nhớ một khu cắm trại thời niên thiếu.
Và anh nhớ Sài Gòn, nhớ hàng cây cao trên con đường ngoại ô dẫn về hậu cứ, nhớ những quán cà phê. Như bao lần, những hồi ức luôn vẽ lại chân dung của một người con gái đã cùng anh nơi quán trưa, quán tối hôm nào.
Chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em…
Câu hát phát ra từ chiếc máy thu băng với hai cuộn băng nhựa đang quay từng vòng chậm chạp. Anh chợt nhìn khuôn mặt thanh tú đang mơ mòng, thả hồn theo giọng ca trầm mị.
Không dưng anh bật cười:
Anh làm gì có thời gian để hưởng thụ những giây phút đó!
Lời nói nhẹ tênh tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng nghe như mỉa mai, than thở. Anh không hiểu tại sao nó lại cất lên trong tâm tư anh lúc đó. Anh luôn tìm cách trêu đùa trên sự lãng mạn mơ mộng của cô, nhưng lúc này anh cảm thấy hối hận. Có lẽ anh đã làm vẩn đục thứ không gian trong vắt đầy nắng thủy tinh và mưa hồng của một cô gái vừa lớn.
Nhưng có đúng không em? Những ngày phố thị của một thằng lính ngắn ngủi lắm. Anh chạy theo từng con số trên kim đồng hồ để kịp góp mặt trong những cuộc vui chớp nhoáng, bù khú cùng đồng đội ở một góc quán ồn ào nào đó. Vội vã luôn những phút sum vầy với người thân, và em nữa… Đời sống không cho anh những khung đời mơ mộng. Anh chỉ có thể nhớ em như bây giờ, trong cánh rừng khi bom đạn ngừng rơi. Không phải trên một con phố nên thơ nào đó.
Đêm nay trời không mưa, gió nhẹ, nên anh mới có khoảng không gian êm dịu, an lành. Gió như vuốt ve, thổi sạch thứ mùi gian khổ bám trên quần áo anh từ ngày này sang ngày khác. Đồng đội anh đang ngồi dưới những căn hầm thấp. Có thằng phải ôm súng trong chòi gác phía ngoài. Những con người đã cùng anh ở chốn này suốt nhiều ngày ròng rã, gian nan. Chúng nó chắc cũng đang nhớ Sài Gòn. Hẳn có vài ông chồng đang viết thư cho vợ. Những chàng lính trẻ thả hồn trên những con chữ tâm tình cùng người yêu, hay thư vấn an cha-mẹ đang âu lo ngóng đợi tin con từ chiến trận. Tất cả đang tận hưởng những giây phút nhàn hạ không mấy khi có được.
Vậy có bao giờ em một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên anh chưa?
Câu hỏi bật lên trong đầu anh. Sao ngày ấy anh không hỏi cô câu hỏi này nhỉ?
Sài Gòn xa quá, Sài Gòn mịt mù khuất nẻo khói sương. Từ hơn hai tuần lễ, tiểu đoàn anh về đây trú đóng, tiếp viện một đơn vị bạn đang bị địch quân tấn công. Tình hình đã tạm yên. Nhưng anh sẽ được về Sài Gòn dưỡng quân hay lại di hành về một cứ điểm khác? Về Sài Gòn, cái thành phố sinh động tươi vui, nhưng cũng đầy bội bạc. Nhưng đó là thiên đường tạm bợ của những người lính. Phải chăng em giờ cũng đã bạc lòng?
Đâu phải lúc nào anh cũng có thể thảnh thơi hút thuốc. Có lúc anh thèm hít một hơi thuốc đến điên người. Tối nay, anh đã hút khá nhiều thuốc. Nhưng những làn khói anh đang thở ra chỉ vòng vo một nỗi buồn.
Mặt trời lên. Sương đêm còn đọng lại đang bốc hơi cùng gió, cùng khói mịt mù tỏa ra từ những nòng súng, những viên đạn đủ mọi loại bắn đi từ muôn phía. Tiếng súng nổ khô khốc liên tục cất lên. Từng bóng người không ngừng di động trong thứ âm thanh chát chúa, hỗn loạn. Tay ghìm súng, những khuôn mặt đầy nét căng thẳng dưới chiếc nón sắt. Những người lính ôm súng, đeo trên mình những băng đạn, lăn lộn nơi bụi rậm, nép mình sau những thân cây. Và nơi khác, một vài anh lính pháo binh vội vã ôm từng quả đạn, sẵn sàng lắp vào cỗ súng đại bác đang liên hồi tác xạ.
Không chỉ là những bóng người nhanh nhẹn, lăn lóc trườn người từ mô đất này qua rẻo đất kia. Đã có những thân người ngã xuống, co quắp. Những khuôn mặt nhợt nhạt, nhăn nhó, cố dằn tiếng kêu than. Những thương binh nằm trên chiếc cáng đang được đồng đội khiêng đến bãi đất trống, chờ trực thăng đáp xuống tải thương. Và, cả những chiếc poncho đã được bọc kín.
Tiếng súng đã im. Gió bỗng thổi về, cây rừng xao xác. Gió như phẫn nộ trước cảnh thiên nhiên tươi đẹp bỗng tan hoang vỡ nát. Gió đang cố gắng thổi bay những thứ mùi khét nồng, tanh tưởi.
Người lính ngồi hút thuốc trên đồi đêm qua có nằm trong những chiếc áo quan vẹo vọ sau cuộc giao tranh khốc liệt? Hình như lúc nhìn thấy những chiếc poncho, tôi đã đưa tay ôm mặt. Tôi ôm vai mình bằng hai cánh tay run run... Tôi không nhớ gì nữa nhưng tôi tin là tôi đã bật khóc. Tôi nghe tiếng gió, những cơn gió mùa đông lạnh lẽo từ rừng thổi về thành phố.
Chỉ là một bản nhạc nghe trong bếp buổi chiều. Chỉ là một đoạn phim tài liệu chiếu lại trận đánh ở một căn cứ hỏa lực nơi vùng cao nguyên. Tất cả đã theo tôi vào giấc ngủ. Bài hát "Chiều một mình qua phố" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một vô tình chợt nghe. Nhưng đoạn phim chính là sự lựa chọn của tôi.
Nửa thế kỷ rồi, nhưng những biến động của cuộc chiến trong khoảng thời gian ấy luôn là những thôi thúc tôi phải tìm hiểu khi bất chợt nhìn thấy đâu đó trên màn hình, hay được ghi lại trong những trang chiến sử. Tôi vẫn còn thuộc lời ca của bản nhạc, thỉnh thoảng hát nghêu ngao. Nhưng đã quên bẵng đi những kỷ niệm liên quan đến nó. Và câu hát đã trở về đánh thức tôi nhớ về những ngày không mấy gì vui. Khúc nhạc chiều và đoạn phim đêm tụ lại thành một giấc mơ buồn.
Người lính ngồi trên đồi hút thuốc giống anh lắm, nhưng người lính nào nhìn lại chẳng giống nhau giữa trùng vây khói lửa.
Người lính của tôi cũng đã đi vào vùng khói lửa, đi giữa mây mù, gió lộng. Thân thể cũng được gói gọn trong tấm quan tài bằng vải nhựa, như bao đời trai nằm xuống khắp chiều dọc-chiều ngang đất nước, trên cả những vùng đất lạ bên kia biên giới. Trong đoạn phim tôi theo dõi đêm qua, tôi dã cố gắng nhìn rõ từng khuôn mặt. Tôi mong được nhìn thấy anh những ngày tháng cuối, vì anh đã từng hiện diện trong vùng cao nguyên khói lửa này, trước khi ngã xuống ở một chiến trường khác. Hai trận đánh chỉ cách nhau một thời gian rất ngắn.
Đó là những ngày cận Tết. Ước mơ trở về hậu phương đón Tết của anh đã vỡ tan tành theo tiếng rền vang của đại bác.
Gió đã thổi về Sài Gòn những ngày đầu đông, những ngày cả thành phố rộn ràng niềm vui đón Tết. Chỉ có tôi lang thang lạc loài trên những góc phố quen, qua những con đường đầy gió.
Gió theo tôi từ ngày đó cho đến bây giờ qua những giấc mơ. Buổi sáng thức dậy, tôi vẫn thấy hai tay mình ôm lấy bờ vai, dù quanh mình gối chăn ấm áp. Đó là một phản kháng từ thân thể trong những lúc đau đớn, buồn bã. Tôi tin là mình đã khóc trong giấc mơ đêm qua.
Sau những tóc tang, bức tử, gió vẫn thổi từ muôn phía. Từ Đông qua Tây. Từ xuân đời xanh biếc đến bạc-trắng ngày đông. Gió tự ngàn xưa, gió hoang vu ngày cũ đẩy đưa tôi trôi giạt và cùng tôi lưu lạc, xa lìa gốc rễ.
Tết sắp đến!
Tôi vừa chợt nhận ra, hình như chưa bao giờ tôi háo hức thực sự chờ đón Tết. Tôi nào có khác ngôi nhà cũ, im lìm cửa đóng bên kia đường. Chỉ có những bước chân của gió âm thầm ghé lại.
ĐẶNG MAI LAN
Monday, February 9, 2026
GIỚI THIỆU SÁCH
Văn Học Press
22 Agostino, Irvine, CA 92614 USA • vmail: +1-949-981-3978
email: vanhocpress@gmail.com • Facebook: Van Hoc Press
Trân trọng giới thiệu:
PHẾ TÍCH
CỦA ẢO ẢNH
Thơ – Ấn bản III
TRỊNH • Y • THƯ
VĂN HỌC PRESS tái bản,
2026
(Được tăng bổ với những
bài thơ làm trong thời gian gần
đây, cùng Nhận định của
các nhà thơ Du Tử Lê, Nguyễn Thị
Khánh Minh và Nguyễn Đức
Tùng).
Tranh bìa:
ĐINH TRƯỜNG
CHINH
Phố Mùa Đông, sơn dầu trên bố, 20” x 30”, 2019
Phụ bản:
DUY THANH – ĐINH CƯỜNG – NGUYÊN KHAI –
PHAN CHÁNH KHÁNH
Ảnh chân dung:
NGUYỄN BÁ KHANH
Thư pháp:
NGỌC DUNG
oOo
Thơ Siêu thực của họ Trịnh là một thứ lãng mạn mới mà, cốt lõi là mối ràng buộc giữa con người, thiên nhiên, siêu hình… vốn ẩn tàng trong tiềm thức và những giấc mơ thoát khỏi sự trì kéo thô kệch của ý thức.– Du Tử Lê [1942-2019], nhà thơ.
Điều tôi cảm thấy và hiểu được ẩn dụ nghịch lý của tiêu đề Phế tích của ảo ảnh, như một lối tự vệ và hóa giải khắc khoải nội tại của tác giả. Và cho cả chúng ta. Để tha thứ, nhưng, tha thứ không phải là lãng quên, mà là định hướng nhân bản cho cuộc sống ngay bây giờ và tương lai. Điều ấy chỉ Thơ làm được.– Nguyễn Thị Khánh Minh, nhà thơ.
Trịnh Y Thư quan tâm đến sự chính xác, tiết kiệm chữ, nhưng anh cũng để cho khả năng nhạy cảm với mặt trái của xã hội, sự tra tấn, nỗi đau khổ làm bùng vỡ ngôn ngữ. Anh ý thức về sự hữu hạn của kiếp người, thứ sự thật tương đối, về cái chết, mặt tối đen của số phận, các ảo tưởng. Trịnh Y Thư thuộc những nhà thơ hiện đại, tiến rất xa tới gần các biên giới, trở thành một người lạ, đôi khi.– Nguyễn Đức Tùng, nhà thơ.
@@@
Sách không bán, chỉ dành tặng thân hữu.
trinhythu@gmail.com
vanhocpress@gmail.com
Tuesday, February 3, 2026
PHAN TẤN HẢI, BÊN TRỜI NGỒI VIẾT…
tóc rối như mây
quê nhà mờ mịt
chữ lạnh đôi tay.
Bên trời là ở đâu? Phía bên kia một nơi đã chia xa?
Phía quê nhà mờ mịt, tức vẫn còn đó nhưng chẳng phải cùng ta nữa…
Chỉ còn tóc rối quyến luyến vào chập chùng mây, để như ai xưa nhìn mây là nhớ nhà? Hai hình ảnh bật khởi lên, như nhân duyên giữa tóc và mây. Và cái neo để nối, là chữ. Và dư âm để lại là lạnh. Một nỗi lạnh của cô độc. Không khép lại. Không hứa hẹn.
Cứ như, Bên trời ngồi viết đã từ nghìn năm rồi và, viết là một biểu tượng của tồn tại trường cửu. (-hay một tồn tại cuối cùng-?)
Tôi cũng được hiểu theo nghĩa siêu hình, quê nhà kia là một vẫy gọi mầu nhiệm của tâm, và chữ là những bước tìm trở lại bản tánh.
Nhân vật “Tôi” của ông, nhìn, nghĩ, phản ứng, như có gì ngây ngô, nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ đã dùng chữ này khi nói về ông “ngây ngô một cách khiến người ta phải nhìn lại mình.” Một ngây ngô không dễ gì mà có nếu không có tâm thiện, tính lành, một nếp nghĩ, biết, trong sáng, một lối hành xử của người có sức mạnh của tu tập, nội lực của tri thức. Một Ngây Ngô viết hoa mà nghĩa của nó đẹp như nghĩa của Ban Sơ.
Tôi không thể cắt nghĩa vì sao tôi gắn cái hình ảnh Người Tới Như Mộng với Phan Tấn Hải. Tôi nói thế có gì sai với một người tu hay không tôi không biết, nhưng tôi có sự yên tâm, lâu rồi, trong một e-mail gửi cho tôi và Nguyễn Lương Vỵ, ông nói, “Cho nên rồi cũng phải bỏ hết tham sân si (hiểu là sẽ tới lúc bỏ hết truyện, thơ?) để về ngồi tụng kinh, thí dụ ngồi uống café với hai bạn sáng mai cũng là tụng kinh vậy”. Vâng, nếu xem được tất cả việc ta đang làm đều là tụng kinh thì đó là hộ pháp ngăn ta làm, nghĩ điều bất thiện. Trực cảm lúc mới gặp ông, Im lặng đến, Rồi lặng lẽ về. Cái cười hiền lãng đãng, ánh mắt như vừa khép lại niềm vui, không khí của lời có cái gì trang nghiêm. Hình ảnh ấy nó thiện mỹ làm sao, ý tứ ấy nó đánh thức cái tâm ban sơ người ta đến vậy. Thế nên lời đã cảm động được người đọc.
Và, … Nơi chữ sẽ hóa thân trở thành những truyện cổ tích cho những người của mai sau… Có phải là kim chỉ nam cho sự sáng tạo của ông?
đầu các buổi thiền tập hàng ngày. Và biết rằng, sẽ rất lâu, sẽ còn rất lâu, hình ảnh nàng mới nhạt đi trong tâm mình. Kể cả vết son. (Tr.50)
… Sau này đọc Kinh Phật, tôi nghĩ ra rằng chuyện mình ưa ngó hình ảnh nhỏ Mai nghiêng người rửa chân được sách gọi là “tùy phiền não” -nghĩa là, niệm cứ khởi đi, khởi lại về một thứ gì đó. Những khi nhớ ra như thế, tôi lại như mỉm cười, khi nghĩ rằng, có thể, và có lẽ, nếu một hôm nào đó, tôi đưa tay nắm lấy bàn chân của nàng, và khi tay nhận ra bàn chân nàng đầy xương xẩu gầy gò, hẳn là sẽ không bao giờ khởi lên các thứ hình ảnh như thế nữa… (trang 46-47)
… Hình ảnh cô bé chân trần nhảy cò cò ngoài sân cũng hiện lên trong đầu tôi. Tôi tự nhủ, có lẽ, người ta không cần tới thuyền để qua dòng sông sinh tử đâu, cứ mãi nhảy cò cò trong chiếc sân cát tuổi thơ cũng sẽ qua bờ. Tôi nghĩ thế, nhưng không chắc là Phật pháp có ý nào như thế. Chỉ có điều khó hiểu, vì sao những bước nhảy cò cò cứ mãi in sâu trong hồn mình như thế. (trang 50)
.
… Tôi nhìn dòng sông mở ra trên tay nàng… Ôi sao hình ảnh đẹp, lạ và thơ đến vậy, dòng sông của đất trời bỗng lung linh trên lòng bàn tay nhỏ, hữu hạn và vô hạn không biên giới để biện biệt nữa.
… Tôi không nhận được tin gì về nàng nữa, từ đó. Tôi vẫn cầu nguyện cho nàng khi bắt đầu các buổi thiền tập hàng ngày. Và biết rằng, sẽ rất lâu, sẽ còn rất lâu, hình ảnh nàng mới nhạt đi trong tâm mình. Kể cả vết son. (trang 50)
… Tôi đã ưa thích màu nắng ở quê nhà từ những ngày thơ ấu… Màu nắng Sài Gòn đó vẫn còn rực rỡ mãi trong tôi… (trang 63) Tôi nghĩ trái tim phải đầy thiên nhiên tính thì mới cảm được trọn vẹn ý tình của nắng mưa trời đất.
ngả nghiêng đùa cợt trên các lối đi xe đạp chen nhau khi tan trường, như dường loang vữa tường rêu ở các hẻm Phố Tàu gần nhà tôi, và cũng như dường nhảy múa dịu dàng trên mái tóc mấy cô nữ sinh trường Bác Ái đi xe đạp trên đường Nguyễn Trãi.
… tôi thấy nắng chói thật đẹp trên các tường vôi ngả vàng của tường phố, và thấy lòng mình như chết trong màu nắng... (trang 63)
… Nghĩa là, một tuổi thơ của tôi ngập nắng, lòng cực kỳ hồn nhiên, và các phố Tàu Sài Gòn -nơi vẫn quen gọi là Chợ Lớn- là một phần đời của tôi, một mảng da thịt tim óc của tôi. Đó cũng là lý do sau này, khi từ Virginia về thăm Quận Cam, nhìn thấy màu nắng trên các hè phố Bolsa …. Tôi biết rằng, tôi yêu màu nắng này. Tôi thấy ngay lúc đó, rằng tôi sẵn sàng ngồi trên ghế đá ở phố Bolsa, chỉ để suốt đời ngồi nhìn nắng thôi. (trang 66)
Tôi cho rằng với hồn nhiên ấy cộng với trải nghiệm của tu tập, đã khiến ông có thói quen sống được hạnh phúc bất cứ lúc nào. Hơn nữa ông có niềm tin vào bản thân, chân thật nhìn mình, và sống từng phút giây với tất cả cảm xúc trọn vẹn của Tinh Thần lẫn Giác Quan. Điều này rất gần với quan niệm của văn hào Lâm Ngữ Đường, -Hạnh Phúc của ta thuộc về cảm giác... Một thứ triết học cao thượng phải tạo được cho ta niềm tin vào cái cơ quan đẹp đẽ, nơi tiếp nhận cảm xúc, là cơ thể ta đây. (Sống Đẹp- Nguyễn Hiến Lê dịch)
Hãy nghe Phan Tấn Hải cho ta thấy niềm tin ấy:
… Thức dậy, pha ly cà phê hoặc trà, và ngồi nhâm nhi lúc bốn hoặc năm giờ sáng. Giây phút này hình như tai mắt tinh tường hơn. Không phải để thấy gì hay nghe gì cụ thể, nhưng nơi đây và giờ này như dường thịt da cảm nhận cuộc đời nhạy hơn. Những năng lực cuộc đời có thể chạy rần rần trên tay, trên chân, và có vẻ như là chúng ta đang đưa tay sờ chạm lấy cuộc đời… Vào lúc sáng sớm, hít thở vài hơi sâu vào người thì sẽ thấy và xúc chạm được dòng sông biến dịch của cuộc đời… ( trang 120,121)
… Đêm đó, trong khi ngồi thiền, đôi mắt cô ta hiện ra… Tôi mở to mắt, nhìn vào bức tường trắng trước mặt, tôi có cảm giác như thấy được mùi hương. Thấy được mùi hương? Tôi tự hỏi, tại sao lại có cảm giác thấy được bằng mắt...(trang136)
… Họ cảm được thời gian như đang trôi qua trên làn da của họ, như nhìn được, như sờ được, như nắm bắt được. Hai anh em im lặng cảm nhận hạnh phúc...( tr.233)
chào trước mắt tôi. Tôi không thể nhớ được rằng đó là ai, chỉ nói một chữ “Hi” để chào.
Tôi thấy ngay hình ảnh như từ thơ cổ Đường thi… (trang 68)
Trong khi lần giở từng trang, tôi thấy rực rỡ màu nắng trên từng trang Kinh Pháp Cú, và rồi tay cô buông tay tôi, cô có vẻ như ngủ gục rồi. Và lòng tôi rực sáng, một màu nắng chưa bao giờ tắt….(trang71)
Câu chuyện tình dài theo con đường nắng khua tiếng guốc trẻ con từ Sài Gòn về đọng lại trong chớp mắt của giấc ngủ, rồi lần theo từng câu kinh Pháp Cú mở ra cho người ánh nắng ban mai. Đọc xong tôi thấy màu nắng mình vẫn thích giờ mang hình ảnh con đường của nắng soi rọi cho mình trở về mình. Ôi Màu Nắng Rực Sáng, có phải bản tánh đấy không?
tới để cho tôi thấy đời này như mộng, như thật. Họ tới để nói rằng cõi đời này là bất khả nghĩ bàn, nói mộng cũng hỏng, mà nói thật cũng sai. (trang138)
… Bên tai tôi, vẫn còn âm vang bài Bát Nhã Tâm Kinh nàng tụng đêm qua... nghe như “đêm qua” ấy là đêm của bậc thềm chùa nơi đàn sẻ đã cắp những hạt nắng bay đi khi nàng ngưng tiếng đọc kinh. Mỗi người chúng ta dường như ai cũng có hạt nắng ấy, âm thanh ấy cho riêng mình để khi nó vang vọng sẽ đồng thời mở ra một cõi khác để mình sống.
… Tôi đáp, như thế cũng là cái nghiệp … vì mê văn, đọc văn, quyến luyến văn là sẽ ở mãi cõi này; chỉ nên đọc cái gì làm mình không dính vào chữ nào nữa.
Tôi tin sự hiện diện huyền ảo của loài hoa, không tên, mơ hồ xuất xứ, nó ở đó theo tuổi của thời gian, cùng niềm tin của giáo dân, và là linh hồn chàng nhạc sĩ đã dùng tiếng đàn thay cho hồi chuông ban sớm bị cấm.
“Và nó chỉ bay lên sau khi cha đã ban phép lành, phải không?”
“Cháu không nhớ có điều đó hay không. Cũng không nhớ cha đã làm gì hay có nói gì với chúng không. Cháu chỉ nhớ là nắng buổi chiều hôm ấy rất đẹp. Nhưng chắc chắn là loài chim không nhầm lẫn như con người.” (Trang 280)
Và tôi thấy trên đường hành hương, một nét đẹp trang nghiêm thiện lành của Cha Xứ:
Trừ kẻ: … “Bọn công an họ bảo là tiếng chuông ban sớm của nhà thờ quấy rối bọn họ… mang theo những giấc mơ khủng khiếp đến với họ.” (trang 283)
Và, …Dòng máu kỵ binh của Ba như sôi sục trong người anh. (trang 288)
Rồi … không ai gặp Hiến nữa. Ngay cả Nguyên cũng không biết chàng đi đâu. Những người bạn thân của chàng cũng không đến nhà ga đó nữa. Không ai còn nghe được tiếng chuông kỳ lạ đó nữa.(trang 289)
Người mà dùng tiếng đàn của mình thay cho hồi chuông sớm bị cấm, để giữ lại phần thiêng liêng cuối cùng cho niềm tin, chàng đi đâu?
Người mà dùng tiếng đàn mình thay hồi chuông để cứu phẩm giá mình và mọi người, để ngân trong hàng hoa trắng lịch sử thầm lặng, chàng đi đâu?
Chàng không hô khẩu hiệu, không nói gì lớn lao, chàng chỉ đàn, gánh ước mơ, đau khổ của mọi người vào ngón đàn bật máu của mình, chàng đi đâu?
Những truyện này đánh động chúng ta cái nhìn lại về giá trị của những hy sinh lặng lẽ trong cuộc chiến đấu không cân sức để khôi phục lại lý tưởng đã mất.
Tập truyện Đuổi Bắt Một Mùi Hương ngoài giá trị văn chương còn lưu giữ ký ức một giai đoạn lịch sử.
Và đeo đẳng người sống là câu hỏi ám ảnh, “Những người đã chết, một đôi khi tôi nghe được họ hỏi tôi – Kỳ lạ thật, bây giờ lại vẳng theo giọng nói của thằng bạn tù của mình nữa – này kẻ sống sót, này thằng nhóc, cậu đang làm gì thế.” (trang 251)
Là một phần của dòng chảy trong cuộc sống này, trong tâm thức những ai còn lòng trắc ẩn và nhân ái.
Tôi tin là chúng ta đã chạm được mạch ngầm của dòng chảy đó. Xin cứ để yên nỗi xúc động nơi gặp gỡ diệu kỳ ấy, một nỗi xúc động tận cùng của tĩnh lặng, của cảm thông, và thức tỉnh.
Upland, tháng 1-2026
**tên một truyện trong Đuổi Bắt Một Mùi Hương
Bài viết hôm nay tôi có xen vài đoạn của bài viết trước, Bạn đọc có thể xem bài viết đó, tại đây https://sangtao.org/2016/03/28/phan-tan-hai-nguoi-toi-nhu-mong/




