Wednesday, July 16, 2014

THƠ ĐÕ NGHÊ






nụ cười của mẹ

mẹ tôi có nụ cười lạ lắm! lúc nào bà cũng nhìn tôi mà cười cười. không nói. lạ là vì mỗi lúc bà cười mỗi khác. lúc nào tôi có vẻ vội vã chào bà như để đi đâu đó cho đúng hẹn chẳng hạn bà cười cười tha thứ. vậy hả con. ừ đi đi. lúc nào tôi thấy mình có lỗi, lần khân bên bà lâu lâu chút thì nụ cười của bà lại như mỉa mai biết rồi khỏi nói. những lúc tôi mang chuyện bực mình đâu đó về thì bà nhẹ nhàng cười thôi đi đừng sinh sự! nhột nhất là khi bà cười có vẻ châm biếm khi tôi có ý gì đó thiếu thành thật loanh quanh kiếm chuyện…
ôi nụ cười của một bà mẹ mới lạ lùng làm sao! lúc tủm tỉm lúc chế giễu lúc mỉa mai lúc chua chát lúc thứ tha lúc trách mắng...

vậy đó mẹ tôi vẫn cười cười như thế suốt ba năm qua từ tấm ảnh trên bàn thờ!

đỗ nghê
(ngày giỗ mẹ)


chánh niệm
tặng
đinhcường, lữquỳnh

mỗi ngày anh chánh niệm về em chánh niệm sáng chánh niệm chiều chánh niệm đêm mỗi lần niệm chú đọc đà la ni em lại hiện ra như làn gió em ngồi đó vô biên vô số với phép màu không có thời gian cho anh trở về cậu trai hai mươi em mười tám anh thử trợn con mắt giữa chặng mày phóng quang nhìn em chỉ
thấy một làn sương em bay bổng như không nơi không chốn anh gaté gaté paragaté parasamgaté mấy bận vẫn không sao thoát khỏi nên đành nhắm mắt đưa chân nhìn em cho rõ thêm cái hình hài vô thường mà vĩnh cửu anh đành cảm ơn làn sóng biển cảm ơn dòng sông thơ và cảm ơn những bụi mờ trần gian đã tạo ra em thánh thiện anh đành cảm ơn anh tìm kiếm không ngơi trong mỗi sát na bắt gặp em luân hồi tám cõi…
để mỗi ngày anh chánh niệm về em chánh niệm sáng chánh niệm chiều chánh niệm đêm…

đỗ nghê


Monday, July 14, 2014

THÁNG 7 VÀ HOA LARKSPUR



Nguyễn Thị Khánh Minh



                                                     Larkspur - Bonnie Peacher




Larkspur đầu mùa
Bật tiếng reo
Toả sáng đi. Tan đi.
Như nắng đang nạm bạc những con sóng đổ vào bờ Laguna
Như gió đang chở hương
Cánh én nhỏ. Gọi Phi Yến
Đánh thức ánh sáng ngái ngủ dưới tàng cây
Mùa hè mọc lên từ những bụi hoa nơi ghềnh đá
Màu tím pha huyễn xanh vào ánh mắt những cô gái đang chạy bộ
Những bước chân bay mùi cát và muối biển
Chuông sóng. Gọi anh và em
Trên con đường sinh nhật có hàng cây cọ thắp nến
Gió thổi rạo rực
Thắp ngày cháy lên những tia nhọn đầu lá
Trong veo đồng ca
Thánh đường mùa hạ. Tháng 7. Và mùa hoa larkspur
Anh đính ước bằng chuỗi đàn én bay
Trên vòm tóc em. Hạ nào xưa

Những cánh hoa lao xao
Phi Yến ơi mùa xuân gieo hạt đã xa
Cọng rơm tháng 7 đang hút no nắng cánh đồng hạ
Nói với nhau về một vụ mùa
Tình yêu chín ửng
Anh hái tặng em ánh nhìn của ban mai
Hạt pha lê quý nhất em có được
Con đường óng ánh ngôn ngữ của những lời thơ tình
Hoá em thành con én trên đường bay những ý nghĩ của anh. Điểm mùa xuân em nương náu
Cho em được trở về mùa thơ lãng mạn
Những thi sĩ của mặt trời mặt trăng mặt đất bình yên
Và nụ cười đôi cánh. Thả xuống
Tháng 7 tràn tiếng ríu rít
Hãy toả hương đi
Những nốt nhạc bé con. Xanh. Và tím
Hãy nhảy nhót như cặp tình nhân kia
Trong vũ điệu mùa hè
Biển Laguna dồn dập nhịp tim
Và nhịp gió bàn tay anh. Trong tóc em
Trước khi tháng 7 rụng xuống theo bóng tối
Biển chìm vào đêm
Ánh nến trên hàng cọ lụi tàn
Những cánh hoa bay xa
Bỏ lại thánh đường cô đơn mùa hè âm vang tiễn biệt

7.2014
Nguyễn Thị Khánh Minh

(Nguồn: Thư Viện Sáng Tạo)

* Hoa Larkspur, tên việt là Phi Yến, nở vào mùa hè, cánh hoa như nhũng cánh én bay, màu xanh, tím, hồng.

TẢN MẠN BÊN TÁCH CÀ PHÊ. PHỐ NÚI



Nguyễn Xuân Thiệp



                                               Phố Núi. Tranh Thái Tăng An



                                                             Dã quỳ Pleiku

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi… Cái tên gọi gợi lên hình ảnh Pleiku với bao hoài niệm và cảm xúc. Hoài niệm về một nơi chốn từng in dấu thanh xuân của đời mình trên bùn lầy đất đỏ với những doanh trại mờ sương, ở những quán cà phê của gió, những con đường có bóng thông và hoa vông nở đỏ. Cảm xúc trong nỗi niềm tiếc nhớ một không gian không còn nữa và những người bạn hoặc đã nằm xuống đâu đó nơi ven rừng hoặc lưu lạc bên trời ít khi gặp lại. Trong nỗi niềm nhớ tiếc Pleiku có âm hưởng của bài thơ Còn Chút Gì Để Nhớ của Vũ Hữu Định qua âm nhạc của Phạm Duy.

       Về bài thơ và bản nhạc Còn Chút Gì Để Nhớ, Nguyễn Đình Toàn viết trong Bông Hồng Tạ Ơn: “Trước khi có bài thơ của Vũ Hữu Định, không biết có bao nhiêu người đã ước ao được đến Pleiku. Nhưng sau khi bài thơ được phổ nhạc và hát lên, số người muốn được đặt chân, được nhìn thấy tận mắt cái phố núi ấy, không thua gì số người muốn nhìn thấy Thôn Vỹ Dạ vì đọc thơ Hàn Mặc Tử.” Thật ra với Nguyễn này, bài thơ của Vũ Hữu Định cũng như ca khúc của Phạm Duy chỉ đến về sau. Nó chỉ làm tăng thêm niềm nhớ và gợi lại cảm xúc ở hồn mình. Còn Nguyễn đến với Pleiku và rồi sinh lòng yêu nó từ thuở mới vào lính. Hồi đó, năm 1964, mới rời trường Bộ Binh Thủ Đức về Cục Tâm Lý Chiến, được bổ nhiệm lên Tiểu Đoàn 2 Tâm Lý Chiến Pleiku (sau này là Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị). Còn nhớ cả bọn gồm 4 người –Nguyễn Xuân Hùng, Phan Thế Hùng (Châu Trị. Ôi bạn nay không còn nữa), Trần Văn Thịnh và Nguyễn này đáp máy bay quân sự lên Pleiku. Khi tới phi trường Cù Hanh, ngồi trên máy bay nhìn xuống toàn đất đỏ và núi non, lòng chợt ngao ngán, chỉ muốn đào ngũ trở lại Sài Gòn với Dung và con thơ và phố xá.
    Thế nhưng, qua những ngày đầu, lâu dần rồi đời cũng quen và bắt đầu yêu thành phố lính này. Thành phố lính vì đi đâu cũng thấy màu áo trận và xe nhà binh. Những con đường ngắn Trịnh Minh Thế, Phan Bội Châu, Hoàng Diệu… A, những con đường ngắn, đi dăm phút đã về chốn cũ (Vũ Hữu Định), với những bóng thông già, những dãy phố và những ngọn đèn soi bóng ai trong quán cà phê. Nguyễn chỉ ở Pleiku sáu tháng rồi được Diên Nghị bạn học và bạn thơ hồi xưa, lúc ấy làm trưởng phòng Tâm Lý Chiến, bốc lên Đà Lạt làm chương trình phát thanh Quân Đoàn II Quân Khu II. Nói chỉ ở Pleiku sáu tháng nhưng Nguyễn đi về thường xuyên, do đó mà có thêm nhiều bạn. Ôi, bạn ta giờ tản lạc muôn phương, có kẻ không còn nữa trên đời này: Tô Mặc Giang, Kim Tuấn (đã mất), Hải Phương, Triều Hoa Đại, Trần Trọng Thuyên. Cả Miên Đức Thắng nữa cũng chỉ gặp ở Pleiku. Còn cô học trò diễm lệ Lê Thị Nguyệt Hạnh đã chết trên một chiếc C130 bốc cháy trong rừng già biên giới. Ôi, Pleiku. Bao nhiêu bóng hình, bao nỗi niềm gởi lại. Một lần, Nguyễn và Dạ Lan qua điều hành đài địch vận và đã có những ngày rong chơi với Kim Tuấn và Tô Mặc Giang ở bún bò Nhà Thương, cà phê Dinh Điền, Hội Quán Phượng Hoàng… Gần đây, Nguyễn viết cho Tô Mặc Giang hiện ở Hawaii:

tôi cũng nhìn thấy bạn
ở pleiku
cùng với người nữ làm thơ tên chi
trong cà phê dinh điền
có cả kim tuấn. ngồi cười
mới đó mà mấy chục năm trôi qua
người xa người. người bỏ người đi
những quán khuya. nơi chúng mình họp mặt. không còn ánh lửa
ơi tô mặc giang
    Có thời Nguyễn sang Pleiku công tác, nhân tiện thăm mẹ và em gái có chồng làm việc ở Quân Y Viện. Ấy là những ngày tháng ba của nắng và gió, hoa vông nở rực đồi xa. Những ngày chờ đợi chuyến đi lên Eo Gió… Nguyễn làm thơ. Nhà em gái Nguyễn ở trong khu gia binh trên đường Sư Vạn Hạnh. Một buổi sáng thức dậy, Nguyễn nằm dài trên giường bố nhà binh nhìn qua cửa sổ thấy một cây vông chỉ còn ba chiếc lá mỏng manh. Qua sáng hôm sau, chỉ còn hai chiếc. Qua hôm sau nữa chỉ còn một. Rồi một sáng, Nguyễn thấy trên cành, một nụ hoa vông đỏ rực đâm lên trời. Tung chăn ngồi dậy, sau ly cà phê, Nguyễn đi xuống đường thấy gió xao xác thổi trên phố, làm rung những tấm tôn của một quán cà phê nghèo. Trở về, Nguyễn bắt đầu viết Tôi Cùng Gió Mùa, tới chiều thì xong bài thơ. Bài Hỏi Thầm Giọt Mưa Và Nói Giùm Tôi cũng được viết trong những ngày chờ đợi lên đường, trong đó có hình bóng mẹ cong lưng tưới cây chanh bên bờ dậu, em bé hái sen chiều đem ra chợ bán, cô em gái chờ đợi trước gương xưa…
   Ôi, Pleiku… Lần cuối Nguyễn trở lại Phố Núi là khoảng đầu năm 1974. Thời gian này chiến trận sôi sục nhiều nơi. Vẫn những chuyến đi, và ghi chép và viết… Đi tới mỗi nơi đều có đọc thơ. Ở Kontum, Sông Ba Phú Bổn, Bảo Lộc Lâm Dồng… Trong lần ở lại Pleiku này, Nguyễn được Kim Tuấn và Trần Trọng Thuyên dẫn đến chơi nhà chị em Sinh Nhật. Hai cô khá đẹp. Cô chị đã qua một cuộc hôn nhân và trở thành thiếu phụ ngày đêm mơ tưởng một cuộc tình có màu hoa dã quỳ và bụi đường phố núi. Hình ảnh cô được Nguyễn ghi lại trong Pleiku, tháng Ba 1974.

tháng ba. rực trời nắng gió
bụi bay. hợp âm qua hàng thông
em đốt đời em trên sắc lá
lãng quên. ngọn lửa dưới chân tường

…  vò nát chiếc khăn. và đừng khóc
chiều nay. chớp bể mưa nguồn
chia tay nhau. sương phụ
người đi. râu bám bụi đường

tháng ba. em. những căn nhà gỗ
ánh đèn khuya. vệt máu hè xưa
đừng tiếc chiếc khăn tay ngày ấy
sẽ bay trong lửa hoàng hôn
tháng ba. cơn giông rền mặt đất. 
   Từ cơn giông ấy tôi đi để rồi không bao giờ trở lại. Ôi, Pleiku… Chỉ một năm sau xảy ra Cuộc Di Tản Lớn, từ Pleiku đoàn người và xe đổ về Nha Trang trong đạn pháo của Cộng quân. Mẹ và em gái và các cháu của Nguyễn có trong đoàn người ấy. Cuối tháng Ba năm 1975, Nguyễn ra Nha Trang tìm mẹ và em. Chỉ một hai ngày sau là Nha Trang lọt vào tay quân Miền Bắc:
tháng ba. tháng ba. trong đời tôi
và lịch sử. hoàng hôn nghiêng mái quán
hải âu. bay xa. về đâu
thùy dương dậy. chiều tà. hung hãn
           (Nha Trang tháng ba 1975)
   Kể từ Tháng Ba đó, chúng ta đã mất Pleiku. Nhưng Phố Núi của tôi, của Tô Mặc Giang, Dạ Lan, Hải Phương, Diên Nghị và bạn bè vẫn còn đâu đó. Những quán xá, những góc đường, những vỉa hè và hàng thông trên đường lên Hội Quán Phượng Hoàng, những lá thông khô và hoa vông đỏ mãi mãi là tài sản của một thời. Bạn thơ ơi, ca nhân ơi xin hát lên bài Phố Núi để chúng ta cùng mơ.
NXT

NHỮNG BÀI THƠ KIM TUẤN THỜI Ở PLEIKU










Đường đi biên giới

Mai ra biên giới rừng xanh lá
Đứng chỏm núi cao nhìn mây bay
Xa nhà ngất ngưởng dăm hơi thuốc
Chiều xế hoàng hôn lạnh phủ đầy

Đường đi ngun ngút sương mù khuất
Vút đỉnh trời xa rừng núi xa
Gió hú đồi cây chân đá dựng
Ghềnh nghiêng thác đổ nỗi thương nhà

Thương nhà ta uống vơi bầu rượu
Nhớ bạn đành quên ngửa mặt cười
Đất đỏ bụi hồng thân gió cát
Mai về quê cũ biết còn ai?

Còn ai chinh chiến vui cùng lửa
Súng ngó trời xanh mắt ngó rừng
Đêm đốt đèn soi mình với bóng
Phương trời em đó có rưng rưng?


Trên núi mình ta

Ở trên núi ta làm thơ với núi
có khi buồn làm bạn với rừng khô
dăm chiếc lá xạc xào trong trí tưởng
thiên thu ơi lòng nhớ cõi mơ hồ

Ở trên núi có trời cao gió cuốn
một mình ta phiêu lãng cùng mây bay
một mình ta phiêu lãng cuối chân ngày
ta xứ lạ khói chiều trong mắt đỏ
em ngậm ngùi chốn ấy nào ai hay

Ở trên núi ta buồn râu tóc mọc
ngày thinh không chim gọi nắng ven rừng
khe suối cạn năm ba bầy cá lội
ta với đời nay bỗng đã quay lưng

Ở trên núi ta say cùng với rượu
bạn bè đâu gõ chén hát nghêu ngao
đây chén nữa ta mời em chén nữa
chén tình buồn ta cạn chén cho nhau

Ta say khướt khật khừ ta với bóng
rượu một mình chén đắng mà lòng cay
em có biết ta sầu men chín đỏ
gối trên tay ta ngủ suốt đêm này

Trong giấc ngủ có em cười với mộng
giật mình ra ly chén ngả nghiêng đầy
ta lẻ bạn chén nào ta chúc bạn
một ngày vui trên núi có ta đây

Ở trên núi khi sầu ta cúi mặt
anh em còn đâu đó hãy mừng ta
ly rượu nhỏ dẫu sao mời uống cạn
lỡ mai rồi không gặp lúc chia xa


Những điều ghi được trong giấc ngủ

Khi tôi trở về có con chim câu nằm trong tổ ấm. Dây thép gai hết rào quanh đồn phòng ngự và người lính đã trở về cày đám ruộng xanh.

Khi tôi trở về có con diều bay đùa trong gió. Ở quê nhà, trên thảm cỏ xanh, có đứa trẻ để bụng lòi chấm rốn đen cười nụ thanh bình. Buổi chiều có con trâu rung mỏ vu vơ như trong giấc mộng.

Khi tôi trở về hai tay níu tim lồng ngực. Giọng hát ru kéo lại dĩ vãng trầm trầm như chưa tắt thở. Có người rủ nhân loại đi xem địa ngục mà không ai trả lời.

Khi tôi trở về mẹ vừa tóc bạc. Đôi mắt nhìn vào tương lai và quên bao nỗi ưu phiền. Con cò lại bay trong đồng ruộng xanh. Lũy tre cúi xuống ưu tư cùng mùi khói un quen thuộc.

Khi tôi trở về tôi sẽ đi thăm bờ sông tuổi nhỏ, tôi sẽ buồn thầm những chuyện ngày xưa và sẽ khóc một mình - vì quê hương tôi bao lần đau khổ, bao lần đắng cay, bao nhiêu tủi hờn. Quê hương tôi ở đó. Quê hương tôi khi còn tuổi nhỏ, khi tôi lớn lên bằng tiếng ru hời. Quê hương tôi bao lần đau khổ, bao lần đắng cay, bao nhiêu tủi hờn.

Khi tôi trở về con chim kể lời ân ái. Bài hát vang xa và vũ khí sẽ xếp thành cầu vồng trong ngày cưới. Nhà mới dựng xây, có tiếng trẻ khóc u oa chào đời. Có người đem tặng em bé quả bom nguyên tử, đứa trẻ đó cười và ôm nó ngủ như ôm quả bóng. Những dãy phố sớm mai thức dậy cùng tiếng chim ca, lũ trẻ con mừng đời thịnh trị và tay yếu cố vồ ôm tương lai của mình.

Khi tôi trở về, khi tôi trở về cuộc đời xuôi chảy. Có bóng trăng xưa soi trên lối vườn, có rừng cây ốm vì nhiều thương nhớ, và khi thức dậy tôi tìm thấy tôi.