Thursday, November 29, 2012

THƠ ĐỨC PHỔ






Triền miên đêm

Nếu mốt mai trời không sáng nữa
Thế giới màu đen, vạn vật sẽ vô hồn
Là lúc ngày đêm chung giấc ngủ
Và em/ anh chung giấc ân tình.

Sẽ không còn em trên cầu buổi sáng
Ngắm 1 mình dòng nước buồn trôi
Dòng nước trôi không hẹn ngày trở lại
Khi xa nguồn chỉ ngậm ngùi thôi!

Sẽ không còn em dưới tàng phượng đỏ
Mùa cũ phai rồi! Ai níu dấu tình phai?
Như hôm nao gặp nhau rất vội
Giấu nỗi niềm buồn sau cái vẫy tay!

Ngày đó sẽ không là ngày nữa
Đêm triền miên vô ngại nhân sinh
Em và anh rất đỗi nhân tình
Và thế giới yêu không biên giới.

Khi không còn ngày mà chỉ là đêm
Thì thế giới sẽ chập chùng bóng tối
Và nhân loại không còn chi để nói     
Thì yêu người yêu mãi nhé em!...


Chuyện thế gian

Có những điều không thể nói ra
Mà giữ trong lòng thêm nặng
Đâu có dễ làm người vô cảm
Sống càng nhiều hệ lụy càng sâu!

Hết những chiều tà đến những sớm mai
Con người lăn theo vòng quay cơm áo
Đường danh lợi và đường an phận
Luôn có nhiều lối rẽ khác nhau.

Thử ngồi buồn lặng lẽ đêm thâu
Mới biết con dế con trùng cũng cần hô hấp
Thử làm người lao công cực nhọc
Mới thấy người bóc lột là bất lương.

Thử đứng nghiêng về 1 phía
Sẽ thấy đời chông chênh
1 bên vực thẳm 1 bên rừng sâu
Sẽ thấy mình hiu quạnh.

Thử sống trong vùng bão xoáy
Mới quý thời biển lặng sóng yên
Thử làm 1 người chân thật
Mới thấy xót xa cho kẻ dối gian.

Thử là chim sống trong lồng
Mới thấy khát khao trời cao đất rộng
Thử làm người nô lệ
Mới hiểu cái khôn cùng của mơ ước tự do.

Thử sống lãng xa yêu dấu
Mới biết lòng quạnh quẽ sắc hương
Thử sống bên ngoài tổ quốc
Mới biết yêu sâu sắc nước mình… 

Những nấm mộ
Chỉ để chôn người đã chết
Chứ không thể nào chôn được chuyện thế gian!

ĐỨC PHỔ

Wednesday, November 28, 2012

TẢN MẠN BÊN TÁCH CÀ PHÊ


Mùa thu, và...
cà phê Starbucks

Nguyễn Xuân Thiệp




Mùa thu, nói chuyện cà phê thì còn gì hợp bằng. Thú thiệt, khi đặt tít cho bài Tản Mạn kỳ này, người viết rất yên tâm. Bởi vì, chỉ mới đây thôi, khi nổi hứng bàn về mùa thu và thịt chó, mùa thu và phở, có vị nữ lưu trưởng giả đã kêu mình mắng vốn: “Gớm, cái ông Nguyễn này đúng là hư, hư quá đi mất. Mùa thu rực rỡ thế kia, tình tứ lãng mạn thế kia, vậy mà ông nỡ đem trộn lẫn với thịt chó và phở.” Trước những lời quở trách thân tình mà nghiêm khắc của người đẹp, mình chỉ còn biết cúi đầu vâng dạ, ăn năn sám hối. Và hôm nay, xin viết về mùa thu và cà phê Starbucks để chứng tỏ mình cũng là người thanh lịch như ai.
Vậy xin bắt đầu...

   Mùa thu đã về trên đầu phố... Lá cây ven đường bắt đầu chuyển sang màu vàng cam và đỏ rực. Sáng nay, bước chân ra khỏi nhà, Nguyễn tôi đã phải khoác thêm chiếc áo mỏng. Hình như mưa phùn rất nhẹ. Chợt thấy thèm ly cà phê ấm nóng. Bèn thưa với vợ: Anh ra Starbucks mua cho em cái cappuccino nhé. Nàng nhoẻn miệng cười thật đẹp.
   Ở Starbucks. Ngồi một mình trong góc quán, lòng bỗng bâng khuâng nhớ (ôi chao, cái tật không bỏ được!):
Lại thấy mình ngồi
ở cà phê starbucks
nơi đâu
Boston hay Virginia
trong Barnes & Noble
như buổi sáng nào
mưa phùn bay qua thành phố
   Mà đâu phải chỉ có nhớ cà phê Starbucks ở Boston hay Virginia và những cơn mưa phùn. Nhớ tất cả những quán cà phê Starbucks trong nắng trong sương ở những thành phố mà anh đã đi qua. Rồi bâng khuâng hồi tưởng lại những ngày đầu tiên đến Mỹ. Ờ, những ngày ấy, cái gì cũng thấy lạ. Lạ từ mùi cỏ cây, chim chóc cho tới cọng rau, ngụm nước uống trong miệng. Lạ từ tấm thảm trên nền nhà cho tới những ngọn đèn hoa lys ở các quảng trường. Nhưng dần dần rồi cũng thấy quen -quen với nắng mưa, bão tuyết và đâm mê mùi và vị của xứ này. French fries, steak ở Trail Dust, crawfish tẩm cajun, pizza... và nhiều thứ khác nữa, trong đó có cà phê starbucks.
  A, cà phê starbucks. Cũng không nhớ mình uống ly cà phê starbucks đầu tiên là trong trường hợp nào. Với Nguyên Nhi, Phạm Chi Lan, Đinh Yên Thảo, Quỳnh Như ở Garland, hay với Hải Phương ở Cali hay Đinh Cường ở Springfield, Virginia. Nhưng với ai chăng nữa thì hương vị cà phê Strarbucks vẫn thơm ngon. Không đậm đắng, ngây ngất như Phong ở Nguyễn Thiện Thuật hay Thái Chi ở Foucault ngày xưa. Nhưng không hề nhạt nhẽo, vô duyên như cà phê trong những bình lọc máy thông dụng ở Mỹ. Cà phê Starbucks làm cho hồn ta lâng lâng, hơi thở thơm trong ngày (?) và có hứng thú để chuyện trò, làm việc. Và Nguyễn rất thích cụm từ “rót cả tâm hồn vào đáy cốc” được nhà văn Trần Kiêm Đoàn dùng trong một bài viết để dịch câu “Pour Your Heart into It”. Tự câu ấy đã mang linh hồn Starbucks. Người viết bài này thích cà phê Starbucks còn ở không gian riêng của nó -chỗ ngồi rộng rãi, thoải mái, thường là nơi một góc đường, hay trong một shopping center, ngay cả trong quán sách, siêu thị. Vừa bình dân, có chút lãng du bụi bặm mà lại có vẻ sang trọng nếu so với những cà phê hè phố ở quê nhà. Hứng thú chắc chắn sẽ tăng thêm nếu ta vào website của Starbucks trên internet, xem những hình vẽ đơn giản và đẹp mắt về quán cà phê này, cũng như biết được rằng cái tên Starbucks là xuất xứ từ cuốn tiểu thuyết Moby Dick của nhà văn Herman Melville. Hay khi ta lần mở cảo thơm đọc trang viết thời qua vừa tìm lại được:
   “Trở lại thành phố cổ (Old Town) lần này, anh lại tới quán cà phê Starbucks ấy. Không hiểu tại sao. Hay mình đã trở thành một hồn ma tìm lửa ấm. Phải chăng từ tiền kiếp, đã hẹn ở đây. Cũng cơn mưa phùn ngày nọ. Cũng ở góc này, trong tiệm sách Barnes & Noble, với hai chiếc ghế gỗ sồi, một cái bàn tròn. Và ly cafe cappucino ấm áp như thuở nào.
   Như thuở nào... Anh ngồi ở Barnes & Noble nhìn ra ngoài trời. Mưa phùn vẫn bay trên phố. Trong quán, những người đọc sách vẫn cặm cụi, cúi đầu trên trang sách. Và các nhân vật từ thơ, từ truyện và kịch cũng đang có mặt. Lại thấy Lara với chiếc áo ca-rô màu sặc sỡ, đầu trùm vuông khăn lụa, giống hệt như trong Doctor Zhivago. Và Jenny vẫn bé bỏng như sáng nào có nắng vàng dạo bước qua công viên, rồi gặp chàng họa sĩ trong ‘A Portrait of Jenny’. Giờ đây, có thêm Hoàng Tử Bé -Le Petit Prince- đang đứng xoay xoay quả địa cầu, nói: “Một lần nọ, tôi có đến thăm trái đất này, và trồng ở đây một cây hoa hồng...” Và ai kia, có phải hóa thân của nữ lang từ thuở bạo Tần trong kịch của Hoàng Cầm đang bước tới, đặt túi xách lên bàn, rồi kéo ghế ngồi đối diện. Hôm nay, nàng mặc chiếc áo dạ màu xanh đen có đọng những hạt mưa bay. Mắt mở lớn một bầu trời đêm đầy sao. Nữ lang mở lời: “Chắc chàng chưa quên. Thời trẻ ở thành phố ấy... Mưa phùn và cà phê trong quán, những bức tranh trên tường. Nhớ lời hẹn lúc chia tay, thiếp từ trong sách vở bước ra gặp chàng nơi đây...” Và như thuở nào, nàng bưng ly cà phê lên uống, mắt nhìn trìu mến. Rồi kể chuyện gươm bay trong lửa đỏ, những câu hát qua đồi mây, mang lời dụ ngôn của gạch đá ngàn năm. Ly cà phê sắp cạn, thiếu phụ đứng lên, cầm lấy túi xách: “Sáng hôm nay mưa bay, như mưa viễn phố, thiếp xin từ biệt. Từ nay, bèo giạt mây trôi, duyên tri ngộ, biết đến bao giờ...” Rồi cũng như năm nào, nàng quay lưng, ra tới cửa nhìn lại, mắt mờ hơi mưa, và khuất dần. Mưa phùn vẫn bay trên phố. Chung quanh, trong quán sách, mọi người vẫn chăm chỉ đọc, ngồi yên như tượng. Nhìn lên, anh không hấy Lara đâu nữa. Jenny và Hoàng Tử Bé cũng không còn. Nhớ lại nhân vật nữ lang vừa chia tay, anh như còn thấy hiện lên trước mắt những giọt nước mưa trên vai áo và chút bọt cà phê còn vương trên khóe miệng ai.
   Mưa phùn vẫn bay trên Phố Cổ.”

   Trở lại với những quán cà phê Starbucks. Ở Mỹ có những shopping center của cỏ cây và chim chóc. Cà phê starbucks nằm ở một góc trong đó. Không tin ư, các bạn văn của Nguyễn sẽ sẵn sàng làm chứng. Sẵn hứng bút, cũng xin nói thêm để những bạn bè ở bên Tây bên Đức -như Kiệt Tấn, Cổ Ngư, Phạm Thị Hoài, Thái Kim Lan..., cũng như Phan Thị Như Ngọc ở quê nhà- hình dung được một quán cà phê Starbucks trên đất Mỹ như thế nào. Có thể nói hầu hết những quán cà phê Starbucks đều mang vẻ khiêm tốn, bình dị. Trước hết, ở đâu cũng vậy, hàng chữ Starbucks Coffee và logo của nó bao giờ cũng là màu green đậm. Các bức tường đều sơn màu vàng với vài bức tranh in theo phong cách pop art. Bàn ghế trong quán, quầy hàng... đều có nét độc đáo riêng. Sự thiết trí như trên là cả một nghệ thuật hài hòa, đơn giản nhưng ẩn giấu vẻ trang nhã. Nhờ đó, khách đến uống cà phê ở starbucks không cảm thấy bị lạc điệu. Thật vậy, khách của starbucks tuy gồm đủ mọi hạng người và mọi tầng lớp xã hội, nhưng hầu như mọi người đều cảm nhận được bầu không khí ấm cúng, thân hữu và không phân biệt khi bước vào bất cứ một quán cà phê Starbucks nào. Thử bất chợt ghé một trong hàng trăm quán cà phê Starbucks vào một buổi sáng mùa thu tại bất cứ thành phố nào của nước Mỹ, như thành phố Garland nơi kẻ này đang cư ngụ. Mùa thu đã về trên đầu phố với không khí se lạnh, thoáng một chút mưa phùn và sắc lá rộ vàng chín đỏ trên những cây phong, cây lê. Bên ngoài hiên, sau khung kính, có thể có một vài ông ăn mặc sang trọng vừa bưng ly cà phê vừa thảo luận về một dự án làm ăn gì đó với những giấy tờ bày ra trước mặt. Bàn bên cạnh mấy gã cưỡi mô tô mặt mày bặm trợn, trang phục bụi đời đang chuyện trò rộn rã bên tách cà phê. Xa một chút, vẫn ở ngoài hiên, mấy cô cậu trẻ vừa khuấy ly cà phê của mình vừa cười nói hồn nhiên. Ở trong góc, chỗ cái bàn thấp có ghế ngồi tiện nghi, một gã homeless râu ria xồm xoàm ngồi uống cà phê, với ba lô quần áo, chăn mền sát bên. Cạnh đó, một ông senior vừa hớp từng ngụm cà phê, vừa chăm chú đọc tờ USA Today. Ở một góc khác, ông nhà văn bụi đời hình dung cổ quái (có phải Tim O'Brien?) đang lặng lẽ làm việc trên chiếc laptop mang theo. Trong khi đó, khách hàng tiếp tục đứng trước quầy order cà phê trong tiếng nhạc jazz thoảng nhẹ.
   Không gian Starbucks là như thế đó. Thân mật, ấm cúng và trang nhã. Này bạn ơi, sáng nay cũng mưa phùn như mưa trên Phố Cổ. Có cặp tình nhân đang dìu nhau vào quán -ai vậy cà, bạn hay là cái bóng của tôi cách đây vài mươi năm cùng ai đó nữa? Nguyễn chợt thấy thèm đọc thơ cho họ nghe. Bài gì nhỉ? Thôi thì Mưa Phùn Ở Phố Ga vậy. Để ghi nhớ một khoảng thời gian chúng ta đã sống có hương cà phê starbucks.

Tháng 10. 2009

Viết thêm sau khi đọc lại trong một ngày của tháng 11. 2012: Bài “Mùa Thu Và Cà Phê Starbucks”, như các bạn đọc ở trên, được viết khi hiền nội còn có mặt trên cõi đời này. Nay để tưởng nhớ người trăm năm, mỗi sáng Nguyễn vẫn pha một ly cà phê Starbucks -loại instant coffee VIA Colombia- rồi chia làm hai, một cho Nguyễn và một cho vợ hiền. Như sáng nay mưa phùn bay nhẹ qua bầu trời Garland…

NXT

Monday, November 26, 2012

NƠI CHỐN ÂM THẦM

Nguyễn Thị Huế Xưa





   Cuối tháng mười một, trời Texas xanh như thạch rau câu vừa mới đổ trong khuôn hình chiếc lá. Những chú sóc con tinh nghịch ngồi trên thành gỗ của cái deck, ngốn ngấu cắn từ hạt pecan này tới hạt khác. Cây Pecan trái rụng đầy sàn, không ai màng ra lượm, cho các chú tha hồ ăn. Nhớ năm nào khi con chó Spotty còn sống, mỗi lần ra deck thì nó rất sợ hãi vì rằng những chú sóc con đó, sau khi ăn pecan xong sẽ liệng vỏ xuống trúng đầu nó.
   Nắng reo vui trên ngọn cây Pecan, nắng đùa nhẹ trên tách café ngọt đắng trong buổi sáng rất thanh nhàn trên chiếc ghế dựa lả lơi với cuốn Ain’t I A Woman! cuốn sách do Illona Linthwaite edite với những bài thơ lượm lặt khắp thế giới từ bao nhiêu năm qua do những nhà thơ phái nữ viết, viết giản dị, viết trung thực và viết với tất cả tâm hồn của họ. Tôi lật qua một trang sách, bài thơ đầu tiên.
Almost Love

It happen sometimes; a pair of eyes a profile
someone we don’t know and see only once
or every afternoon.
Someone we met, it was just like that:
a hand on yours,
some hasty words.
But someone who became a part of you
and now there’s no seeing that face without paling
without trembling hands
and it’s almost love
       Magaly Sánchez, born 1940, Cuba (Translated by Margaret Randall)
   Hình như là tình yêu? Ôi, tôi nhớ đến cái thời xa xưa vừa mới lớn, cái thời khi mới đặt chân đến vùng tuyết lạnh tái tê hồn người trên miền bắc ngàn trùng diệu vợi đó. Bismarck, North Dakota, lần đầu tiên đến, dù sống ở đó chỉ vài năm nhưng lúc nào tôi cũng tự nhận đó là quê hương thứ hai vì thành phố nhỏ nhoi nhưng tràn ngập tình người và kỷ niệm của một đời sống hoàn toàn rất mới. Cuối thu ở thành phố êm đềm đó có gió đầu mùa se sắt lạnh và những trận thu phong làm lá vàng rơi rụng đầy sân. Buổi chiều con đường vắng lặng, không gian và thời gian xuống rất thấp và đến rất gần. Có con bé ngồi bó gối trên bục đá hai bên nhà, áo ấm, khăn quàng bay theo gió, ngẩn ngơ nhìn những chú sóc nâu chạy lững thững trên đám lá vàng. Dạo đó còn bé nên chưa biết mếm mùi vị café, chỉ mê chocolate và con bé chia từng mảnh chocolate vụn với những chú sóc con.
   Chiều xuống yên lặng, con đường vắng hoe chỉ có con bé và hơi thở của làn gió lạnh. Hai người hàng xóm là vợ chồng mục sư Nicolai vừa đi nhà thờ về đưa tay vẫy chào, và dường như nói tối nay sẽ có cơn bão đi qua thành phố. Nghe lạ lùng quá, lạ lùng như trang thư vừa nhận được hôm nay từ một đại dương khác, nét chữ quen thuộc,  ân cần, khuôn mặt thật gần nhưng đã quá xa, một tình cảm mà đôi lúc con bé tự hỏi…dường như là tình yêu? Dưới ánh đèn đường vàng ảo, trong không gian lạnh buốt đó, bất chợt có một chút nhớ thương nhói đau trong lòng như sự chờ đợi rất mơ hồ của cơn bão sắp đi qua thành phố đêm.
Cơn bão Arleen qua thành phố
Cuồng nhiệt như cuộc tình đôi ta
Bên bờ đại dương tôi mong đợi
Một chốn ấm thầm em xót xa

Nơi ấy mùa đông em còn nhớ
Tuyết trắng buồn trên mái hiên xưa
Đường phố xanh xao tình vàng võ
Một chút hương thừa thơm nhánh lá khô

Lá uá tình tàn theo sương lạnh
Tóc úa em còn mãi bơ vơ
Tôi ôm một góc trời kỷ niệm
Gục ngã bên đời tháng năm qua

 Biết đến bao giờ mưa thôi khóc
Cho tim không còn nỗi dại khờ

    Bao nhiêu năm qua, bây giờ ngồi trong ánh nắng ấm áp miền nam nhưng vẫn luôn nhớ về vùng tuyết giá băng, một nơi chốn rất âm thầm, và cũng tự hỏi Ain’t I a Woman? Nhưng con tim kia vẫn thênh thang nỗi dại khờ vì có biết con bé năm nào có cái nickname là snow…..tuyết trắng buồn trên mái hiên xưa.
NTHX

THƠ LÂM HẢO KHÔI



Trừu tượng Nguyễn Đình Thuần



Bidong-ngày tr li

Sóng xa về chạm chân cầu cũ
Bãi nắng nghiêng vai lá nặng cành
Gặp tên tỵ nạn nhiều năm trước
Đi đứng mơ màng lên đảo xanh…

Thời gian theo gió làm nên sóng
Chôn xuống bao la biển một màu
Ngày leo lên dốc thăm hoang mộ
Núi sầu cây lá mới quen nhau

Chân đi còn vướng mùa giông bão
Em mắt chưa nguôi sóng bạc đầu
Tóc bay vai áo đầy di tích
Mây tả tơi về gọi bể dâu

Tối xuống long-house trải chiếu buồn
Bên người sông nước cũng gần hơn
Đêm nghe đất đá mòn hơi thở
Mưa núi hay về rơi nước non

Một ngày biển gọi tên sinh đẻ
Cao ủy cho em một chỗ về
Bỏ lại chiều thơm hơi gạo củi
Chân buồn dép bụi ở khu B…

Ba mươi năm biển còn thương tích
Nên sóng tràn thêm ngọn oán hờn
Khi qua mộ đất buồn vô chủ
Thương lẻ loi dùm một cố hương

Thời gian cho núi già thêm tuổi
Đá cũng già thêm nỗi nhớ người
Sờ tay chạm ấm hồn năm cũ
Con mắt Bidong có nụ cười...

Lâm Hảo Khôi
(Tháng 7/2012)

Ngày qua Marang-terengganu

Em ở nhà sàn rợp bóng cây
Da ngăm rám nắng biển dân chài
Cái khăn batik còn e thẹn
Thắt lại tròn đôi má Mã Lai

Thơm nước dừa tươi em gởi tôi
Trời trưa cây đứng đổ mồ hôi
Nhắc tôi năm đó khi rời đảo
Ngày tới Marang nắng đỏ trời

Chớp mắt thôi mà ba muơi năm
Đêm thấy Bidong nhớ chỗ nằm
Thấy long-house ướt chiều mưa núi
Thấy MãLai buồn rất ViệtNam

Em có dừa xanh mái lá xanh
Mưa theo con mắt ướt trên cành
Em ở nhà sàn vui xóm biển
Tôi nhớ quê nghèo dột mái tranh

Lên xe tôi gởi mắt bên đường
Anh bạn hiền Bidong dể thương
Chào tôi tiếng Việt lai người Mã
Marang cười xanh ấm vết thương...

Marang em cất dùm tôi với
Sóng biển hơi nồng máu Việt nam
Những hôm mưa bão ngồi nhen nhúm
Củi lửa trên đồi núi Bidong  
                        
Lâm Hảo Khôi
(VềBếnTựDo10-Marang tháng 6/2012)


CHIỀU BÊN TÁCH CÀ PHÊ CÙNG NGUYỄN XUÂN THIÊP



                              MC Phan Dụy, NXT, Tô Thẩm Huy

ĐỌC LẠI TÔI CÙNG GIÓ MÙA
Tô Thẩm Huy

    Kính thưa quý vị, chiều hôm nay tuy chính thức là buổi giới thiệu 3 tác phẩm, một tập thơ, một tập đoản văn, và một tập thơ tái bản sau lần phát hành đầu tiên cách đây trên 10 năm, tập Tôi Cùng Gió Mùa, nhưng theo ý nguyện của tác giả thì chiều hôm nay cũng là dịp để chúng ta gặp gỡ, cùng ngồi bên nhau trong căn phòng ấm áp thân tình của Canvas, cùng nhâm nhi với nhau một vài chén rượu mà nghe ngoài trời đang lồng lộng gió mùa. Gió mùa? Sao gọi là gió mùa? Nó khác với gió bình thường, gió không mùa ở chỗ nào?  Xin mượn một câu hát của Bob Dylan để trả lời câu hỏi ấy:  The answer my friends is blowing in the wind, the answer is blowing in the wind.  
    Tác giả Tôi Cùng Gió Mùa đã nghe thấy gì trong những cơn gió lồng lộng ấy?  Có phải là những lời hô hào chúng ta nên chung sống thuận hoà, nên xử sự tốt bụng với nhau như Bob Dylan đã kêu gọi? Thưa không. Tôi Cùng Gió Mùa không giản dị như vậy, nó chan chứa tình người, chan chứa những thương nhớ thiết tha, ân cần, hạnh phúc. Xin nghe chính lời thơ Nguyễn Xuân Thiệp kể lể:
Gặp lại nhau
Tôi cùng gió mùa
Khi những chiếc lá khô lăn tròn trên mặt nhựa
Cuốn theo chút nắng cuối trời…

Này em, chưa đan xong chiếc khăn quàng cổ
Thì gió mùa đêm nay đã đến đầy phòng
Thổi rung liếp cửa
Em có nghe tình ta âm vang dưới bầu trời hun khói
Âm vang qua đồng cỏ tranh

Để đêm nay có người lục lại gối chăn trong hòm cũ
Tìm lại chiếc gương xưa
Để sớm mai
Hồng má trẻ con,
Se môi thiếu phụ
Để người đi xa một sớm quay về.

    Mùa ấy là mùa nào?  Có phải là mùa Thu mà có người đã bảo:  Thu về ta mới nhớ ra, Yêu là thế ấy, mơ là thế thôi. Hay có thể nào là Nay mùa mưa, mai mùa hạ buồn chăng?  Thưa nó lại có thể là một mùa không thơ mộng như lời Bùi Giáng, như thơ Hồ Dzếnh, không u uẩn như thơ Tuệ Sỹ, mà đôi khi lại là một mùa vương vất, day dứt những thống khổ, đau thương của kiếp người, của những con người trong nghịch cảnh vẫn giữ trong lòng một niềm tin rằng khi mùa đông đến chúng ta sẽ có lửa, sẽ có được ngọn lửa để sưởi ấm lẫn nhau: Xin mời quý vị nghe thêm một đoạn trong bài thơ ấy:
Gặp lại nhau
Tôi cùng gió mùa
Cho nên trong ly rượu chiều nay, uống bên quán lá
Có thêm chút cay đắng của giọt lệ nào
Và lời vi vu của nhiều hạt bụi…
Hỡi gió mùa
Đã đến trong cây,
Đã nói cùng với
Rằng ta yêu nỗi cùng khổ của kiếp người
Cả những điều tuyệt vọng
Rằng khắp nơi trên mặt đất mùa đông này thiếu lửa
Nhưng dưới mái tranh nghèo của quê hương ta chiều nay
Đã ấm lại tình hoa cỏ.
Gió mùa
Gió mùa
Thổi qua
Thổi qua
Qua những tầng cổ tích, những lớp đá ong, những rừng thạch thảo
Như tù và, như tiếng trống thành xưa vang động,
như tiếng độc huyền dưới những hạt mưa
Thổi qua,
Thổi qua
Một mình trên góc phố chiều nay
Tôi nghe gió mùa đi qua lục địa
Thổi qua những biên thuỳ, rào cản
Những mầu da, những dòng nước mắt
Gió mùa
Gió mùa
Thổi qua
Thổi qua
Giữa những bình minh, những hoàng hôn cười khóc
Ngươi đã nghe gì, thấy gì
Từ trong Thánh Kinh, và Nam Hoa kinh
Và triệu triệu những trang kinh vàng óng
Trên cây vô ưu
Và cành nhân sinh
Có con chim nào hót
Có không một chỗ dừng chân
Cho loài người. suốt cuộc hành trình. về nơi tĩnh lặng.

Hỡi gió mùa
Đã đến trên quê hương ta chiều nay
Để thêm một lần gặp lại
Xin hẹn cùng ta
Xin hẹn cùng người
Một mùa đông ấm lửa.

    Khi tập Tôi Cùng Gió Mùa ra mắt độc giả lần đầu cách đây hơn mươi năm, tôi cũng đã lên nói đôi lời giới thiệu với độc giả Houston. Tôi không nhớ tôi đã nói gì trong buổi ấy, ngoại trừ 2 điều. Một, là tôi yêu mến hình ảnh của tác giả qua tập thơ ấy.  Đó là hình ảnh của một con người còn giữ được cái chất thiên lương của kẻ sĩ phương Đông, điều mà người xưa gọi là xích tử chi tâm, là lòng trong sáng của đứa trẻ mới sinh ra, da dẻ còn đỏ, đỏ như mầu con chim cardinal, con chim hồng tước, không ngừng nhẩy nhót,  bay lượn trong thơ NXT.  Điều thứ 2 tôi đã nói là tập thơ ấy đã làm tôi nhớ đến một bài thơ của Pablo Neruda đăng trên tạp chí Văn vào đầu thập niên 70 khi Văn giới thiệu Neruda là người đoạt giải Nobel văn chương năm ấy.  Bài thơ ấy nay tôi chỉ còn nhớ mang máng hình như có tựa đề là Tôi Đi Bày Tỏ Nhiều Điều, và chỉ còn nhớ một ý duy nhất trong bài thơ ấy, là tác giả đã nghe thấy những thớ gỗ chuyển mình, chuyện trò kể lể, những niềm tin, những ngậm ngùi, hân hoan, buồn tủi. Ngày hôm nay, hơn mười năm sau, khi đọc lại Tôi Cùng Gió Mùa, tôi xin được nói thêm một điều, là đọc lại Tôi Cùng Gió Mùa tôi lại càng yêu mến ông hơn, và càng thấy rõ hơn là chúng ta nên đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, vì hồn thơ ấy là tinh ròng những yêu thương minh triết, những giá trị nhân bản đẹp nhất của dân tộc chúng ta nói riêng, và của nhân loại nói chung.
    Và trong niềm tin ấy, niềm tin của một mùa đông ấm lửa sắp đến, tôi xin mời quý vị cùng nâng ly, ly rượu hay ly cà phê, và cùng với tác giả Nguyễn Xuân Thiệp lắng nghe những trận gió mùa ngoài kia đang ngân nga, đồng vọng

Houston, 27 tháng 10. 2012
TÔ THẨM HUY