Phan
Tấn Hải
Bùi Vĩnh Phúc. Tác phẩm
Thêm một cuốn sách phát hành giữa một thời
bom đạn bay khắp trời. Bất kể rằng, dòng chữ không ngăn cản được đường đạn bay.
Hiển nhiên, bởi vì tác giả Bùi Vĩnh Phúc đang rời khỏi thế giới vật lý của địa cầu,
để bước vào một thế giới nơi mà anh gọi là một không gian văn chương rất riêng
trong tác phẩm mới,
nơi đó là thơ, là văn, là nhạc, là phê bình, là cảm nhận, là những giấc mơ bay
bổng từ chiếc đàn dương
cầm với các phím là chữ và nghĩa. Như thế đó, tuyển tập các bài viết của Bùi
Vĩnh Phúc ấn hành với
nhan đề “Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương” nơi do chính anh tuyển chọn,
trích lại các bài viết anh ưa thích nhất.
Bùi Vĩnh Phúc là một cái tên quen thuộc với
rất nhiều người trong nhiều lĩnh vực. Anh là một nhà văn, nhà
thơ, nhà nghiên cứu văn học, nhà giáo dục, nhà dịch thuật cho tiểu bang
California, người dịch văn chương,
và cả phê bình âm nhạc. Và nhiều nữa, nếu phải kể hết. Do vậy, rất nhiều những
trang văn Bùi Vĩnh
Phúc viết ra đã thường trực làm cho tôi bất ngờ, không chỉ mới lạ mà vẫn rất là
thơ mộng, không chỉ
uyên bác tháp ngà như khi phân tích âm nhạc Trịnh Công Sơn mà vẫn rất gần gũi đời
thường như khi nói
về chất thơ Bùi Giáng.
Bùi Vĩnh Phúc là một điển hình phức tạp của
lớp trí thức hải ngoại mang trong tim hai dòng chảy: truyền thống mỹ học Việt
Nam và phương pháp nghiên cứu hiện đại phương Tây. Hai kho tàng văn hóa này
giúpanh xây dựng một lối viết dung hòa giữa thơ mộng và lý luận, giữa trực giác
thẩm mỹ và phân tích lý thuyết. Chúng ta sẽ thấy rất nhiều đa tầng chữ nghĩa
như thế trong tác phẩm Chữ Nghĩa & Không GianVăn Chương của Bùi Vĩnh Phúc,
dày 730 trang, vừa do Tạp Chí Ngôn Ngữ ấn hành.
Khoan. Xin nói về một bất ngờ rất riêng
tư. Tôi giựt mình khi thấy nơi trang 28 của sách KGVC, nơi những
dòng đầu của bài “Cho Đi Lại Từ Đầu” Bùi Vĩnh Phúc đã viết, trích:
“Tôi nhớ Robert Nathan, qua lời một họa sĩ
trong cuốn “Portrait of Jennie” -- bản dịch Việt Ngữ là “ChânDung Nàng Thơ” của
Hoàng Ưng và Trần Phong Giao -- có nói đại ý rằng trong đời một người nghệ sĩ,
có những giai đoạn mà hắn ta cảm thấy năng lực sáng tạo của hắn bị đông đặc lại.
Lúc đó, hắn cảm thấy linh hồn hắn bị giam nhốt giữa đời sống, và hắn không thể
tìm được lối thoát. Đó là mùa Đông của người nghệ sĩ. Mùa Đông dày đặc và giá lạnh
bao trùm lên đời sống hắn, khiến cho hắn có những lúc cảm thấy không còn có thể
tiếp tục sống nổi.”
Tôi đọc và giựt mình. Đúng là tôi mê cuốn
truyện dịch "Chân Dung Nàng Thơ" trong những ngày còn là một tên học
trò mê đọc trong các năm trung học ở Sài Gòn. Lúc đó, tôi đọc và có lúc như dường
thấy hơi lạnh của tuyết New York phả lên từ các dòng chữ đang làm lạnh thêm cho
nhân vật chính trong truyện, một chàng họa sĩ đói rách trong thời Kinh Tế Suy
Thoái của Hoa Kỳ giữa thập niên 1930s bỗng gặp một thiếu nữ ngồi giữa trời lạnh,
nơi công viên Central Park của thành phố
Manhattan, và chàng sau đó vẽ phác hình ảnh nàng từ ký ức. Tôi không biết vẽ,
nhưng có lúc tôi trực giác như dường mình sẽ là một tên nhà thơ đói rách ngồi
giữa một công viên đầy tuyết trắng.
Tiểu thuyết này dĩ nhiên còn nhiều tình tiết
ly kỳ, lãng mạn, về sau còn được dựng thành phim. Tôi không ngờ là Bùi Vĩnh
Phúc cũng ưa thích tác phẩm này như tôi. Nhưng dịch giả Hoàng Ưng lại là thầy dạy
Anh văn của tôi thời trung học đệ nhất cấp ở Trần Lục, quận 3 Sài Gòn (bây giờ
hình như đổi tên là Trường THCS Lê Quý Đôn?). Bây giờ, hiển nhiên là Thầy đã
lìa đời, nhưng chữ của Thầy trong bản dịch thơ mộng đó vẫn còn in sâu trong
tôi, như dường các bụi tuyết New York vẫn chưa tan trong mắt tôi. Các bạn nào từng
học Thầy này hẳn nhớ rằng Thầy có một mắt giả, có lẽ vì bị thương do một tai nạn
hay từ một thương tích ở chiến trường nào đó, mà Thầy không kể trong các buổi
tôi học. Tôi nhớ Thầy có tròng mắt giả màu xanh da trời, ngó là biết giả liền
(thời thập niên 1960s là như thế, không có chuyện phải ngụy trang cho giống mắt
thiệt). Còn tròng mắt kia của Thầy ngó lúc nào cũng như đang cười, rất là an lạc
và thơ mộng. Nhiều thập niên về sau, tôi
tự khám phá ra một điều, khi nhớ tới Thầy: nếu tâm hồn không thơ mộng, không ai
có thể dịch, viết văn, hay làm thơ...
Sách mới của Bùi Vĩnh Phúc dày 730 trang,
nghĩa là nặng tới mức không thể cầm một tay mà đọc. Sách gồm 6 phần. Phần I: Tản
văn / Tuỳ bút; Phần II: Tiểu luận / Chuyên luận (trích); Phần III: Thơ (tuyển
50 bài của Bùi Vĩnh Phúc); Phần IV: Dịch thuật; Phần V: Đối thoại, trả lời phỏng
vấn; Phần VI: Phụ Lục: Hình ảnh kỷ niệm, và Thân hữu viết về BVP.
Vào sách là bài Thư Đầu Sách của
nhà thơ Luân Hoán, thay mặt Tạp Chí Ngôn Ngữ, giới thiệu tổng quan về Bùi Vĩnh
Phúc và tác phẩm mới, với lời cuối thư: “Kính chúc quý bạn đọc khoan khoái khi
đọc và ngẫm về cuốn sách này. Trong sách có bao nhiêu điều thú vị, đẹp đẽ và
bao thông tin, kiến thức mang tính khoa học văn chương mà ta có thể thưởng thức
và tìm hiểu, theo dõi. Chỉ riêng đoạn Bùi Vĩnh Phúc, một nhà phê bình văn học,
một nhà thơ, nói về bài thơ Hoàng Hạc Lâu và các cách dịch nó thôi cũng đủ khiến
ta yêu thích văn chương nhiều thêm. Cái sướng khó nói rõ được.” (CN&KGVC,
trang 13)
Kế tiếp, sau lời của Luân Hoán là bài nhận
định từ một nhà nghiên cứu từ Huế, tựa đề “Nghe Tiếng Quê Hương Từ Nơi Xa Thẳm”
của Nguyễn Thị Tịnh Thy – người được tuyển tập giới thiệu là: “Nhà Nghiên cứu -
Phê bình văn học. TS Ngữ văn, Đại học Sư phạm Huế. Chuyên môn giảng dạy tại Đại
học Sư phạm Huế: Văn học nước ngoài, Phê bình sinh thái.”
Trong bài viết dài 8 trang của Nguyễn Thị
Tịnh Thy, tôi chú ý tới đoạn văn này: “Đi vào các trường hợp, trong hơn 20 cuốn
sách viết về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mà chúng tôi đang sở hữu, có thể nói, cuốn
sách của Bùi Vĩnh Phúc thuộc vào hàng hay nhất. Khảo sát ca từ của Trịnh Công
Sơn từ góc độ thi pháp học văn học, ở đoạn trích viết về "ngôn ngữ và những
ám ảnh nghệ thuật", tác giả đã chỉ ra các kiểu không gian nghệ thuật trong
ca từ của Trịnh Công Sơn một cách tinh tế. Thanh Tâm Tuyền, Tô Thuỳ Yên, Bùi
Giáng đều là những gương mặt thơ được giới cầm bút bình luận rât nhiều. Tuy
nhiên, đọc các tiểu luận của Bùi Vinh Phúc, ta vấn thây ông luôn tìm được lối
riêng, có tính "vũ đoán" riêng trong "viết, đọc và thẩm thức văn
chương". Bài về Phạm Công Thiện đúng là "một thứ fire for fire"
- "lửa đáp lửa" - là bài viết của "một thi sĩ viết cho một thi
sĩ" đúng như nhận định của chính triết gia này. Đó là tuyệt bút, là một
cơn lên đồng chữ nghĩa, là sự thăng hoa của trí tuệ và cảm xúc diệu kỳ khó lặp
lại trong đời, ngay cả với chính tác giả.” (CN&KGVC, trang 21)
Lời cuối trong bài viết của Nguyễn Thị Tịnh
Thy là những gì độc giả chắc chắn là sẽ cùng nhìn thấy về vai trò nối liền sự đứt
gãy văn hóa – văn học của dân tộc: “Trên dưới 700 trang sách với nhiều thể loại,
điều khiến tôi không rời được Chữ nghĩa & không gian văn chương là khối kiến
thức về văn học, trết học, mỹ học và ngôn ngữ học mà tác giả Bùi Vĩnh Phúc mang
lại. Nhưng, quan trọng nhất, gợi nhiều xúc cảm nhất, là trong từng cầu chữ của
ông, tôi được nghe tiếng quê hương từ nơi xa thắm. Người nối liền sự đứt gãy
văn hóa - văn học của dân tộc, lại chính là những kẻ tha hương. Tôi biết ơn ông
và những người câm bút ở ngoài nước, như ông!” (CN&KGVC, trang 22)
Trong bộ sách là một thế giới mênh mông
chữ nghĩa của Bùi Vĩnh Phúc, tôi ngừng lại và đọc nhiều lần một đoạn văn, nơi
ký ức thời tuổi nhỏ của tôi. Bài “Những
Đóa Hoa Dịu Dàng Phất Phơ Trong Gió” của Bùi Vĩnh Phúc có một đoạn, trích:
“Tôi cũng nhớ lần được cho leo lên xe thổ
mộ chạy một vòng thành phố. Ông già đánh xe Nam Kỳ hay ghé qua xóm tôi ngồi
đánh cờ tướng với mấy bạn rượu của ông ta. Tôi được quen biết ông trong những lần
đứng coi ké những cuộc cờ này. Tôi nhớ vào một dịp Tết, ông già đánh xe thổ mộ
chạy qua khu xóm tôi. Những chậu hoa vạn thọ vàng rực treo lắc lư đầy hai bên
thành xe. Màu vàng lung linh theo nhịp xe chạy thật là chóa mắt. Lần đó, ông
già cho tôi leo lên ngồi chung với năm, bảy người trong khoang xe. Mọi người ngồi
hết chỗ, ông già leo ngồi ngay lên cáng xe. Chiếc xe chạy đi, và tôi sung sướng
nhìn mọi người cũng như cảnh vật dạt mãi về phía sau. Những chậu hoa vạn thọ
vàng rực chấp choa lăc lư trong gió. Thời tiết còn để lại một chút lạnh châm
kim trên da thịt. Tiếng vó ngựa lóc cóc giòn giã. Và tuổi nhỏ, như con chim
chào mào vẫy cánh bay vụt lên.” (CN&KGVC, trang 59)
Tôi tin rằng các nhà phê bình văn học sẽ
chú ý đặc biệt tới các đề tài trong sách mới của Bùi Vĩnh Phúc, với các bài nhận
định về hai mươi năm văn học Miền Nam (1954 - 1975), về ngôn ngữ Trịnh Công
Sơn, về Truyện Kiều và Tiếng Việt 200 năm trước, về các nhà thơ Thanh Tâm Tuyền,
Tô Thuỳ Yên, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, về bài phát biểu của Bùi Vĩnh Phúc khi
nhận giải Nghiên Cứu - Phê Bình của Diễn đàn Văn học Văn Việt, về bài trả lời
phỏng vấn do Diễn đàn Da Màu thực hiện (về Đọc & Viết và về Văn Học Hải Ngoại),
và nhiều đề tài khác.
Tuyển tập cũng ghi lại nhiều cái nhìn,
trong phần Thân hữu viết về Bùi Vĩnh Phúc, với các bài của:
--
Trần Chấn Trí: Hiệu ứng của Âm và Thanh trong Thơ qua lăng kính của nhà phê
bình văn học Bùi Vĩnh Phúc
--
Phan Tấn Hải: Bùi Vĩnh Phúc, nhà phê bình của Thơ mộng, U hiển
--
Trần Hữu Thục: Vài cảm nghĩ về 9 Khuôn Mặt, 9 Phong Khí Văn Chương của Bùi Vĩnh
Phúc
--
Đặng Thơ Thơ: Bùi Vĩnh Phúc và Phê Bình Văn Học
--
Trịnh Y Thư: Bùi Vĩnh Phúc: Phê bình Văn học như là một hành động của tình yêu
--
Trần Thị Nguyệt Mai: Bùi Vĩnh Phúc, "Người Bạn" thời Hoa mộng
Không chỉ với người quan tâm về văn học,
tôi tin rằng các ca sĩ, nhạc sĩ và những người quan tâm tới âm nhạc sẽ chú ý tới
bài viết của Bùi Vĩnh Phúc tựa đề “Trịnh Công Sơn: Ngôn Ngữ & Những Ám Ảnh
Nghệ Thuật”, đặc biệt là ghi chú (2) in nơi cuối bài, phân tích về một chữ
trong câu nhạc:
“Bài "Biển Nhớ", trong một số sách nhạc, câu "Bàn tay chăn gió
mưa sang" bị đánh lộn là "Bàn tay chắn gió mưa sang". Điều đó
làm mất hẳn đi cách dùng chữ tài hoa và đầy sáng tạo của người nhạc sĩ. Trong
văn cảnh của bài hát, "chắn gió mưa sang" trở nên lạc, không thích hợp
với khí hậu và tinh thần chung của toàn bài, trong đó, ta thấy có "triều
sương ướt đẫm cơn mê", có "hồn liễu rũ", "bờ cát trắng",
"biển động", "sầu lên", "cồn đá rêu phong rũ buồn, đèn
phố nghe mưa tủi hờn"... Thật ra, trong bản nhạc rời in ở Việt Nam thời
sáu mươi, tôi đã thấy nhà xuất bản in đúng là "chăn gió mưa sang".”
(CN&KGVC, trang 184-185)
Người quan tâm tới âm nhạc cũng có thể chú
ý tới bài viết tựa đề “Về Tính Vũ Đoán trong Viết, Đọc, và Thẩm Thức Văn
Chương” của Bùi Vĩnh Phúc, nhắc tới các ca khúc phản chiến bị bỏ quên:
“Trong kinh nghiệm cá nhân, về phương diện
này, tôi cũng đã rất ngạc nhiên và khá bất ngờ khi thấy trong tập Những Bài Ca
Không Năm Tháng, tuyển hơn 120 ca khúc của mình, được xuất bản mấy năm trước
khi anh mất, Trịnh Công Sơn đã không đưa vào những ca khúc phản chiến một thời
đã làm nên tên tuổi anh. Có lẽ đã có một suy nghĩ đắn đo nào đó, có một ý nghĩa
quyết định, đã khiến anh không đưa chúng vào tuyến tập đánh dấu một đời sáng
tác này của mình. Tôi bỡ ngỡ, nhưng thấy không nhất thiết phải lý giải điều đó.”
(CN&KGVC,
trang 223)
Hiện thời sách mới của
Bùi Vĩnh Phúc đã lưu hành trên hai mạng:
https://www.amazon.com/
và https://www.barnesandnoble.com/
Bạn
chỉ cần gõ tên "bui vinh phuc" là ra các sách mới này.
Nơi đây, xin ghi lại tiểu sử sơ lược của Bùi Vĩnh Phúc:
Sinh tại Hà Nội, 1953. Lớn ở Sàigòn. Dạy Việt văn và Pháp văn tại trường Nguyễn
Bá Tòng (Sàigòn và Gia Định) từ 1972 đến 1977. Làm thơ từ 1968. Viết tiểu luận
và phê bình văn học từ 1982.
Sống tại Mỹ từ tháng 4, 1978. Học và lấy các bằng
chuyên môn từ hệ thống Cal State University (CSU) và University of California
(UC). Từ 1989, liên tục dạy Anh văn và Ngôn ngữ & Văn hóa Việt Nam tại đại
học Golden West College và tại California State University, Fullerton, khoa
Ngôn ngữ và Văn học Hiện đại. Hoạt động chuyên ngành trong các lĩnh vực Ngôn Ngữ
Học và Văn chương Pháp. Thuyết trình viên về giáo dục và tâm lý-xã hội, cũng
như về văn học và ngôn ngữ Việt Nam tại một số trung tâm và đại học tại Mỹ, và
tại các diễn đàn về văn học Việt Nam hải ngoại.
Dịch
thuật chuyên nghiệp từ 1986. Đã chuyển dịch nhiều tài liệu trong các lĩnh vực
y, luật, ngôn ngữ, và tâm lý-xã hội cho tiểu bang California và các trung tâm
nghiên cứu khác tại Hoa Kỳ. Dịch văn chương từ 1987. Trong ban chủ biên cũng
như đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học và nghiên cứu trong và ngoài nước.
Cuối
cùng, để bạn đọc có thể nhìn rõ hơn về chữ và người, nơi đây xin chép lại ba đoạn
thơ tự tình của Bùi Vĩnh Phúc trong bài thơ “Trăng vỡ anh ra” dài 8 đoạn, mỗi
đoạn 4 dòng, và nơi đây là ba đoạn giữa bài thơ:
anh
đã đi xa những ngày quê cũ
trăng
dãi trên đầu trăng mở trái tim anh
trăng
vẫy anh đi về những miền ánh sáng
anh
chạy theo trăng vấp ngã bao lần
anh
đã mất tăm lòng anh tuổi trẻ
trăng
sáng lân tinh những lá cỏ ướt mềm
anh
mút giọt sương thơm như giọt sữa
em
ơi em ơi trăng và gió đương lên
em
đừng khóc một ngày trăng đã cũ
một
ngày trăng đã vơi một ngày đời sống đã phân ly
một
ngày giọt sương rơi trên cỏ biếc
vỡ
giọt nước mắt em một đêm mộng xuân thì. (CN&KGVC, trang 496)
Nhà thơ Bùi Vĩnh Phúc, cũng rất mực thơ mộng
và u hiển vậy. Nơi không gian văn chương đó, vầng trăng quê hương vẫn rọi sáng
trong các dòng chữ của anh.
PHAN
TẤN HẢI

No comments:
Post a Comment