Phan
Tấn Hải
Noor Hindi. Tác phẩm
Các sinh viên Đại Học UCI (Quận Cam,
California) trong chương trình thạc sĩ sáng tác văn học MFA Programs in Writing
hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 2/2026 đã được tham dự buổi đọc thơ và văn từ ba tác giả
-- hai nhà thơ gốc tỵ nạn từ Palestine là Noor Hindi và George Abraham; và tiểu
thuyết gia Hoa Kỳ Matt Sumell. Nhà thơ nữ Noor Hindi là ai, và thơ của cô nói
gì?
Cô đã đứng đọc thơ tại các trường đại học,
đọc lên những bài thơ nói lên căn cước của cô, thí dụ như bài có tựa đề
"Self-Portrait as a Palestinian" (Tự mô tả như một người Palestine) với
những dòng như:
Tôi
là tấm bản đồ của một đất nước không còn hiện hữu
trên
các bức tường lớp học của bạn. Tôi là lớp đất
dưới
các móng tay của một bóng ma.
Mỗi
khi cất lời, tôi đang phiên dịch một nỗi câm lặng
trong
nhiều thập niên bị bưng bít.
Nếu bạn vào YouTube và gõ hai chữ
"Noor Hindi" bạn sẽ thấy những buổi đọc thơ của cô tràn ngập giảng đường
đại học Hoa Kỳ. Cô có văn phong thơ phù hợp với giới trẻ Hoa Kỳ, và những đau đớn
vì dân tộc Palestine bị quân đội Israel diệt chủng đã chuyển thành một ngôn ngữ
thơ rất đặc biệt nơi đây.
Noor Hindi đặt chân đến Hoa Kỳ cùng gia
đình khi còn là một đứa trẻ thơ. Cô sinh năm 1995 tại Amman, Jordan, trong một
gia đình tị nạn người Palestine. Đến Hoa Kỳ cùng gia đình khi còn nhỏ, cô lớn
lên tại Akron, Ohio, trong một cộng đồng chủ yếu bao gồm những người tị nạn đến
từ Bhutan và Nepal. Tiểu sử công khai của cô không ghi rõ năm vào Mỹ, chỉ biết
rằng cô đã sinh sống tại Hoa Kỳ từ cuối những năm 1990s hoặc đầu những năm
2000s.
Sau khi lấy bằng Cử nhân (BA) chuyên ngành
Tiếng Anh tại Đại học Akron, cô tiếp tục theo học chương trình Thạc sĩ Mỹ thuật
(MFA) chuyên ngành Thơ ca của trường (giai đoạn 2017–2019) thông qua chương
trình NEOMFA. Năm 2020, tổ chức Twelve Literary Arts đã lựa chọn cô tham gia
Chương trình Nghệ sĩ Lưu trú Barbara Smith của họ. Một năm sau đó, cô vinh dự
nhận được Học bổng Thơ ca Ruth Lilly và Dorothy Sargent Rosenberg do Quỹ Thơ ca
(Poetry Foundation) trao tặng.
Tập thơ đầu tay của cô— "Dear God,
Dear Bones, Dear Yellow" (Haymarket Books, 2022)—đã nhận được giải thưởng
Danh dự (Honorable Mention) tại Giải thưởng Sách Mỹ gốc Ả Rập (Arab American
Book Award). Hiện cô đang biên tập một tuyển tập thơ Palestine cùng với George
Abraham (Haymarket Books, 2025).
Bên cạnh việc biên tập các tuyển tập thơ
có chủ đề Palestine, cô vẫn tiếp tục công việc phóng viên của mình, tập trung
vào các vấn đề về sự công bằng và tính hòa nhập. Cô từng đảm nhiệm vị trí Phóng
viên chuyên trách về Công bằng và Hòa nhập cho tờ báo The Devil Strip tại Ohio.
Tính đến đầu năm 2026, cô đã thực hiện các
chuyến lưu diễn và tham gia các buổi đọc thơ tại những tổ chức lớn—chẳng hạn
như Đại học California, Irvine—cũng như tại các lễ hội văn học, tiêu biểu là Lễ
hội Thơ New Orleans; tại đây, cô tham gia các phiên thảo luận bàn tròn xoay
quanh chủ đề thơ tài liệu và báo chí hoạt động xã hội.
Hiện tại, cô đang sinh sống và làm việc tại
Dearborn, Michigan—nơi được biết đến là quê hương của một trong những cộng đồng
người Mỹ gốc Ả Rập lớn nhất cả nước—một yếu tố góp phần định hình sâu sắc trọng
tâm trong các tác phẩm thơ ca cũng như hoạt động báo chí của cô về cộng đồng
người Palestine hải ngoại.
Sự xuất hiện của nhà thơ Noor Hindi trong
giới văn chương được đánh dấu bằng thành công vang dội của bài thơ "Fuck
Your Lecture on Craft, My People Are Dying" (Mẹ kiếp bài giảng về kỹ
thuật thơ của quý vị, dân tộc tôi đang hấp hối), tác phẩm mà sau này đã trở
thành tựa đề cho tập thơ đầu tay của cô, được nhà xuất bản Haymarket Books ấn
hành vào năm 2022. Bài thơ đã tạo nên tiếng vang trên phạm vi toàn cầu, phản
ánh một cách chân thực nỗi đau của những cây bút thường bị các tạp chí thơ yêu
cầu phải đặt "vẻ đẹp thẩm mỹ" lên trên thực tại khẩn thiết của bạo lực
và chiến tranh.
Sau đây là bản dịch bài thơ tự do tựa đề
"Fuck Your Lecture on Craft, My People Are Dying" dài 14 dòng của
Noor Hindi:
Mẹ kiếp bài giảng về kỹ thuật thơ của quý vị, dân tộc
tôi đang hấp hối
THƠ
NOOR HINDI
Bọn
thực dân viết về hoa.
Còn
tôi kể cho quý vị nghe về các trẻ em ném đá vào xe tăng Israel
chỉ
vài giây trước khi hóa thành những đóa hoa cúc.
Tôi
muốn được như các nhà thơ kia—những người say đắm với mặt trăng.
Dân
Palestine không thể nhìn thấy trăng từ sau song sắt nhà tù.
Trăng
đẹp biết bao.
Và
hoa cũng đẹp biết bao.
Tôi
hái hoa dâng lên người cha đã chết mỗi khi tôi buồn
Cha
tôi cả ngày chỉ ngồi xem đài Al Jazeera.
Tôi
ước rằng Jessica đừng nhắn tin chúc tôi "Lễ Ramadan vui vẻ" nữa.
Tôi
biết mình là người Mỹ, vì mỗi khi tôi bước vào một căn phòng, thì lại có điều
gì nơi đó chết đi.
Các
ẩn dụ về cái chết chỉ dành cho các nhà thơ nghĩ rằng những hồn ma cũng bận tâm
đến âm thanh.
Khi
tôi chết, tôi hứa rằng tôi sẽ về ám ảnh quý vị mãi mãi.
Rồi
một hôm, tôi sẽ viết về những đóa hoa—như thể chúng thực sự thuộc về chúng ta vậy..
PTH


No comments:
Post a Comment