Monday, May 20, 2013

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH


Mùa Xuân Lót Ổ…


 


                                      Nụ hồng ướt mưa. Photo: NT Khánh Minh


Mùa xuân không thể thiếu tình yêu, mùa chim làm tổ mùa người lót ổ…(Huuluan123-vnphoto.net)

    Một đêm có mưa và lạnh, vào cái thời gian còn ít ỏi của mùa đông, mưa đến và đi rất nhanh, tôi vẫn thường để hé một chút của sổ để bất ngờ khi mưa đến có thể nghe tiếng rơi của nó trên mái nhà (nếu nó đến vào ban đêm thì thật là nao núng giấc ngủ, thức giấc, trăn trở với cảm khoái mơ màng trong tiếng mưa xa). Tôi ngưng làm việc, ngước nhìn tấm lịch, mắt như bị giật ra khỏi cơn buồn ngủ bởi cái chữ Spring equinox trong ô số 20 của tháng 3…. Ô, thế cơn mưa ngoài kia là lời chia tay của mùa đông đấy ư. Hay là cái rung chuông nũng nịu của xuân đang mấp mé cuối chân trời?

   Tôi khoác áo lạnh bước ra thềm, hương ban đêm ngất trong, mưa vừa rào rào đây thôi, bây giờ đã là những tiếng rơi không âm thanh, muôn nghìn hạt tan trên thềm như tờ giấy thấm loang lổ dưới ánh đèn mờ nhạt trên hiên. Lắng nghe trong khí lạnh ướt xem có chút gì xao động của hơi xuân chăng. Ngày mai nó đã thực sự mở cánh cửa thời gian để bước vào nhịp sống của chúng ta rồi. Và trong thân thể trẻ trung của cây, của người, những mầm tươi lại tiếp tục nẩy chồi đơm hoa để họ tận hưởng được hết tinh túy ngọt ngào của phơi phới lòng xuân. Họ sẽ đồng hành cùng với xuân cái khí hừng hực của những tế bào đang sinh sôi nẩy nở. Hãy sống và thật trọn vẹn nhé, những non tươi.

   Còn mình thì thế nào nhỉ. Mình sẽ nâng niu những gì đang ở lại với mình. Mình sẽ chăm bón những hơi thở mãi tha thiết với những buồn vui cuộc sống, mình sẽ vẫn bước đi, hết sức có thể theo vẫy gọi muôn màu của cảm xúc thơ, mình sẽ vẫn lắng nghe và gìn giữ những nhịp tim còn biết lay động, gói mở cùng mình những thương yêu, rất thật, cả cho dù, là giấc mơ. Hãy đi với nhau, dẫu có mịt mù điểm tận cùng gặp gỡ, giấc mơ nhé.

   Đã gần 10 giờ đêm. Uống một ly sữa nóng cho ấm đường dẫn vào giấc ngủ. Đợi một điều chúc tốt lành cho một giấc mơ. Giấc mơ cũng là khoảng thời gian chúng ta sống một cõi rất riêng trong miền vô thức. Một cõi sống, rồi có thể ngày mai nó chui vào cái kén riêng của nó, khóc cười một phía khác, của hơi thở. Vẫn mong đêm nay, tiếng mưa cuối mùa là lời ru dịu dàng…

    Và ngày mai tôi sẽ lấy một ngọn nắng non nhất để thắp mừng sinh nhật mùa xuân.

    Thế mà tôi lại dậy hơi muộn. Nhưng lại là hay vì nghe nói trời lúc sớm mù mù như sắp mưa. Bây giờ nắng tràn trề màu hổ phách, cũng ngang bằng màu ly nước trà tôi đang cầm trên tay. Uống một hớp nắng nhỉ. Sao không gọi tôi thức sớm hơn để được đón bước chân đạp đất của mùa xuân trên những bậc thềm, tôi đang lách chách thế thì người bạn đời bảo, nói nhiều quá làm con chim nó hết hót rồi. Vậy đó, chứ cặp uyên ương nào rủ nhau ngày đầu xuân xây tổ để rù rì, và tiếng hót tôi thì chả phải là đã được chắt chiu nghe? Bây giờ thì phải, yên đi, nghe chim nó đang hót kìa. Đã tự bao giờ mình thôi là con chim sơn ca đấy nhỉ. Thôi nhé, không chết tế bào vui nào mà dòng máu xuân đang chuyên chở trong tôi đâu. Dòng thời gian mộng ảo kia đang mở ra những cánh cửa đấy thôi, hồi tưởng, ước mơ, để xem, sẽ mở cánh cửa nào đây. Gió đang thổi ấm và nắng đang chín tới…

    Tôi phải đi để dự một bữa tiệc sinh nhật daffodil vàng, có một đóa từ xa xưa như tiền kiếp đã nở trong vườn nhà tôi, và nói rằng, mầu vàng ấy bắt đầu một giấc mơ. Cộng một lần nữa, tôi sống thêm, mùa xuân của tôi. Mùa xuân của tiếng chuông đánh thức mỗi ban mai, có mùi cà phê cao nguyên quê cũ thơm ngát. Mùa xuân của tiếng đóng lại nhẹ nhàng cánh cửa buổi tối, hương một khúc ca ru ngủ. Mùa xuân của những giấc mơ, bất chợt ghé vào giấc ngủ. Ôi, đó có phải là mùa xuân của tuổi thanh xuân? mà ơn phước sao, lúc nào nhịp tim tôi cũng rộn ràng cảm thấy.

   Hóa ra mùa xuân là thế. Cả tuần này mọi thứ của trời đất, kể cả con người, cứ rạo rực lên theo tiết háo hức xuân phân. Từng đường hoa vẽ lên trước mỗi sân nhà, và ong bay rộn rịp trên bàn tiệc hoa, chúng tới ăn rồi “to go” về nữa, tha hồ mà trữ đầy kho. Và bướm. Những cánh trắng nhỏ rất nhẹ như những nốt nhạc lên xuống nhịp nhàng trên khuôn nắng. Nốt cao nhất là đây, bên thềm nhà tôi có thêm cư dân mới. Cặp chim cu gáy rủ nhau về lót ổ dưới mái cổng, chị chim mẹ nằm im trong tổ, và anh chim bố thì bay tới bay lui rất tất bật, cái tất bật của một anh chồng biết rõ bổn phận của mình, hẳn là cũng với tất cả chăm sóc thương yêu trong từng sợi cỏ khô ngậm trên miệng để lót ổ cho nàng. Thật diễm tình là chuyện uyên ương đôi lứa. Sau những ngày theo dõi, vào một buổi chiều, chúng tôi thấy cả chú chim bố (tôi đoán thế vì chú tha rơm) kia cũng ấp trứng thay thế cho chim mẹ, nó bay về tổ và ngay sau đó nó nằm lại và con chim đang ấp trứng trong tổ thì bay đi.

   Thành ra mỗi sáng, trước khi bắt đầu những việc và thói quen thường nhật, chúng tôi ra thăm chừng tổ chim trước. Mỗi ngày, mỗi ngày bố mẹ chim vẫn thay nhau yên lặng ấp trứng, tôi muốn lấy máy hình chụp, nhưng sợ kinh động chúng, ảnh hưởng đến việc ấp trứng nên những hình tôi chụp được từ xa không được rõ nét lắm, mà cũng bởi chiếc máy hình nhỏ, tay chụp lại không nhà nghề. Lại nhớ một mùa xuân cách đây mấy năm, lần đầu tiên thấy tổ chim hummingbird, tôi đã kê máy hình sát vào chụp, thế mà con chim mẹ vẫn bất động, giờ nghĩ lại thấy ân hận, vì chắc lúc ấy có lẽ nó sợ lắm nhưng vì con mà chịu đựng. Nên lần này, tôi đã dành yên lặng hết mức có thể để chim mẹ được yên tâm, chúng tôi không đi phía cổng đó nữa mà đi cổng sau, tưới cây cũng thận trọng, lỡ có đi ngang thì rón rén như ngày xưa đi ngang giường mẹ vào buổi trưa sợ mẹ thức dậy (thì bị tóm ngay vào để ngủ trưa).

   Lúc này trong nhà tôi lại xảy ra vụ mối. Phải trùm mền cái nhà để diệt mối. Không được đâu, tôi la lên, chim con chưa nở. Vì cái tổ ở dưới cái cổng dính vào khối nhà nên chùm là phải phủ cả mái cổng. Mọi người trong nhà đều đồng ý trì hoãn lại, cậu con trai cũng rất vui vì điều ấy, mỗi khi đi đâu về, lại hỏi tôi, chim con nở chưa mẹ. Mà hình như tôi muốn điều đó kéo dài ra, vì nỗi chờ đợi một tin vui chắc chắn sẽ đến làm lòng mình nôn nả xôn xao khác thường. Như thể chiếc bánh ngon, giữ mãi trong tay không muốn ăn. Để ngâm ngấm cái cảm giác.

   Ngày đã sang tháng 4. Trời đã ấm lên nhiều. Không nhớ chính xác là chim ấp trứng bao lâu. Có lẽ cũng hơn hai tuần rồi. Chúng tôi thăm nó nhiều lần trong ngày. Đêm kia trời bỗng mưa. Tôi chạy ra thềm. Cặp chim cu gáy chọn nơi xây tổ nằm cữ khá là chính xác, lá phủ kín thế chắc mưa không tạt vào được. Yên tâm tôi vào ngủ. Nghĩ cũng vui, cả nhà ba người đang cùng có một quan tâm, và rất ý hợp tâm đầu về mọi chuyện liên quan đến nhà chim. Manh nha một nỗi buồn trong tôi, nếu chim non nở và chúng sẽ bỏ đi, rộng một bầu trời cho chúng, đâu biết để lại cho tôi nỗi trống vắng khi phải nhìn chiếc tổ nhỏ bé đã một lúc ấm hơi thở của tình mẫu tử, tình gia đình.

    Một tối, chưa khuya lắm, tôi nghe tiếng chim gáy u u ngoài thềm, tôi vội vã chạy ra, đêm rồi sao nó còn kêu vậy. Tôi nghe những tiếng soạt nhỏ phía tổ chim, như tiếng lá quẹt nhau. Yên tâm, tôi vào ngủ. Sáng hôm sau, lại thăm chừng, tôi nhìn lên, không thấy gì ngoài con chim mẹ đang xoay xoay liên tục. Chồng tôi cũng nhìn lên, và vì anh cao hơn nên đã thấy và nói nhỏ - có chim con rồi! hai con!-. - bắc dùm minh cái ghế, mau lên- tôi nói với giọng cuống quít và, ô tôi thấy đầu con chim bé nhô lên, cái đầu màu xám ướt, rồi sợ làm chúng sợ, chúng tôi rón rén đi xa cái tổ. Tôi cười và thấy lòng vui sướng. Tràn ngập. Sự sinh nở, là thông điệp tuyệt nhất về sự mới mẻ của điều đầu tiên. Một tiếng khóc vừa lọt lòng mẹ. Một chồi non vừa nhú. Một mặt trời nõn hồng vừa trồi lên mặt biển đầu ngày.

   Chồng tôi cũng đã canh chụp được hình bố mẹ con nhà chim. Đây cũng là một việc làm hơi lạ, của anh. Khi chúng tôi đang mải mê xem cái hình thì nhận được điện thoại bên nhà, báo tin con dâu tôi vừa mổ, sinh một bé trai! Hai chúng tôi cùng cười vang, tuyệt vời quá. Cùng ngày với hai con chim non vừa nở bên mái cổng nhà tôi. Sau đó con trai ở Los cũng gọi, - mẹ, chị Hạnh sinh rồi đó- - mẹ vừa biết đây, mà con biết không hai con chim non nhà mình cũng ra đời đấy- - Vậy ạ, vui thiệt há- Tôi nghe tiếng cười của con trai. Chia sẻ làm sao! Cái khí lạnh mùa đông tan ra, ngọn núi xanh mềm dưới nắng hứng trọn mùa xuân vừa đến.

    Tôi những muốn, bế con chim non bé bỏng kia vào bàn tay ấm áp của tôi.

    Đêm, kéo chăn lên ngang miệng tôi thấy mình tràn đầy xúc cảm. Tim thổn thức như đang nghe một lời tình tự. Tôi muốn hát một lời ru mà tôi từng nghe trong giấc mộng. Ru cháu bé trai giấc ngủ đầu tiên trên cõi đời, giấc ngủ môi thơm mùi sữa, giấc ngủ lòng mẹ ấp ưu. Ru cho những cánh chim thân yêu bên mái thềm sẽ ở mãi trong tổ ấm hương gia đình ấy. mai hay mốt. chắc đời tươi đẹp/ ta vẫn tin. như nghĩa đá vàng/…xin em ở. cho chim cùng ở/ cõi lòng ta sẽ ủ bếp hồng…(Thơ Nguyễn Xuân Thiệp) ru tôi bay vào đêm trăng mộng có vòng tay thơ ôm tôi thanh bình. Ru ngon một giấc mơ. Cho tôi nghe nồng nàn cõi riêng mình một mùa xuân về lót ổ những lời thơ hạnh phúc.

   Lót ổ tạo một tổ ấm, lót ổ để chào con ra đời của mọi động vật, người nữa, cũng đúng vậy, tôi cũng muốn dùng hình ảnh ấy tượng trưng cho bất cứ sửa soạn nào với ý đón chờ một điềm lành. Còn gì ý nghĩa hơn sự sinh nở, còn gì quấn quít hơn đôi bạn tình rủ nhau xây mái ấm, và còn gì ơn phước hơn là mùa xuân đẹp đẽ này là tổ nuôi muôn ý thơ trên đời? Hình ảnh ấy đối với tôi, thiêng liêng đến thế, nên thơ biết là chùng nào, mà khi tôi nói cùng Vỵ, tôi vừa viết một tản văn Mùa Xuân Lót Ổ, bạn cười bảo, cái tựa cải lương. Không sao, chả phải các bạn trẻ khi tán tỉnh nhau đã từng đùa, có cải lương nó mới tới, đó sao.

   Nhân đây, tôi chép lại một đoạn rất cảm động về chuyện lót ổ của một loài chim, chuyện thần thoại kể cho học sinh lớp 3, bạn Vỵ xem thử có cải lương không nghe, (câu đậm nét là câu làm tôi ưng ức trong ngực) “Chim Thiên Đường đi tha rác về lót ổ để chuẩn bị cho mùa đông sắp đến. Mỗi khi tìm được chiếc lá đẹp, các bạn như: Sáo Đen, Gõ Kiến,… ngỏ lời xin, Thiên đường đều vui vẻ tặng lại các bạn. Lâu lắm, Thiên Đường mới tìm được cụm cỏ mật khô vàng như màu nắng. Về qua tổ Mai Hoa, thấy bạn ốm, tổ tuềnh toàng, Thiên Đường gài cụm cỏ che gió cho bạn. Rồi Thiên Đường lấy mỏ rứt từng túm lông mịn trên ngực mình, lót ổ cho Hoa Mai.
   Mùa đông đã đến. Những cơn gió lạnh buốt thổi vào chiếc tổ sơ sài của chim Thiên Đường. Chim Thiên Đường loay hoay sửa lại tổ, che kín được mặt này thì mặt kia lại trống hoác. Bộ lông màu nâu nhạt của Thiên Đường xù lên, trông thật xơ xác và tội nghiệp.Chèo Bẻo bay ngang qua, trông thấy thế vội loan báo cho mọi loài chim được biết. Sáo Đen, Gõ Kiến, Mai Hoa, Bói Cá… cùng rất nhiều bạn bè khác bay ngay đến sửa lại tổ giúp Thiên Đường. Ai cũng yêu quý người bạn tốt bụng nên chẳng mấy chốc Thiên Đường đã có một chiếc tổ rất đẹp. Chèo Bẻo chợt nảy ra một ý định và đem bàn với các bạn. Lời Chèo Bẻo được các bạn tán thưởng. Lập tức, mỗi chú chim rứt trên bộ lông của mình một chiếc lông quý: chiếc màu đỏ thắm, chiếc màu xanh cánh trả, chiếc màu vàng tươi, chiếc đen tuyền…. gom góp lại thành một chiếc áo đem tặng chim Thiên Đường.
   Từ đó, chim Thiên Đường luôn khoác trên mình một chiếc áo nhiều màu rực rỡ, vật kỉ niệm đầy ý nghĩa của biết bao loài chim bè bạn.TheoTrần Hoài Dương. Violet.vn”

   Tôi tin vào cái Đẹp trong những chuyện thần thoại, những lý giải trong thần thoại luôn hợp với “nhân chi sơ tính bổn thiện” và nói lên khát khao của con người vươn tới cái đẹp, hoàn hảo - là điều khó thấy trong cuộc sống-. Xin các bà mẹ trẻ, mỗi tối nhớ đọc cho con mình nghe những chuyện cổ tích thần thoại hay hát ru những lời ca đẹp, đó là hạt mầm nuôi tâm hồn luôn hướng về Chân Thiện Mỹ, theo tôi.

   Chú chim cu gáy vừa mở mắt trong tổ rơm dưới mái cổng nhà tôi để thấy bầu trời xanh trong hơi ấm của lòng mẹ, và, Khánh ơi, cháu cũng đang ngủ no trong ổ rơm chắt chiu của bố mẹ, những sợi rơm vàng óng tươm mật chúc phúc của bà mụ mùa xuân, từ nơi đó cháu sẽ được cấy từng ngày lớn lên, tin yêu và mạnh mẽ.

   Và tôi, tôi mơ màng những cọng gió đang kết thành những sợi tơ lót ổ cho tôi thêm một mùa xuân nữa trong dòng thời gian. Có phải là mùa xuân trẻ trung của tâm hồn nuôi nấng cho tôi một giấc mơ. Và không có cơn bão nào làm kinh động giấc mơ đang chờ cắn vỏ để nhìn mặt trời mùa xuân…

Mùa xuân, April 8 2013

Kỷ niệm Quý Khánh chào đời




No comments:

Post a Comment